Tiểu Kiều Của Quyền Thần

Chương 181: Len Lén Hôn Nàng






Tiêu Dịch ngồi trên sạp la hán bên bờ cửa sổ, lật xem bản đồ Thục quận.
Theo mệnh lệnh mua lương thực được truyền đi đêm qua, chắc hẳn không mất mấy ngày, liền sẽ có lương thực liên tục được vận chuyển đến.
Hắn đã phái người chuẩn bị các khố phòng trên Thục quận, để cất giữ lương thực.
" Nhị ca ca!"
Nam Bảo Y đẩy cửa vào," Ta tới chúc tết ngươi nha!"
Tiêu Dịch buông bản đồ xuống.
Tiểu cô nương mặc áo váy đỏ chót, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà, nghiêm trang hướng hắn hành lễ,"Kiều Kiều thỉnh an nhị ca ca, cung chúc nhị ca ca năm mới như ý, tiền đồ rộng mở, thẳng tới mây xanh."
Nàng hành lễ tư thái mười phần tiêu chuẩn.
Coi như đặt ở trong cung, cũng là loại có thể lấy đi làm bản mẫu.
Hai tay trắng nõn tinh tế đặt lên eo, đầu ngón tay trái vô ý thức nhếch lên yếu ớt, ngược lại so với cùng nữ trong cung nhiều hơn hai phần xinh xắn cùng linh khí.
Hắn thu tầm mắt lại," Đến đòi hồng bao?"
Nam Bảo Y nghẹn họng.
Mặc dù nàng rất thích bạc, nhưng cũng không có thích đến mức này a!
Nàng ngồi vào sạp la hán, từ trong túi áo lấy ra một hồng bao dày.
" Biết gần đây nhị ca ca phải cất trữ lương thực, sợ rằng kinh tế căng thẳng thiếu..."

Tiêu Dịch cầm lấy hồng bao, đặt dưới chóp mũi ngửi nhẹ.
Đây là tiểu cô nương lấy từ trong túi áo ra, để lâu như vậy đã nhiễm phải hương hoa sen của nàng.
Nếu là lấy từ trong ngực ra, không biết mùi thơm lại là cỡ nào....
Hắn nghĩ đến đây, môi mỏng nhẹ cong.
Mở hồng bao ra, bên trong là một xấp ngân phiếu mới tinh, số lượng chừng vạn lượng.
Tiêu Dịch có chút nhíu mày.
Tiểu cô nương...
So với hắn tưởng tượng càng thêm hào phóng.
Hắn mỉm cười," Kiều Kiều đây là muốn bao nuôi ca ca?"
Nam Bảo Y ngẩn người.
Số bạc này, là nàng để cho nhị ca ca mua thêm y phục, cũng coi như bù đắp những năm qua Nam gia đối với hắn có phần thua thiệt.
Làm sao đến trong miệng hắn, lại giống như là thay đổi ý tứ?
Nàng giải thích:" Là để nhị ca ca mua y phục.

Dù sao nhị ca ca cũng là hầu gia, không thể ăn mặc quá keo kiệt, mỗi quý vẫn nên mua thêm mấy bộ y phục mới, giày mới.

Ngẫu nhiên mời đồng liêu tới tửu lâu uống rượu, cũng là phải xài bạc.

Những bạc này đều là chính ta tự kiếm, rất sạch sẽ, nhị ca ca yên tâm tiêu xài."
Tiêu Dịch như có điều suy nghĩ gật gật đầu," Quả nhiên Kiều Kiều muốn bao nuôi ta.".

Đọc truyện tại ~ t rùmtruyện.OR G ~
Nam Bảo Y:"....."
Nàng không có ý kia!
Đáng ghét!
Vì sao nàng giải thích với hắn, hoàn toàn là như nói chuyện với con lừa?
Tiêu Dịch đem hồng bao cất vào trong ngực," Chuyện tích lương, trong tay ca ca cũng vẫn là có chút dư dả, không cần Kiều Kiều phải đến nuôi.

Ta ngược lại càng vui lòng nuôi Kiều Kiều, để lúc nào cũng thưởng thức..."
Nam Bảo Y nghe, trong lòng thấy là lạ.
" Lúc nào cũng thưởng thức " cái này gọi là cái lời nói gì?

" Ca ca cũng có lễ vật cho ngươi."
Tiêu Dịch lười biếng lấy ra một hộp gấm, đặt trên bàn.
Hộp gấm gỗ tử đàn khắc hoa, tổng cộng có ba tầng.
Nam Bảo Y nhìn thiếp vàng tinh mỹ trong hộp gấm, đột nhiên thét lên:" Là son phấn của Áng Vân!"
Áng Vân gian là cửa hàng chuyên bán son phấn bột nước.
Đồ trong cửa hàng đều là tinh xảo đắt đỏ, không chỉ có thể che khuyết điểm trên khuôn mặt tạo nàng da trơn bóng hoàn mỹ, còn có thể dưỡng da.
Nhưng bọn họ chỉ cung cấp cho hoàng thân quốc thích trong cung.

Dân chúng bình thường cho dù là có bạc, cũng khó mua được, thường phải đặt hàng trước nửa năm cũng chưa chắc có thể đặt được.
Cho nên lúc tới tham gia thi hội Vọng Tuyết hồ, Ninh Vãn Chu làm hỏng một hộp son môi của Nam Bảo Châu, mới khiến nàng tức giận đến muốn đánh người.
Tiêu Dịch một tay chi di.(ahr)
Hắn không biết rõ, vì sao cô nương gia đều yêu thích son phấn bột nước.
Nhưng thấy ánh mắt Nam Bảo Y như hổ sói, liền biết phần lễ vật này xem nhau đưa đúng rồi.
Nam Bảo Y cẩn thận từng li từng tí mở hộp gấm.
Tầng thứ hai đặt mười hai hộp men sứ hoa văn vàng, đựng mười hai loại màu son khác nhau.
Trên mỗi hộp sứ đều dán tên cùng màu son, hoa tưởng dung, điểm giáng môi...
Tầng thứ hai là phấn mắt cùng phấn má, đóng gói đồng dạng quý giá xinh đẹp.
Khó có nhất là tầng thứ ba.
Đây là cao trân châu chuyên dùng để bôi lên thân thể, tên là" lệ phù dung" nghe nói có thể thiến làn da trở nên vừa trắng vừa mềm, còn mười phần trơn bóng mịn màng, là chuyên cung cấp cho hoàng hậu cùng công chúa sử dụng.
Nam Bảo Y ngạc nhiên ôm lấy hộp gấm:" Nhị ca ca, ngươi cho ta cái này thật?"
" Không cho ngươi, chẳng lẽ ta giữ lại dùng?" Tiêu Dịch cười nhạo.
Hắn vốn dự định đưa cho Nam Kiều Kiều một cây bảo cung.
Nhưng Khương Tuế Hàn cật lực ngăn cản, nói cô nương gia đều thích son phấn bột nước.
Bởi vậy hắn mới phái người đi Áng Vân gian trên phố Phù Dung, cơ hồ là phải dùng tới thủ đoạn cường ngạnh mới mua được hộp đồ chơi này.
Cái đồ chơi này ném trên mặt đất hắn cũng không nhặt, không nghĩ tới vậy mà giá trị vạn lượng.
Quả nhiên, nữ nhân cùng tiểu hài tử đều rất dễ lừa gạt.
Mà Nam Bảo Y rất vui vẻ, một lần nữa mở hộp gấm ra.
Trong hộp còn có một tấm gương, rất thuận tiện trang điểm.
Nàng chọn lấy một hộp " điểm giáng môi", dùng ngón tay lấy một chút, nhìn tấm gương nhẹ nhàng xoa cánh môi.
Màu đỏ chu sa, nổi bật trên làn da trắng càng thêm phần kiều diễm.
Nàng bưng khuôn mặt nhỏ, cười đến mặt mày cong lên "Nhị ca ca, ta cảm thấy mình rất đẹp!"

Tiêu Dịch liếc nhìn nàng.
Tha thứ hắn nói thẳng, hắn cảm thấy Nam Kiều Kiều có bôi son môi hay không, đều là hình dáng kia.
Nhưng hắn vẫn mỉm cười tán thưởng:" Hoa sen không kịp mỹ nhân, Kiều Kiều rất xinh đẹp."
Nam Bảo Y vừa lòng thỏa ý.
Nàng sờ lên những hộp sứ son môi kia, cẩn thận khép lại hộp gấm.
Nàng ngáp một cái, tiện tay kéo chăn nhung," Nhị ca ca, đêm qua pháo náo loạn cả một đêm, sáng sớm lại phải dậy từ sớm, bởi vậy ta không được ngủ ngon.

Ta chợp mắt trong phòng ngươi một lát, ngươi tiếp tục xem sách, ta không quấy rầy ngươi."
Nói xong, như thú nhỏ cuộn lại một góc trên sạ, yên lặng ngủ.
Nàng nói không quấy rầy Tiêu Dịch, thế nhưng nàng lại ngủ ở nơi này, Tiêu Dịch lại không thể nào an tâm lật xem bản đồ.
Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt ngủ của Nam Bảo Y, ngo ngoe muốn động.
Đợi đến lúc nàng hô hấp đều đặn, hắn chậm rãi cúi người.
Hắn đưa ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt cánh môi nàng, ngón tay lập tức nhiễm lên màu son đỏ.
Hắn ngửi nhẹ, cái son môi này tựa hồ cũng là hương hoa sen.
Hắn trầm ngâm một lát, bỗng nhiên liếm đầu ngón tay.
Không biết son môi này dùng cái gì làm ra, cực kỳ ngọt.(ahr)
Hắn đứng ngón tay vuốt môi tiểu cô nương.
Lại nếm một lần, vẫn là vị ngọt như cũ.
Từ trước đến nay hắn không thích đồ ngọt, thế nhưng hương vị son môi này lại rất hợp khẩu vị của hắn.
Hắn cụp mắt nhìn lại, khuôn mặt ngủ của Nam Bảo Y hồn nhiên, lông mi rủ cụp xuống, có chút bĩu môi.
Hắn mỉm cười.
Một tay chống xuống sạp la hán, cúi người, len lén hôn lên môi nàng.
Tiểu kiều nương Nam gia, thích nhất là bôi son môi.
Hương vị của son kia nha, quả nhiên là ngọt đến cực điểm....