Tiểu Khả Ái

Chương 25




Vé máy bay cũng đã mua xong rồi, không thể không đi được. Tô Bối đứng trên bả vai mẹ, nhìn ra cửa sân bay tìm kiếm bóng dáng Hồ Thừa Nghị.

Tô Văn Thư thì đứng bên vai phải của Lâm Bình.

Không còn cách nào khác, ông chưa làm visa. Ngay cả Tô Bối còn lén qua đây nữa mà.

Trên vai Lâm Bình là hai loài vật nằm trong danh sách được Quốc gia bảo vệ cấp độ hai, thật sự rất hiếm có. Bà cùng đồng nghiệp trong công ty quay về nước, lúc tới sân bay thời gian còn rất sớm, cách giờ lên máy bay một lúc lâu.

Đồng nghiệp kia đi mua đồ lưu niệm rồi.

Lâm Bình cũng định đi nên giao con gái cho chồng trông coi.

“Vợ ơi, có điện thoại không?” Tô Văn Thư lấy lòng nói.

Lâm Bình xua tay, không suy nghĩ nói: “Quay về nước E rồi nói sau.”

Đặt hai con sóc bay trên bả vai xuống ghế, xoay người đi chưa được mấy bước thì quay lại dặn dò: “Hai người đừng gây chuyện nữa nha, nếu không là biết tay em.”

Lâm Bình hừ một tiếng rồi rời đi, Tô Bối tò mò nhìn ba Tô.

Tô Văn Thư bị nhìn đến mức xấu hổ nói: “Cục cưng à, con nhìn gì thế?”

Bây giờ đầu Tô Bối đang khá loạn.

“Ba, không phải ba là người sao? Cũng không đúng, ba là yêu tinh…”

Tô Bối có chút choáng váng, vậy rốt cuộc ba là người hay yêu tinh.

Trong ấn tượng của cô, ba vẫn luôn là người, cho nên ba phải là người mới đúng. Nhưng cô cũng nhớ hình như có lần mẹ đã nói ba là yêu tinh…

Nhưng thời gian đã trôi qua lâu, lúc đó Tô Bối còn nhỏ nên cũng không nhớ rõ lắm.

Tô Văn Thư ôm bảo bối nhà mình, cười nói: “Ba có đẹp không?”

Tô Bối gật đầu.

Dáng vẻ của ba Tô nếu đứng giữa đám sóc bay khác thì cũng không tính là lớn lắm. Nhưng ông lại có đôi mắt nhỏ dài, đuôi mắt hơi xếch lên, khóe môi cong lên như đang cười.

Dĩ nhiên trong mắt loài người, những thứ này cũng không có gì khác nhau.

Con gái nhà mình quá thật thà, Tô Văn Thư ôm Tô Bối xoay vòng vòng: “Bối Bối nhà chúng ta cũng rất đáng yêu, chờ đến lúc biến thành người nhất định sẽ là một đại mỹ nhân.”

Hồ Thừa Nghị đã nhìn thấy Tô Bối từ xa, tất nhiên cũng nhìn thấy Tô Văn Thư. Cẩn thận suy nghĩ một chút cũng có thể đoán ra thân phận của con sóc bay lớn hơn kia.

Quản gia nghe lệnh đẩy anh đi về phía Tô Bối.

Thấy mục tiêu của Hồ Thừa Nghị là hai con sóc bay kia, trong lòng ông lại có chút buồn bực.

Tô Bối kêu lên một tiếng, chạy nhanh lên người Hồ Thừa Nghị. Tô Văn Thư ngay cả cái đuôi cũng không bắt được, cứ thế nhìn con gái nhà mình bỏ rơi ba, xoay người nhào vào lòng người đàn ông khác.

Được lắm, bây giờ ông đã có thể hiểu cảm giác của ba vợ năm đó trong hôn lễ, có lẽ là muốn đánh bầm dập ông.

Bây giờ ông cũng muốn làm như vậy!

Tô Bối dụi vào người Hồ Thừa Nghị, ngồi trên tay anh nói với ba Tô: “Ba, ba, ba, nhìn này!”

Cái đuôi nhỏ của Tô Bối vểnh lên trời, nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn đang dương dương đắc ý trước mặt, đột nhiên trong lòng Hồ Thừa Nghị cảm thấy ấm áp.

“Ừm, chỉ có hai người thôi sao?”

Tô Văn Thư tức giận nói: “Vợ tôi đi mua đồ rồi.”

Nhưng đương nhiên là hai người giao tiếp không thành công. Hồ Thừa Nghị nghe không hiểu cũng không quá miễn cưỡng, anh đến để tiễn Tô Bối, nhân tiện hỏi địa chỉ nhà cô.

Hồ Thừa Nghị lấy một cái nơ nhỏ hình con bướm từ trong túi ra đưa cho Tô Bối: “Thích không?”

