[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 5 - Phong Vân Tế Hội

Chương 272: Hồ Ly nguyên hình




Phương Khinh Trần lại chẳng rảnh thể hội tâm tình của y lúc này, chỉ lạnh lùng hỏi: “Ngươi rốt cuộc làm sao mà biết, đừng hòng hàm hồ cho qua nữa.”

Tần Húc Phi vốn cũng không nghĩ còn có thể lừa dối nữa. Lúc này chẳng còn cách nào mượn say giả điên đánh trống lảng, vì thế chỉ đành cười cười: “Lúc trước ngươi vì thức tỉnh Sở Nhược Hồng, lọt vào phản phệ, từng hôn mê nhất thời. Khi đó, ngươi đã gọi mấy cái tên người…”

Y dừng một chút, mới nói: “Cho nên trong lòng ta mới sinh nghi, bèn phí tâm đi tra xét kỹ càng…”

“Có một khoảng thời gian, ngươi bỗng nhiên đặc biệt thích đọc sử, bảo người giúp ngươi thu thập hết thảy những sự liên quan đến sử liệu, cũng tìm kiếm chân dung người xưa, kỳ thật chỉ vì truy tra chi tiết của một mình ta?” Phương Khinh Trần bừng tỉnh đại ngộ, cũng khá là ảo não.

Lúc trước giữa Tần Sở ngoài mặt hợp tác, sau lưng một mực đánh tình báo chiến, gián điệp chiến với nhau, người Tần đột nhiên tìm kiếm sử liệu chân dung tứ xứ, những việc này y cũng biết, tại sao lúc ấy lại không thể đoán ra nội tình.

Tần Húc Phi biết tâm tư của y, cười nói: “Việc này nguyên cũng không thể trách ngươi, ngay chính thủ hạ của ta còn không hay biết. Họ đều mù quáng thu thập hết thảy sử liệu chân dung, bản thân ta lại một mình chọn lựa cái ta dùng được trong đó. Dưới tình huống kiểu này, ngươi cho dù thông minh hơn, làm sao có thể đoán ra được?”

Đương nhiên, khuyên giải như vậy, chẳng mảy may có thể làm cho Phương Khinh Trần nguôi ngoai. Trong lòng y chỉ buồn bực, mình hồi đó đã nhiều lần muốn làm thịt tên này như vậy, sao lại xuẩn đến mức chưa một lần nào thật sự ra tay kia chứ?

Tần Húc Phi nhịn không được cười thầm trong bụng. Người này, yêu cầu với bản thân luôn hà khắc thái quá, luôn hy vọng mình có thể toàn trí toàn năng, hơi có sai thất là khó tránh khỏi rầu rĩ, sau đó ăn năn hối hận. Hiện tại, sợ là đang cực độ hối hận hồi đó vài ba phiên ra tay, lại đều không thật sự giết mình đây? Nhưng cũng chỉ có thể oán hận thôi. Thật sự thời gian quay ngược trở lại lần nữa, y vẫn chẳng thể hạ quyết tâm chẳng ra tay nổi.

Không phải y tự cao Phương Khinh Trần có thể có tình nghĩa bao sâu với mình, chỉ là biết rõ, dưới loại cục diện đó, tuy là thật sự tức giận muốn điên, Phương Khinh Trần cũng sẽ không mạo hiểm để Sở quốc lại nổi can qua sát phạt mà tùy ý làm bậy. Nói đến thì hành vi cậy điểm này năm lần bảy lượt cố ý chọc giận y, mình làm cũng hơi ác liệt.

Nhìn vẻ mặt Tần Húc Phi như vậy, Phương Khinh Trần cũng có thể mơ hồ đoán được y đang nghĩ gì, không khỏi có phần hậm hực. May mà số lần y bị Tần Húc Phi chọc giận cũng đã quá nhiều. Quả nhiên dần dần liền thích ứng, cáu hơn tức hơn bất đắc dĩ hơn, cũng rất nhanh chóng tự mình điều hòa lại.

Đã luôn là không có biện pháp làm gì y, cũng liền không có đạo lý để mình nghĩ luẩn quẩn, tiếp tục đâm đầu vào bế tắc nữa. Phương Khinh Trần tận lực làm cho mình thoải mái hơn, thở dài, mới nhàn nhạt hỏi: “Mặc dù ngươi đã tra biết một số ẩn sự và trùng hợp năm đó, vì sao có thể xác định như thế. Bảy trăm năm qua, mỗi một Phương Khinh Trần đều là ta? Việc không thể tưởng tượng này, ngươi cứ thế tiếp nhận toàn bộ?”

