Tiểu Thái Hậu Tám Tuổi Thật Tà Ác

Chương 97: Chương 97






“Chúng ta huề.” Khóe miệng Đường Đường tươi cười quỷ dị không ngừng lan ra, thiết trảo buộc bên hông bị nàng nắm trong tay, hướng ốc lương [xà nhà gian phòng] ném, vững vàng ôm lấy thanh ngang nóc nhà, sau đó nương theo lực đạo này, nàng nhảy dựng lên, trong chớp mắt liền bay lên nóc nhà. Hồng y nam tử thấy Đường Đường chuẩn bị đào tẩu, thật cũng không có hứng thú tiếp tục truy đuổi, hắn chỉ đứng tại chỗ, lẳng lặng nhìn thân thể linh hoạt kia lặng lẽ biến mất trong bầu trời đêm.
Câu huề nhau nàng vừa mới nói kia, hẳn là nói hắn ám toán nàng một tiễn, tiếp đó nàng cũng tập kích hắn. Cho nên, bọn họ trong lúc đó, huề nhau.
Sau khi Đường Đường biến mất, những thị vệ kia cũng bắt đầu xuất hiện, thị vệ trưởng nhìn hồng y thiếu niên nói: “Huyền Băng công tử, người để nàng chạy như thế, chúng ta phải báo cáo làm sao a?”
“Để cho chạy? Các ngươi có ai có thể bắt được nàng sao?” Cười lạnh một tiếng, Huyền Băng cũng không thèm nhìn người trước mặt, xoay người rời đi, tay bị thương bởi vì thần kinh kích động trở nên đau đớn vô cùng, có chút không kiềm chế run lên.
Đã bao nhiêu lâu hắn chưa đụng độ qua đối thủ đáng sợ như thế này? Hơn nữa, còn là một nữ tử. Nếu không phải tối nay mình ở trong cung bảo vệ nghĩa phụ Hứa Như Phong, sợ là cũng không có cơ hộ cùng nàng giao đấu.

Không sai, người này không phải ai khác, chính là một nghĩa tử khác của đương triều Tể tướng Hứa Như Phong, cùng với nghĩa tử trước cùng Hứa Hi Thụy thông dâm bất đồng, nói Huyền Băng là nghĩa tử, chi bằng nói hắn là một sát thủ kiêm hộ vệ được dày công bồi dưỡng ra.
Năm đó Hứa Như Phong từ trong đám dân tị nạn nhặt năm mươi hài tử, muốn đem bọn họ bồi dưỡng thành người mình yêu cầu. sau cùng, chỉ còn lại có ba. Một người theo kinh thương, một người theo chính trị, còn lại một người là Huyền Băng, sở trường thay hắn giết người, cùng bảo hộ an toàn của hắn.
Tên nam nhân cùng Hứa Hi Thụy thông dâm kia, chính là nghĩa tử Hứa Xương Phong cùng Hứa Như Phong lăn lộn trong chốn quan trường, mà bào thai trong bụng Hứa Hi Thụy, chính là của người này. Kế hoạch của Hứa Như Phong chính là, chờ sau khi giúp đỡ Duyệt vương đoạt được vương vị sẽ hãm hại hắn, tiếp theo, để cho hài tử Hứa Hi Thụy sinh ra lên ngôi, vậy thiên hạ Đại Vũ này chính là của Hứa gia bọn họ.
Nhưng mà, có ai lường trước trước được, thời gian chỉ có nửa canh giờ, toàn bộ kế hoạch của hắn bị xáo trộn, không chỉ có nữ nhi cùng nghĩa tử đã chết, hơn nữa chính là với cái loại tư thế lúc chết khiến cho người ta cứng lưỡi. Lúc đó hắn đang ở cùng Duyệt vương Vũ Văn Vô Tự bàn bạc làm thế nào diệt trừ quân Thái tử, nghe được tin tức Hứa Hi Thụy đã chết, lập tức cùng Vũ Văn Vô Tự chạy quay, khi bọn bọn hắn đến nơi, hiện tại chỉ có một đám thi thể, Vũ Văn Vô Tự nhìn thấy tử trạng của Hứa Hi Thụy, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt, hắn nhìn về phía khuôn mặt Hứa Như Phong cũng trở nên khủng bố dị thường.
“Như như hôm nay Tể tướng không cho bổn vương một cái công đạo, sợ là không thể ra khỏi hoàng cung này.” Thanh âm Vũ Văn Vô Tự giống như đến từ địa ngục lạnh lẽo.
Hắn vì nữ nhân này không tiếc làm hại cả phụ hoàng của mình, thế nhưng kết quả, nàng lại sau lưng hắn sớm đã cùng kẻ khác thông dâm, tình cãnh khuất nhục cộng với không cam lòng khiến hắn trở nên cáu tiết dị thường.
“Vương gia không cần tức giận, cựu thần tự sẽ cho Vương gia một đáp án vừa ý.” Sắc mặt Hứa Như Phong lúc này cũng là một mảnh âm trầm, hắn bày mưu tính kế nửa đời, mắt thấy sắp thành công, thế nhưng lại nảy sinh một bất trắc lớn như vậy, khiến cho toàn bộ kế hoạch của hắn đều đổ vỡ, hôm nay đừng nói là nhúng chàm giang sơn xã tắc, sợ là ngay cả mạng già này cũng khó giữ.
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?” Khí thế mạnh mẽ trong thanh âm hắn tràn đầy, quay lại thị vệ trưởng trước mặt lớn tiếng hỏi.
“Bẩm Tể tướng đại nhân, ty chức lúc đó đang tuần tra gác đêm, đột nhiên nghe được Phượng Tê cung bên này truyền đến vài tiếng nổ, chờ khi ty chức chạy tới, toàn bộ cung nhân đều đã sợ choáng voáng, vừa xông vào tẩm phòng nhìn thấy, chính là tình cảnh này.” Thanh âm thị vệ trưởng có chút run run, loại bê bối này bị bọn họ trông thấy, sợ là hôm nay mọi người trong này khó tránh khỏi cái chết.
“Nói như thế, cũng chính là khi các ngươi đuổi tới, nhìn thấy Duyệt vương phi cùng Hứa đại nhân đã chết? Về phần bọn họ chết như thế nào, các ngươi cũng không có tận mắt nhìn thấy phải không?” Hứa Như Phong nghe vậy, ánh mắt bén nhọn nhìn về phía thị vệ trưởng, như là cảnh cáo hắn không được nói lung tung.