Bây giờ trong lòng Tô Bối chỉ toàn là Hồ Thừa Nghị, còn hơi sức đâu mà quan tâm đến nơ con bướm gì gì đó nữa, chỉ vội vàng gật đầu.

Mấy cái nơ lần trước Hồ Thừa Nghị chỉ tạm thắt cho Tô Bối thôi, nó rất dễ bị rơi ra, còn cái này là do anh đã đặc biệt đi mua.

Màu tím nhạt, rất hợp với bộ lông màu xám trắng của cô nhóc.

Quản gia đứng sau lưng anh, bất đắc dĩ nhếch mép một cái. Cậu cả đã thật sự đạp đổ hình tượng trong lòng ông rồi.

Nhà họ Hồ là một gia tộc lớn ở thành phố L, sau thời kỳ chiến tranh mới tách ra. Những chi thứ khác ngày càng sa sút, chỉ có ông nội của Hồ Thừa Nghị là có thiên phú kinh doanh, càng lăn lộn càng tốt hơn.

Ông cụ chỉ có một người con trai, nhưng lại mê cờ bạc gái gú.

Lúc còn trẻ thì thích đi trêu chọc đàn bà, có không ít con riêng. Hồ Thừa Nghị là con trai độc nhất của ông ta và vợ, nhưng cũng không phải con trai trưởng. Đây là một chút chuyện xưa khác.

Theo quy định của nước L, đàn ông phải đi nghĩa vụ quân sự, nhưng nếu người nào có quan hệ thì có thể không đi. Bởi vì nước L ở gần nước D và nước A, hai nước này thường xuyên có chiến tranh, thường có dân tị nạn hoặc phần tử khủng bố vượt biên giới.

Nếu nhập ngũ thì có thể sẽ bị điều đến nơi này.

Đáng tiếc mẹ Hồ Thừa Nghị lại là một bánh bao mềm, mà tình nhân suốt ngày ở bên cạnh thổi gió bên gối* ba. Sau khi Hồ Thừa Nghị tốt nghiệp đại học xong thì anh vào thẳng bộ đội.

*Thổi gió bên gối: Thổi gió bên gối ý chỉ mấy lời nỉ non nhẹ nhàng của vợ bên tai chồng, nhỏ nhưng có sức công phá mạnh, có tác động mạnh mẽ đến rất nhiều sự việc

Hồ Thừa Nghị ở trong bộ đội hai năm, lại đến biên giới địa phương thêm hai năm nữa rồi mới quay về.

Mà ả tình nhân của ba anh và đứa con trai của ả ta, vào ngày thứ 3 sau khi anh trở về đã hoàn toàn biến mất ở thành phố L.

Phần lớn mọi người đều cảm thấy Hồ Thừa Nghị giở trò quỷ, có người cho rằng ả tình nhân kia sau khi rời khỏi thành phố L thì đã bị giết, chuyện này chủ yếu là người trước truyền cho người sau nghe.

Bởi vì trong thời gian Hồ Thừa Nghị đi nghĩa vụ quân sự, anh từng đánh chết nhiều phần tử khủng bố. Ông cụ Hồ lúc còn trẻ cũng từng tham gia cách mạng, mặc dù cuối cùng lại theo nghiệp kinh doanh nhưng trong lòng ông vẫn luôn nuôi giấc mộng quân nhân.

Vậy nên ông rất thích đứa cháu Hồ Thừa Nghị này. Mỗi lần anh được khen thưởng, ông lại hận không thể đem khoe với tất cả mọi người biết rằng cháu mình lại đánh chết thêm vài phần tử khủng bố.

Người ngoài nhìn vào cũng mặc kệ tên đó có phải là phần tử khủng bố hay không, chỉ quan tâm tới chuyện Hồ Thừa Nghị đã giết người.

Lúc mới về cả người cậu cả đầy sát khí, vậy nên lúc anh tới biệt thự quản gia nói năng thận trọng, chỉ sợ cậu cả không vui sẽ động thủ…

Suy cho cậu cậu cả cũng có rất nhiều nguyện vọng chưa làm xong, vậy mà kết quả lại xảy ra tai nạn dẫn đến chân bị tàn tật, mọi hoạt động chỉ có thể dựa vào xe lăn. Không phải ai cũng có thể chấp nhận được chuyện đã kích như này.

Mặc dù nước L cấm buôn bán vũ khí, nhưng nếu có cấp bậc quân nhân thì vẫn có thể xin cấp súng được. Hồ Thừa Nghị có súng hay không thì ông không biết, nhưng mà quản gia cũng vẫn rất sợ.

À, đương nhiên là bây giờ nơi này chỉ có một người đàn ông cứng rắn đang cúi đầu thắt nơ con bướm cho sóc bay mà thôi.

“Này.” Có tiếng phụ nữ.

Quản gian ngẩng đầu lên nhìn thấy một người phụ nữ xách một đống túi lớn túi nhỏ đứng trước mặt Hồ Thừa Nghị, hai mắt trợn lớn.

Chẳng lẽ Hồ Thừa Nghị tới đây vì người phụ nữ này sao?