Tần Húc Phi cười khổ: “Ta vốn chưa từng tin việc quái lực loạn thần, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, không thể dùng phương pháp khác để giải thích, thì ta chỉ có thể tin tưởng khả năng duy nhất này.”

Kỳ thật y tin tưởng nhất, không hề là chân tướng mình điều tra được, ngược lại là lời thì thào ngày đó chính tai nghe được, thanh âm nhẹ như vậy yếu như vậy rồi lại bi thống như vậy, sao có thể giả tạo một chút.

Phương Khinh Trần ngưng mắt nhìn y, nhẹ nhàng hỏi: “Thế thì ngươi cũng không muốn biết, ta rốt cuộc là gì? Vì sao có thể nhiều lần chuyển thế sống lại như vậy?”

Tần Húc Phi vốn không hề muốn đi sâu nghiên cứu thân phận lai lịch chân thật cùng sự thần thông của Phương Khinh Trần, chỉ là thấy lúc này thái độ của Phương Khinh Trần vẫn chưa có vẻ đặc biệt trầm trọng để ý, bản thân y cũng thấy tâm thần buông lỏng. Kỳ thật y vẫn chưa từng bóc trần chân tình với Phương Khinh Trần, cố nhiên là cân nhắc đến rất nhiều nguyên nhân hiện thực, nhưng cũng là cố kỵ tâm tình của chính Phương Khinh Trần. Ẩn mật về nỗi đau cũ một khi bị vén lên như vậy, với bản thân Phương Khinh Trần chỉ sợ cũng là một loại đả kích.

Nếu không phải đêm qua uống say, nếu không phải gần đây thật sự có quá nhiều áp lực và bất đắc dĩ, y chưa chắc sẽ bất chấp tất cả nói toạc sự tình có tính bộc phát như vậy. Sáng nay vừa tỉnh dậy, tâm tình quả thật thấp thỏm, không phải lo lắng Phương Khinh Trần sẽ làm gì y, mà là càng quan tâm, tâm tình của chính Phương Khinh Trần ra sao. Lúc này thấy Phương Khinh Trần mặc dù hơi buồn bực không cam, chung quy không có gì quá đáng ngại, tâm tư mới buông lỏng.

Phương Khinh Trần đã có hứng thú hỏi y, thì y cũng biết điều mà thuận theo lời Phương Khinh Trần, hỏi: “Thế thì, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào? Là người là tiên là thần là quỷ, hay là yêu hoặc là ma?”

Lúc hỏi, y không tự cảm thấy là mang cười. Là người duy nhất biết chuyện trong mấy đời Phương Khinh Trần lưu chuyển, vấn đề nhìn như vui đùa này, vốn nên cực kỳ trầm trọng mới đúng, song giờ khắc này hỏi ra, tâm tình lại thoải mái lạ thường.

Nhưng Phương Khinh Trần không lập tức đáp lời, vẻ mặt ngược lại thoáng ngớ ra.

Y là ai?

Y là người tương lai đến từ Tiểu Lâu, y có khả năng thông thiên triệt địa thân thể bất tử?

Tính ra đám học trò họ đều có thể miễn cưỡng xem như thần linh lịch luyện phàm gian này. Nhớ Kính Tiết từng nửa thật nửa giả cho Lư Đông Ly biết, y là thần tiên hạ phàm, may mà Lư Đông Ly kia lại thật sự không truy cứu không để bụng.

Chỉ là, Phương Khinh Trần y… Chắc chẳng tính là thần linh đâu nhỉ. Cho dù có một chút lực gần như thần linh, ẩn giấu chung quy chỉ là một trái tim yêu ma.

Y độc ác vô tình như vậy, trước nay đều không liên quan đến thần linh bi mẫn.

“Có lẽ, ta là yêu ma cũng nên?” Ngữ khí như vậy, cả bản thân y cũng không thể xác định.

Tần Húc Phi cười rộ, sải bước đến gần y, thần thần bí bí hỏi: “Vậy nguyên hình của ngươi là gì? Ta cam đoan không nói ra ngoài đâu.”

Tâm tư vốn bỗng nhiên hơi nặng nề, lại bị một câu của người này làm cho thoải mái, Phương Khinh Trần bất giác bật cười: “Có người thích nói ta là hồ ly biến thành.”

