Tiểu Nha Đầu!! Em Không Thể Chạy Trốn Định Mệnh

Chương 8




Vâng!! Mấy bạn phũ lắm ạ!! Chả ai chịu giúp mình cả!! Mong các bạn sẽ ủng hộ truyện của mình cho tới chap cuối cùng!!! ^.^

.

.

.

Nó chạy vèo vèo vào nhà bỏ mặt cậu đi lững thững đi đằng sau... À à!! Chắc là muốn chọn phòng đây mà...

//Rầm//...

//Rầm//...

//Rầm//...

Cậu ngồi dưới sofa... sau mỗi tiếng “//Rầm//” là lại thuận tay đưa lên ngực xem quả tim còn yên vị không?!!

Còn về phần nó, sau mỗi cái “//Rầm//” thì lại nheo mắt đầy khó chịu.... Cái quái gì thế này?? Sao căn phòng nào cũng toàn màu đen không vậy?? Không lẽ mỗi lần sáng mở mắt thức dậy thì nó phải chứng kiến một màu đen đập vào đôi mắt hay sao??

-Này!! Cậu muốn phá nhà tôi hả?? - cậu bình tĩnh hỏi nó, nhưng trong đôi mắt đã ánh lên chút tia giận dữ... Suốt gần 30 phút mà nó cứ phá nhà cậu thì sớm muộn gì nó cũng sập thôi!!

- Người ta nói những con người sống với cái đầu óc đen tối thì cuộc đời cũng đen tối quả chẳng sai mà... - nó lẩm bẩm nguyền rủa!! Suốt gần 30 phút nó đã đi hết gần 50 phòng ngủ, thế mà nguyền rủa thay là phòng nào cũng bốn bề màu đen... Tên này không biết chọn màu giấy dán tường à??

- Giờ tôi có một câu hỏi cho cậu đây!!

-Hn??

- Cậu bị bệnh mù màu à?? - nó hỏi với chất

giọng cực cực kì ngây thơ...

-....- đáp lại nó là một sự im lặng đến ngạt thở... Chưa có ai lại vô lễ với cậu như nó. Rốt cuộc trong mắt nó thì cậu bằng cái gì?? Có thể còn nhỏ hơn cả hạt tiêu ấy chứ

́

-Căn phòng sát cầu thang.... - cậu nói đều đều, vốn định cho nó tìm thêm chút nữa nhưng nó lại cao tay quá, đâm chọt cậu đủ kiểu. Hơn nữa nếu cậm cự thêm chút nữa thì nhà cậu sẽ sập mất...

Nó lao đi với tốc độ ánh sáng tới căn phòng mà cậu đã chỉ điểm, khẽ mở cửa...

- Cậu được tha thứ!! - nó mừng ra mặt... Căn phòng nó ở khá rộng. Màu tông chủ đạo là màu kem và màu trắng. Ôi!! Mấy căn phòng kia toàn đen với xám thì căn phòng này như rực rỡ sắc màu bấy nhiêu... A ~ a!! Màu của ánh sáng....!!

́

.

.

.

Nói thật là cậu chả muốn có một căn phòng như thế trong chính căn biệt thự của cậu. Đây là nơi mà cậu chôn giấu bao kỉ niệm đau buồn, che giấu đau thương, che giấu nỗi cô đơn. Hẳn là cậu rất khó chịu với căn phòng tràn ngập ánh sáng đó, vì nó đối lập hẳn với cậu...

Còn nói nguyên do vì sao căn phònng màu kem đó ra đời thì chính là đây.... hai thằng bạn khốn nạn của cậu.... Vâng!! Là soái ca trẻ con và tên biến thái. Hai thằng bạn thân chí cốt thật sự khốn nạn của cậu....

~~> Flasback Tút