Tiểu Nhân Ngư Liên Hôn Kí

Chương 8




Người đại hoàng tử mang đến quyết định rất nhanh nã pháo vào mặt biển, đồng thời người lái du thuyền lùi lại vài thước, mặt biển oanh một tiếng tạo nên một bức tường nước cao mấy thước, tường nước nện xuống nước tạo thành một bọt sóng thật lớn, hải trùng bị pháo đánh chết từ dưới đáy biển nổi lên, máu đen lan tràn khắp nơi, tản ra mùi tanh tưới khiến người khác chán ghét.

Nhưng đây chỉ là một góc nhỏ mà thôi, càng nhiều hải trùng từ dưới đáy biển tuôn lên, cánh tay mãnh liệt nhảy lên hóa thành xúc tua chặt chẽ hút ở trên duy thuyền, đem du thuyền kéo vào dưới đáy biển.

Quả pháo mang tới chấn động đem mấy du thuyền phân tán ra, đại hoàng tử rút xa dao laser dùng sức chặt đứt xúc tua hải trùng, cau mày chùi đi niêm dịch bị phun lên mặt, quay đầu hướng tiểu nhân ngư hô to: “Đừng tới đây, bơi đi nơi an toàn!”

Lông mi tiểu nhân ngư bị nước làm ướt, một sợi một sợi hạ xuống rung động, “Em sợ hãi.”

Đột nhiên có hải trùng từ bên cạnh va chạm vào du thuyền của đại hoàng tử, đem du thuyền đẩy ra bên ngoài hơn mười thước, du thuyền lay động vài cái suýt nữa thì lật ở trong biển.

“Điện hạ, số lượng rất nhiều, chúng ta không đủ người.”

“Đàn sâu này có chuẩn bị mà đến, thông báo cho người lại đây, vừa đánh vừa rút lui, nhất định phải rời xa phương hướng căn cứ.” Đại hoàng tử lạnh giọng hạ lệnh, giẫm lên mép thuyền xoay người nhảy đến thuyền bé trống không bên cạnh.

“Điện hạ rất nguy hiểm!”

Đại hoàng tử khoát tay, hướng bọn họ làm cái thủ thế, nhóm cấp dưới đành nghe theo mệnh lệnh, thay đối phương hướng, đem hải trùng mang đi hướng bên kia.

“Tiểu hải sản lại đây.” Đại hoàng tử nhấn lung tung trên hệ thống lái của thuyền bé, mở ra hệ thống của thuyền, chính đến hình thức tự lái, hắn vội vàng hướng tiểu nhân ngư giang hai tay, “Đừng sợ, lại đây.”

Trên mặt tiểu nhân ngư có vệt nước, nhưng không có trân châu rơi xuống, đại hoàng tử biết hắn không khóc, nhưng lại thấy sợ hãi trong mắt hắn không chút nào che giấu, trong lòng càng thêm đau lòng, hối hận chính mình mềm lòng đem người thả ra.

Xoa xoa ánh mắt đỏ lên, tiểu nhân ngư nhu thuận vươn hai tay ướt đẫm, đại hoàng tử nắm thắt lưng đem hắn ôm lấy nhẹ nhàng đặt ở trong thuyền bé.

“Sẽ không để cho bọn họ biến em thành sashimi, đừng sợ.”

Tiểu nhân ngư ngửng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hắn, trong đôi mắt màu làm toàn là tin tưởng.

“Vâng.”

Trong mặt biển nổi lơ lửng một đoàn thi thể cụt tay cụt chân, máu đen tản ra dày đặc tanh tưởi, tiểu nhân ngư mang thai nghe thấy không chịu được mùi này, trong não đều là muốn ói muốn ói, nhưng hắn biết tình huống hiện tại không được, nhìn đại hoàng tử tập trung lái thuyền bé, hai tay tiểu nhân ngư đè chặt ngực, cố gặng nhịn xuống dục vọng muốn nôn mửa.

Không thể làm cho đại hoàng tử phân tâm.

Đa phần hải trùng đều bị nhóm cấp dưới mang đi, chỉ có một bộ phận nhỏ theo đuôi đại hoàng tử không bỏ, xúc tua vài lận đụng vào thuyền bé của bọn họ.

Xúc tua chặt chẽ hút vào đáy thuyền bé, thân thể hải trùng mềm mại lặng yên không tiếng động hiện lên thuyền bé, múi tanh tưởi khiến tiểu nhân ngư quay đầu lại thấy hải trùng, sợ tới mức kinh hãi thét chói tai, liên tục lui tới chỗ đại hoàng tử.

Mày đại hoàng tử nhíu chặt lại, thái dương không ngừng giật giật, bàn tay to che khuất hai mắt tiểu nhân ngư, giọng nói trầm thấp, “Nhắm mắt lại, đừng nhìn thứ ghê tởm đó.”

Tiểu nhân ngư lập tức nhắm mắt lại, ôm đuôi cá cuộn mình lên, hắn nghe thấy hải trùng phát ra tiếng là thống khổ, còn có tiếng kêu rên thấp giọng của đại hoàng tử, ngay sau đó còn có một cỗ buồn nôn dày đặc kéo tới, tiểu nhân ngư gắt gao che miệng lại, liều mạng ngăn chặn cảm giác ghê tởm nhảy lên trong lòng.

Bị trì hoãn một lúc như vậy, hải trùng theo sát bọn họ đã bám vào thuyền nhỏ kéo về hướng chính mình, thuyền bé kịch liệt lay động, nước biền cuồn cuộng chảy ngược vào đem đầu của tiểu nhân ngư làm ướt.

Một lượng lớn nước biển hôi thối lan tràn toàn thân, tiểu nhân ngư không thể chịu được ghé vào trên mép thuyền ói ra.

Quá dơ bẩn!

“Tiểu hải sản không có việc gì chứ?” Đại hoàng tử chịu đựng đau đớn sau lưng bị hải trung kéo xuống một khối da thịt, lòng như lửa đốt nhảy tới bên người tiểu nhân ngư, dao laser chém đứt mấy xúc thua đang bám vào thuyền bé.

Hương vị của hải trùng này thật ghê tởm, ngay cả hắn còn chịu không nổi, càng đừng nói là tiểu hải sản đang mang thai.

Tiểu nhân ngư ói đến nước mắt đều chảy ra, trong lòng biết hiện tại không phải là thời điểm mềm yếu, mới vừa nâng lên tay cởi ra quần áo, thuyền bé lắc lư một chút, hoàn toàn lật thuyền.

“Bám chặt vào anh.”

Đại hoàng tử không chút suy nghĩ ôm lấy tiểu nhân ngư cùng nhau rơi vào trong biển, hải trung chung quanh gấp gáp bò đi lên.

Dao laser vù một tiếng phát ra năng lượng lớn hơn, phất tay quét ngang đánh lui đám hải trùng đang xông lên, mãnh mẽ mở ra đường sống.

Mùi tanh tưởi đập vào mặt, tiểu hải sản theo bản năng trốn vào trong ngực đại hoàng tử, lại bị hắn nắm thắt lưng giật ra.

“Bơi tới nơi an toàn, đừng quay đầu lại!”

Để chống lại hải trùng bọn họ trước tiên sẽ uống thuốc tị thủy, để ở dưới nước chiến đấu, chính là hắn không dự đoán được sẽ có nhiều hải trùng phục kích như vậy, hơn nữa phía sau lưng bị thương, căn bản không có cách nào bảo vệ tiểu hải sản.

Không ai so với nhân ngư quen thuộc biển cả hơn, để cho tiểu nhân ngư một  mình đi ngược lại có thể bảo toàn hắn, mục tiểu của hải trùng là đại hoàng tử.

“Anh thì sao?” Tiểu nhân ngư lắc đầu, cầm lấy tay hắn không chịu.

“Không ầm ĩ, anh sẽ đi tìm em.”

Rút tay ra, đại hoàng tử dùng sức đẩy tiểu nhân ngư, lại dùng dao laser mở ra một đường sống, “Đi!”

Trân châu rơi ở trên dao laser nháy mắt hóa thành bột mịn, tiểu nhân ngư vô thức nhăn lại mày, trong ánh mắt màu lam đều là ảnh ngược của một màn hoảng sợ kia, hải trùng chen lấn hướng tới đại hoàng tử, dao laser chém chết những hải trùng, máu loãng đen thùi hòa cùng với vết máu mới mẻ tiến vào trong biển, đó là máu của đại hoàng tử.

Biển sâu rộng lớn mạnh mẽ, chỗ của tiểu nhân ngư dần dần có lốc xoáy, bầy cá trốn đi, hắn sống chết ngăn chặn ngực, một cỗ nóng rực từ trong cơ thể điên cuồng khởi động, không thể không thống khổ cong thân mình, màu xanh của đôi mắt dần dần mờ dần, chiếm lấy chính là màu đỏ của máu.

Đau quá.

Cách đó không xa xúc tua hải trùng đã quấn lên cổ tay đại hoàng tử, đem người hung hăng ném vào đá ngầm dưới đáy biển, phát ra tiếng kêu rên thống khổ, phun ra một búng máu. Dao laser trong tay hắn theo hắn bị thương mà hào quang yếu ớt dần, cổ chân đột nhiên bị hải trùng kéo tới chỗ sâu, dao laser hắn giơ lên còn chưa hạ xuống, dư quang thoáng nhìn thấy một cơn sóng mang theo gió hung mãnh vọt tới.

Nước biển đột nhiên xung kích, dưới đáy biển sâu đột nhiên vang lên một tiếng hô khà khàn cùng áp lực phẫn nộ, giống như hàng ngàn hàng vạn uy áp từ trên trời giáng xuống, đại hoàng tử vốn bị thương hốt hoảng một chút, suýt nữa là cầm không được dao laser ở trong tay.

Hắn thấy thứ kia hùng  hổ hướng tới chính mình sau đó lại lao tới đám hải trùng kia, trong chốc lát thi thể của hải trùng đã chia lìa, bầy cá ở bên tùy thời lập tức dũng mãnh xông lên.

Nhanh đến kẻ khác kinh hồn tám đảng.

Hắn không biết rốt cuộc đó là thứ gì, nhưng tính nguy hiểm tuyệt đối so với hải trùng cao hơn.

Đại hoàng tử dùng hết khí lực cuối cùng một lần nữa dơ lên dao laser, đã thấy thứ kia che dấu ở dưới biển khơi mạnh mẽ lao tới, sóng triều thật lớn đem đại hoàng tử đẩy đi, hắn cố gắng bảo trì thanh tỉnh bơi tới bờ biển, nhưng mà mất máu quá nhiều khiến hắn mê muội không phân rõ phương hướng, chỉ có thể ở trong biển khơi nhấp nhô.

Vết thương ở sau lưng bị nước biển ăn mòn làm đau đớn, đại hoàng tử cố gắng mở mắt ra xem sinh vật kia là cái gì, ở trong sóng biển cuồn cuồn thấy một mạt màu hồng vàng  hiện lên.

“Tiểu hải sản……”

Đứng có tới đây.

Khi hắn mở mắt ra đã ở trong bệnh viện của căn cứ, do ở trong nước biển lâu,  yết hầu đại hoàng tử khàn khàn, cùng với từng trận đau đớn.

“Điện hạ ngài rốt cục tỉnh.”

Cấp dưới thấy hắn tỉnh lại, cuối cùng cũng yên tâm.

“Khi nào thì?” Đại hoàng tử ho vài tiếng, hỏi: “Hoàng phi đâu?”

“Ngài hôn mê suốt một ngày, thấy thuốc nói ngài hao hết thể lực nên tạo thành hư thoát, hiện tại cần phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Đại hoàng tử nhắm mắt lại, cố nên yết hầu không khỏe, “Tôi hỏi cậu hoàng phi đâu!”

“Mong ngài thứ tội.” Cấp dưới cong thắt lưng, “Chúng ta còn chưa tìm được hoàng phi.”

“Sao lại không tìm thấy!? trên người hắn có định vị, hiện tại lập tức phái người đi tìm, nhất địn phải tìm được.” Đại hoàng tử khàn giọng cả giận  nói, xoay người xuống giường bước đi.

Cấp dưới vội đi phía sau khuyên hắn, “Người của chúng ta chưa bao giờ ngừng tìm kiếm qua, điện hạ vẫn là ở nơi này nghỉ ngơi và hồi phục cho tốt.”

“Nghỉ ngơi và hồi phục cái rắm!”

Mặt đại hoàng tử bình tĩnh nghiến răng nghiến lợi, tiểu hải sản của hắn nhát gan muốn chết, động một chút liền chảy xuống trân châu, để một mình hắn ở ngoài biển khơi lâu như vậy không phải là muốn mạng hắn sao!

Lúc này biển cả gió êm sóng lặng, hoàn toàn không thấy chém giết mấy hôm trước, tất cả máu đen cùng thi thể đều bị nước biển vùi lấp.

Chung quanh đã bị người của đại hoàng tử hoàn toàn quản lý, hắn mang theo một đội nhân mã hướng bốn phương tám hướng xuất phát đi tìm tiểu nhân ngư, mà hắn thì đi theo phương hướng định vị trên người tiểu nhân ngư tìm kiếm.

“Nơi đó chúng ta ngay từ đầu đã phái người đi, cũng không có phát hiện tung tích hoàng phi.” Cấp dưới nói.

Đại hoàng tử ừ, không có phản ứng khác.

Phía sau lưng hắn ẩn ẩn đau, nhưng mà thầy thuốc nói ngoài trầy da, cũng không có trở ngại gì khác, nhưng hắn nhớ rõ ràng sau lưng chính mình bị kéo xuống một khối da thịt, làm sao mà chỉ bị chút trầy da?

Đang nghĩ ngợi du thuyền tới vị trí định vị, đại hoàng tử một mình ở trên thuyền bé, cho bọn họ ở tại chỗ chờ.

Định vị dừng ở chỗ một đám đá ngầm, hắn đem thuyền bé chuyển thành hình thức tự động, giương mắt nhìn chung quanh.

“Tiểu hải sản… tiểu hải sản xuất hiện đi, anh tới đón em về.”

Mọi nơi không có tiếng động, chỉ có sóng biển nhấp nhô, tiếng nói khàn khàn của đại hoàng tử bay vào trong sóng biển vô tận, tràn ngập sủng nịnh cùng tình yêu, “Ngoan, tiểu hải sản nghe lời một chút, nhanh đi ra.”

Đáp lại hắn vẫn như trước là từng trận sóng biển, chẳng lẽ thật sự không ở đây, đại hoàng tử thật vọng không thôi, đang muốn đôi nơi khác tiếp tục tìm, bỗng nhiên thấy xa xa bên cạnh mảnh đá ngầm có một mảnh màu vàng lòe lòe tỏa sáng, hắn kinh hỉ không thôi, hắn vội vàng lái thuyền bé tới chỗ này, quả nhiên nhìn thấy đuôi cá rõ ràng kia.

“Anh biết em ở chỗ này!”

Tiểu hải sản vừa nghe lời lại ngoan như vậy, thấy hắn đi tìm, làm sao có thể chạy sang địa phương khác làm cho hắn lo lắng.

“Lại đây, chúng ta đi trở về.”

Hơn phân nửa thân mình tiểu nhân ngư tránh ở phía sau đá ngầm, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, tóc ướt sũng dính ở trên gò má, khiến cho hắn càng thêm đáng thương bất lực.

Hắn lắc đầu, sợ hãi nâng mắt nhìn về phía đại hoàng tử, màu đỏ trong mắt khó nén bi thương cùng ưu sầu.

“Ánh mắt em làm sao vậy? có phải bị thương hay không, nhanh lại đây cho anh xem!”

Màu mắt khác thường khiến cho đại hoàng tử chú ý, định lái thuyền bé đến chỗ tiểu nhân ngư.

“Không cần…..đừng tới đây….. đừng!”

“Anh không đi qua, vậy em bơi qua đây được không?” đại hoàng tử cố gắng nhẫn nại tính tình dỗ hắn.

“Em phải đi về…..”Tiểu nhân ngư che hai mắt của mình nói.

“Được, chúng ta cùng nhau trở về.”

“Không, em phải về thâm cung…..”

Đại hoàng tử nhăm mày, buồn bực dâng lên, hắn nghe hiểu được ý tứ của tiểu nhân ngư, tiểu hải sản là tính toán một người bơi trở về. Đầu đại hoàng tử nhất thời tức giận vang ong ong, ngay cả vết thương ở sau lưng cũng ẩn ẩn đau.

Hắn xoa xoa lông mày, tiếng nói khàn khàn đến đáng sợ, “Lại ầm ĩ cái gì, nơi này cách thâm cung vài ngàn dặm, em muốn bơi tới khi nào? Không bằng chúng ta cùng quay về, tiểu hải sản nhanh chóng lại đây cho anh!”

Tiểu nhân ngư lùi bước lắc đầu, một viên trân châu theo đầu ngón tay trắng noãn của hắn hạ xuống, chìm vào trong nước biển.

“Mẹ nó!” đại hoàng tử quyết đoán cởi quần áo, thả người nhảy vào trong biển khơi, hít khí bơi đến chỗ đá ngầm.

Tiểu nhân ngư bịt hai mắt nên không thấy, nghe thấy động tĩnh vừa định trốn, đã bị đại hoàng tử cầm cổ tay kéo về phía chính mình.

“Buông ra….”

“Chạy cái gì mà chạy, ngoan một chút cho anh.”

Tiểu nhân ngư liều mạng chạy trốn ra phía sau, sức lực to lớn lại kéo ngược  đại hoàng tử tới đây, đại hoàng tử đơn giản qua theo, nắm vòng eo lạnh như băng kéo về phía chính mình, đem tiểu nhân ngư vây ở trong đá ngầm cùng ngực chính mình.

Cúi đầu thấy rõ hình dạng giờ phút này của tiểu nhân ngư, đại hoàng tử ngạc nhiên sửng sốt, kinh ngạc nói không ra lời.