Hồ ly?

Tần Húc Phi mắt mang dị sắc mà dòm Phương Khinh Trần từ đầu đến chân, lại từ chân dòm lên đầu, trong lòng không tự chủ được bắt đầu tưởng tượng một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết được mình ôm vào lòng vừa vỗ vừa vò vừa trêu, sau đó tự động đổi mặt hồ ly này thành mặt Phương Khinh Trần, chỉ vừa tưởng tượng như vậy, đã không kiềm được muốn cất tiếng cười ầm lên.

Nhìn Tần Húc Phi nén cười đến đỏ bừng mặt, Phương Khinh Trần làm sao không biết y đang nghĩ gì, dù là ngần ấy năm qua bị Tần Húc Phi làm khổ chọc giận hết lần này đến lần khác, đến bây giờ y cũng sắp hết biết giận là gì luôn rồi, vẫn nhịn không được hung tợn trừng một cái, lấy đó làm cảnh cáo.

Nhìn ánh mắt ngứa ngáy chân tay, hận không thể động thủ giết người này, Tần Húc Phi càng buồn cười, song thật sự không dám khiêu chiến chút nhẫn nại cuối cùng của Phương Khinh Trần, chỉ đành liều mạng cố nén, cười hỏi: “Làm sao? Ngươi đến bây giờ vẫn muốn giết người diệt khẩu hay sao?”

Phương Khinh Trần chau mày lạnh lùng liếc y một cái, rốt cuộc thản nhiên nói: “Chờ ngươi thương thế khỏi rồi, ta lại đến làm thịt ngươi.”

Điều muốn hỏi đã hỏi, mối nghi cuối cùng đã tháo bỏ, y thật sự không còn kiên nhẫn, tiếp tục đứng ở đây, chịu đựng ý nghĩ vớ vẩn của tên ngốc này, quay đầu phất tay áo đi thẳng.

Về phần câu nói có lẽ là cảnh cáo, có lẽ là tuyên ngôn cuối cùng này, ít nhất giờ khắc này, lại không hoàn toàn là hư ngôn. Sát khí nộ ý trong lòng y vẫn còn hừng hực, có điều cuối cùng giết được hay không, bản thân y chẳng muốn nghĩ nhiều, mà Tần Húc Phi cũng không cảm thấy mình cần vì loại chuyện này mà phí tâm.

Nhiều năm như vậy, Phương Khinh Trần bị y chọc giận bao nhiêu lần như thế, cũng chưa thật sự làm gì y, hiện tại tình hình này sợ rằng sẽ không thay đổi. Năm đó Phương Khinh Trần cố kỵ là bách tính Sở quốc, mà hiện tại y cũng sẽ tuyệt không thật sự vì cơn giận của một người, mà làm cho vô số người Tần sa vào khổ nạn nữa… Vừa nghĩ điều này, tâm tình Tần Húc Phi không thấy thoải mái, lại bỗng nhiên trở nên nặng nề, khuôn mặt vốn sắp cười đột nhiên nghiêm trang, chăm chú nhìn bóng dáng Phương Khinh Trần, môi mấp máy, dường như muốn gọi y, dường như còn rất nhiều lời muốn nói với người nọ, còn rất nhiều vấn đề, chờ đợi câu trả lời của người nọ, song giờ khắc này mở miệng, lại đưa tay bụm miệng, phun ra một búng máu nhỏ.

Một chưởng của Phương Khinh Trần đêm qua, thật là tổn thương tâm mạch không nhẹ, vừa rồi cố tự nói cười, còn duy trì được, nhưng tâm tình không dưng hóa trầm trọng như vậy, liền tác động đến tâm mạch.

Sắc mặt Tần Húc Phi tuy hơi tái nhợt, vẻ mặt lại không hề gì. Phong cách tác chiến của y trước nay chính là kiên cường quyết liệt, từ khi tòng quân đến nay bị thương vô số, chút nội thương này vốn cũng không để tâm, chỉ là một búng máu này phun ra, thấp thoáng quen thuộc, đột nhiên nhớ ra đêm qua trong lúc mông lung mê loạn, y dường như còn từng nói mấy câu cũng chẳng biết có tính là chơi xấu không.

Là ngươi làm ta bị thương, ngươi phải phụ trách…

Trên mặt Tần Húc Phi thoáng chốc nóng bừng như thiêu như đốt-