Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Chương 278: Quá phát rồ 6




Editor: Quỳnh Nguyễn

Kỷ Lâm Khải thu hồi tươi cười, làm bộ đứng đắn hướng tới Trình Chi Ngôn hỏi.

"..." Trình Chi Ngôn rốt cục nhịn không được liếc bọn họ một cái, ôm bả vai Tiểu Thỏ xoay người trực tiếp đi tới.

" Ôi, Trình lớp trưởng, cậu đừng đi, cậu giới thiệu em gái cho chúng ta một chút..." Mấy người Vương Thước vội vàng đuổi kịp, vừa ồn ào sau lưng anh vừa ồn ào nói: "Nếu như thực là bạn gái mà nói, cậu ngược lại hôn một cái a! Thời gian dài không gặp mặt như vậy, tốt xấu nhiệt liệt ôm hôn một cái a! Không phải chúng ta cười cậu, em gái cậu tuổi nhỏ như vậy, cậu làm sao có thể..."

Ngay tại lúc cậu ta nói chuyện, bước chân Trình Chi Ngôn đi thẳng về phía trước đột nhiên ngừng lại, anh yên lặng quay đầu nhìn thoáng qua ba người giống ba con ruồi không ngừng kêu ong ong sau lưng mình, cúi người, cúi đầu, lập tức nhẹ nhàng mà hôn trên cánh môi mềm mại hồng nhuận của Tiểu Thỏ một cái, sau đó nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước.

"Cậu làm sao có thể... Hạ miệng được...." