Tiểu Kiều Của Quyền Thần

Chương 197: Đêm Nay Ta Có Thể Ở Lại Ngủ Cùng Ngươi






Tiêu Dịch cẩn thận quấn băng gạc lên tay nhỏ cho nàng.
Nam Kiều Kiều chính là cái tiểu thư khuê phòng kiều mềm, một đầu ngón tay của hắn cũng có thể nghiền chết nàng.

Muốn dùng cây trâm đâm thủng mắt cùng yết hầu sơn tặc, chỗ nào dễ dàng như vậy?
Nam Bảo Y không cao hứng:" Nhị ca ca, có phải ngươi xem thường ta đúng không? Ta thực sự sẽ dùng trâm vàng này chọc mắt người! Không gạt ngươi, xạ nghệ của ta cũng tương đối không tồi nha, chỉ tiếc trong tay không có cây cung nào thích hợp..."
Tiêu Dịch từ chối ý kiến mà nhướng mày, đi lấy áo khoác cho nàng.
Nam Bảo Y có chút nhụt chí.
Nàng cũng không phải là nói dối nha!
Kiếp trước, bởi vì sinh thần bát tự của nàng phù hợp nên bị đưa cho lão hoàng đế xung hỉ.
Sau khi lão hoàng đế tỉnh cũng không chạm vào nàng, thương tiếc nàng nhà tan cửa nát, không đem nàng ném khỏi cung, vẫn để nàng làm cung nữ bình thường.
Bởi vì nàng bị hủy dung, cho nên những cung nữ thái giám đều khi dễ nàng làm trò vui.
Tây Hán tổng đô đốc Cố Sơn, lại đem nàng nhặt tới bên người, để nàng hầu hạ hắn.
Khi đó Cố Sơn luôn đối nghịch với quyền thần đại nhân, hai người thế lực tương đương, thường xuyên trong tối ngoài sáng tính kế đối phương.
Cố Sơn có lẽ biết nàng từng là muội muội Tiêu Dịch, cho nên thường xuyên trêu đùa nàng, nhưng cũng không tính là quá mức, thậm chí ngẫu nhiên còn có thiện tâm quá độ, lấy điểm tâm trong Ngự Thiện Phòng cho nàng ăn.

Nhưng thời điểm không có hắn, những cái tiểu thái giám liền bắt đầu khi dễ nàng, tra tấn nàng.
Có một lần bị Cố Sơn bắt gặp được, hắn tay cầm tay dạy nàng hai chiêu độc thủ, cho dù là nữ nhi gia trói gà không chặt, cũng có thể dùng trâm cài đầu làm địch nhân bị thương nặng.
Thời điểm hắn nhàn rỗi không có việc gì làm, còn dạy nàng xạ nghệ.
Chỉ là những bản lĩnh đã được học đó, nàng chưa bao giờ chân chính dùng qua....
Tiêu Dịch mặc áo cho nàng, giơ tay cho nàng một cái ống tay:" Duỗi tay!"
" Nga."
Nàng ngoan ngoãn mặc xong xiêm y, đi theo Tiêu Dịch tới chính sảnh Tùng Hạc viện, thấy đám người tổ mẫu.
Lúc này chính sảnh đèn đuốc sáng trưng, người Nam gia đều tụ tập đầy đủ, đang nghị luận chuyện tối nay.
" Tổ mẫu!"
Nam Bảo Y nhào vào trong ngực lão nhân gia.
Lão phu nhân thương tiếc sờ sờ khuôn mặt nàng:" Cũng may nhà chúng ta không có chuyện gì, cũng không chết người nào...!Kiều Kiều nhi có sợ không?"
Nam Bảo Y tận lực sắm vai tiểu thư khuê phòng mười ba tuổi, bưng khuôn mặt, nhỏ giọng nói:" Thời điểm nghe nói có sơn tặc, ta rất sợ hãi! Nhưng nhị ca ca an ủi ta, để ta trốn trong khuê phòng không được ra ngoài...!tổ mẫu, nhị ca ca rất lợi hại!"
Lão phu nhân vui mừng gật đầu," Nhị ca ca ngươi lợi hại nhất.

Tối nay nếu không có hắn, cả nhà chúng ta đều phải xong rồi."
Mọi người hỏi han lẫn nhau, đảm bảo không có chuyện gì, các trưởng bối liền tống cổ đám tiểu bối về phòng đi ngủ.
Nam Bảo Y biết bọn họ muốn nghị luận chuyện thủ phạm tối nay.
Nàng không ở lại, ngoan ngoãn trở về phòng ngủ.
Nam Bảo Châu đuổi theo phía sau, sợ hãi nắm lấy tay nàng," Kiều Kiều, thời điểm sơn tặc tới, ta rất sợ! Nương ta nói bọn họ là nữ nhi xuất thân tiêu cục, không có nữ nhi nhát gan như ta mới phải, đem ta hung hăng mắng một trận.

Đêm nay ta có thể ở lại ngủ với ngươi được không?"
" Đương nhiên là có thể!"
Nam Bảo Y đầy miệng đáp ứng.
Dư quang lại nhìn thấy Ninh Vãn Chu hướng nàng trợn mắt trắng.
Ánh mắt kia của tiểu công gia, quả thật quá đáng sợ!
Nàng run rẩy, vội vàng tới gần dựa vào Châu Châu một chút.
Phòng ngủ ấm áp sạch sẽ.
Hai tỷ muội nằm trong màn gấm, tuy rằng Nam Bảo Châu ngủ rồi, nhưng vẫn gắt gao ôm Nam Bảo Y như cũ, hiển nhiên tối nay bị dọa sợ.
Nam Bảo Y không ngủ được.
Nàng nhẹ vỗ về lưng tiểu đường tỷ, mười phần lý giải tâm lý của nàng.

Tiểu đường tỷ mới mười bốn tuổi, đi xa nhất cũng chỉ là nhà ngoại, gặp chuyện huyết tinh nhất là giết vịt, nàng chưa từng thấy qua nhiều sơn tặc như vậy, càng chưa từng thấy qua nhiều thi thể máu tươi như vậy.
Sợ hãi, mới là bình thường.
Nam Bảo Y nhìn chăm chú khuôn mặt đang ngủ của nàng, bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước.
Kiếp trước tiểu đường tỷ lẻ loi hiu quạnh lưu lạc thiên nhai, mỗi đêm phải ăn ngủ ngoài trời, có phải cũng rất đáng thương sợ hãi như bây giờ?
Nàng biết rõ sẽ có hậu quả như vậy, nhưng vẫn là nghĩa vô phản cố ra mặt cho nàng....
Nam Bảo Y chóp mũi cay cay, ôn nhu hôn cái trán của nàng.
" Tiểu đường tỷ, ngươi an tâm ngủ đi, ta nhất định sẽ bảo hộ ngươi thật tốt...."
Nàng dần dần bắt đầu ngủ gà ngủ gật.(ahr)
Chính lúc đang buồn ngủ, lại cảm thấy sau lưng lạnh buốt.
Nàng mơ mơ màng màng xoay đầu.
Sau màn gấm có một bóng người, trong tay còn cầm một chiếc đèn.
Ánh mắt u oán kia, không phải là tiểu công gia lại còn là ai!
Trái tim Nam Bảo Y đều muốn nhảy ra ngoài.
Con hàng này đêm hôm khuya khoắt không ngủ được, đứng ở đầu giường nhìn chằm chằm các nàng, là cái ý tứ gì?
Nàng nói lắp:" Vãn Vãn, ngươi ngươi ngươi, ngươi làm gì vậy?"
Ninh Vãn Chu cười như không cười:" Các ngươi cứ ngủ, không cần để ý đến ta."
Nam Bảo Y:"....."
Hắn đứng ngay đầu giường, cười như không cười nhìn các nàng.
Khiếp người như vậy, nàng có thể ngủ được?!
Nàng lại không tâm khoan thể béo như Châu Châu!
Trằn trọc nửa canh giờ, thấy gà trống gáy sáng, nàng thật sự không chịu nổi, đứng dậy nói:" Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi...!Tiểu công gia, mời ngài, thỉnh ngài lên giường!"
Ninh Vãn Chu rất kiêu ngạo:" Các ngươi tỷ muội tình thâm, ta chặn giữa một đao, sợ là không ổn."
" Thật sự không sao!" Nam Bảo Y sắp khóc tới nơi, vội vàng mặc áo khoác cùng áo choàng,"Ta chỉ là nghe gà gáy sáng, tính toán đi Triều Văn viện tìm nhị ca ca đọc sách sáng, ngươi không cần để ý ta..."
" Một khi đã như vậy, ta liền cố mà bồi tiểu Châu ngủ."
Ninh Vãn Chu cảm thấy mỹ mãn mà thổi tắt ánh nến.
Hắn đá rơi giày thêu, trèo lên giường.
Tất cả mọi người trong phủ đều bận rộn xử lý thi thể cùng vết máu, bởi vậy không có người quản thúc tiểu cô nương hậu viện.
Nam Bảo Y cầm theo cây đèn, chua xót mà sờ soạng đi Triều Văn viện.
Vòm trời lấp lánh mấy vì sao.
Nàng ở hành lang đụng phải Dư Vị, vội vàng hỏi:" Dư vị, ngươi có thấy nhị ca ca?"

" Ngô, hầu gia đang thẩm vấn Hồng Lão Cửu ở địa lao."
" Địa lao?"
Nam Bảo Y khiếp sợ.
Sao nàng không biết, Triều Văn viện còn có địa lao?
Dư Vị dẫn nàng tới cửa địa lao, quen cửa quen đường tiến vào.
Địa lao sâu thẳm, đập vào mặt là mùi máu tươi.
Càng đi về phía trước, Nam Bảo Y càng hoảng.
Từ khi nào nhà nàng liền có một toà lao tù ngầm lớn như vậy?
Còn, còn giam giữ thật nhiều phạm nhân...
Đèn lồng trắng treo trước cửa từng gần nhà lao quá khiếp người, như là chế thành từ da người!
Đi một lúc, một giọt chất lỏng sền sệt rơi xuống gò má nàng.
Nàng đưa tay lau đi, nhìn qua liền rùng mình.
Đây là máu!
Nàng theo bản năng ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy phía trên địa lao, treo vô số thi thể!
Hai đầu gối Nam Bảo Y mềm nhũn, được Dư Vị đỡ lại mới không bị té trên mặt đất.
Nàng run run:" Cái kia, Dư Vị, nếu không ta vẫn là nên về phòng ngủ chờ nhị ca ca đi?"
" Chủ tử ở ngay phía trước a." Dư Vị ngây thơ," Ngươi xem, liền ở đó."
Nam Bảo Y nhìn lại.
Hồng Lão Cửu bị trói trên giá gỗ, cả người máu chảy đầm đìa.
Quyền thần đại nhân đeo ủng quân, mặt nghiêng lạnh lùng.
Hắn không chút để ý mà lật bàn ủi trong lò than," Nói ra địa điểm đặt lương, cho ngươi một cái chế thống khoái, nếu không..."
Hắn đầu lưỡi chống hàm trên, tà tứ mà dữ tợn cười một tiếng..