“Bẩm Tể tướng đại nhân, đúng vậy.” Thị vệ trưởng nhìn thấy ánh mắt Hứa Như Phong có chút rụt rè, hắn thấp giọng đáp.
Hứa Như Phong được thị vệ trưởng trả lời khẳng định, hắn lập tức lộ ra vẽ mặt sáng tỏ. Chòm râu hơi bạc màu run lên phấn chấn, hắn quay sang phía Vũ Văn Vô Tự nói: “Vương gia, theo lão thần thấy, việc này vô cùng kì quái, Hi Thụy cùng nghĩa tử cựu thần Xương Phong từ nhỏ là huynh muội thân tình, làm sao có tình cảm nam nữ, càng không thể làm ra việc tằng tịu nghịch thiên ** này a.”
“Thế nhưng, tình huống trước mắt này nên giải thích thế nào?” Vũ Văn Vô Tự dường như cũng hiểu được trong lời Hứa Như Phong nói có chút đạo lý như vậy, sắc mặt hắn thoáng dịu một chút, tiếp tục hỏi.
“Cựu thần cho rằng, nhất định là thích khách kia đã an bài hết thảy, mục đích chính là khiến cho Vương gia và cựu thần bất hòa. Vương gia nghĩ xem, mọi thứ không phải quá trùng hợp sao? Vừa vặn là hôm nay cựu thần cùng Vương gia ngài đàm phán kế hoạch lớn, vừa vặn Xương Phong tìm đến Hi Thụy, vừa vặn tư thế bọn chúng chết trên giường như vậy, hết thảy mọi thứ này, nếu không có người tỉ mỉ sắp xếp, cũng không tránh khỏi quá trùng hợp đi?” Hứa Như Phong trợn tròn mắt nói dối chưa bao giờ bị lộ, hắn thật sự có khả năng đem người chết nói thành người sống, nhưng mà, hết lần này tới lần khác Vũ Văn Vô Tự vẫn tin như sấm.
Suy luận của hắn thoạt nhìn như hợp lý kỳ thực có trăm ngàn chỗ hở, cho dù theo đúng như lời hắn nói là có người tận lực sắp đặt hãm hại, như vậy, muốn tiến vào một cái hoàng cung rộng lớn canh phòng nghiêm ngặt như vậy, còn muốn tiến vào Phượng Tê cung, không thể không kinh động bất cứ kẻ nào a.
Nếu nói, Hứa Xương Phong là chết trước khi tới Phượng Tê cung, như vậy, đã trễ thế này, hắn lại tới hậu cung làm cái gì? Chẳng lẽ thật sự một cái tình cảm huynh muội đơn giản có thể giải thích được?
Nhất là giải thích tư thế bất thường của bọn chúng khi chết, tin rằng bất luẫn sát thủ giỏi giang thế nào, mưu mô bao nhiêu, cũng không thể có biện pháp khiến một thi thể hợp thể với một thi thể.

Hết thảy mọi thứ này, đủ để chứng minh những lời Hứa Như Phong vừa nói đều là nói dối.
Thế nhưng, Vũ Văn Vô Tự hiện tại đã không còn lựa chọn nào khác, trừ bỏ tin tưởng Hứa Như Phong, hắn còn có thể thế nào? Hắn bây giờ đã vì ngôi vị Hoàng đế cùng người trong thiên hạ bất hòa, hôm nay có thể giúp đỡ hắn chỉ có Hứa Như Phong, hắn đã không còn đường lui nữa rồi.
Đồng dạng, Hứa Như Phong cũng không còn đường lui. Hiện tại, kế hoạch của hắn đã thất bại, sau khi giúp Vũ Văn Vô Tự đoạt được ngôi vị hắn còn có thể sống lâu hơn vài năm, một khi Vũ Văn Vô Tự thua, đầu hắn tức khắc rơi xuống đất. Càng nghĩ, hắn cũng không có biện pháp tốt hơn, bây giờ cũng chỉ có thể thay kẻ khác làm giá y.
Ngàn tính vạn tính cũng không tính toán được sẽ có ngày phát sinh bất trắc, có lẽ, đây là lão thiên gia trêu đùa hắn, trước cho hắn mộng Hoàng đế vĩ đại, sau lại vô tình cướp đi, khiến hắn không đường tiến thoái.