Về việc yêu thích con sóc bay này cũng là “yêu ai yêu cả đường đi lối về” à?

Tâm trạng Lâm Bình bây giờ không khác Tô Văn Thư mấy, không ưa Hồ Thừa Nghị, tức giận nói: “Cậu Hồ thật có lòng.”

Hồ Thừa Nghị khẽ cười, không nói gì.

Lâm Bình thấy anh tốt với Tô Bối thì cũng không ý kiến gì, chỉ nói: “Tôi phải đi làm thủ tục ký gửi.”

Tô Văn Thư và Tô Bối không thể lên máy bay, chỉ có thể ký gửi mà thôi.

“Xin mạo muội một chút, tôi có thể hỏi mọi người ở đâu không?”

Lâm Bình đọc một dãy địa chỉ, Hồ Thừa Nghị liền ghi nhớ.

Nhìn Lâm Bình đưa bọn họ rời đi, anh lại bảo quản gia đẩy mình rời khỏi sân bay.

Quản gia rất ít khi nói chuyện với anh, nhưng thấy Hồ Thừa Nghị cũng không phải người có lòng dạ lạnh lùng, nhóc con nuôi lâu như vậy bị người ta mang đi, trong lòng nhất định sẽ không vui.

“Cậu cả à, nếu không thì chúng ta đến tiệm bán thú cưng xem họ có bán sóc bay nước E hay không…?”

Bây giờ quản gia đang chăm sóc con gà kia, ông luôn cảm thấy cậu cả đang đợi ông chăm cho nó béo mập lên, sau đó hầm canh gà để uống.

Tốt hơn là nên nuôi bình thường thôi.

Hồ Thừa Nghị lắc đầu, nói: “Đưa tôi đến công ty.”

Quản gian cảm thấy anh rất thoải mái khi ở bên cạnh động vật, lúc nhóc con kia còn ở đây Hồ Thừa Nghị cũng chỉ nói chuyện với nó thôi. Trong túi áo vest lúc nào cũng đựng đầy hạt dưa, đậu phộng chỉ để dụ nhóc con kia.

“À không, đến tiệm thú cưng đi.” Ra khỏi sân bay đột nhiên Hồ Thừa Nghị đổi ý nói.

Có lẽ lần trước mang cô nhóc kia đến đây nên nhân viên trong tiệm cũng nhận ra anh.

“Xin chào, cậu Hồ.” Nữ nhân viên tràn đầy sức sống.

Sau đó nhìn xung quanh một chút, hỏi: “Khai Song không đến sao?”

“Ừ.” Hồ Thừa Nghị ừ một tiếng.

Cô nàng cũng không hỏi nhiều, nói tiếp: “Vậy cậu Hồ đây muốn mua gì ạ?”

“Một cái bánh xe chạy.” Hồ Thừa Nghị nói.

———————–

Từ nước L quay về nước E, Lâm Bình mang một lớn một nhỏ về nhà.

Nhà Tô Bối cũng là biệt thự, nước E có diện tích rừng khá lớn, phía sau nhà cô chính là một cánh rừng.

Tô Văn Thư biến trở lại hình người, Tô Bối hâm mộ nhìn ba.

Bởi vì vừa mới quay về vẫn còn mệt, nên ba người tùy tiện ăn qua loa sau đó đi ngủ.

Ngày hôm sau Lâm Bình đi làm, Tô Văn Thư ở nhà dạy dỗ Tô Bối: “Bối Bối à, cẩn thận quan sát khí tức của ba lúc biến thành người nha, sau đó đến lượt con thử…”

Tô Văn Thư biến đi biến lại mấy lần, bởi vì biến thành người sẽ phải lõa thể nên ông chỉ biến đổi một nửa bên trên.

Tô Bối mở to mắt nhìn cả người ba tỏa ra ánh sáng nhạt, hình dáng sóc bay từ từ biến đổi.

Cô cũng thử biến hóa. Thực ra yêu lực của Tô Bối rất mạnh, cộng thêm số tháng cũng đủ lớn rồi, bây giờ chỉ cần nhìn hiểu là được.

Bỗng nhiên chuông cửa vang lên.

Tô Văn Thư đứng dậy: “Bối Bối à, con cứ tiếp tục đi, ba đi mở cửa.”

“Xin chào ngài, vui lòng ngài ký nhận chuyển phát nhanh.” Anh chàng chuyển phát nhanh nói.

Ai gửi chuyển phát nhanh vậy?

Tô Văn Thư cúi đầu nhìn địa chỉ, Hồ Thừa Nghị thật sao!

Tô Văn Thư chỉ có thể đen mặt ký nhận, đóng cửa xoay người, đột nhiên nghe thấy trong phòng vang lên tiếng động lớn, một âm thanh mềm mại vang lên: “Ai da.”

Ông ném cái hộp trong tay đi, chạy nhanh vào phòng.

Không thể nào, sao có thể nhanh như vậy được!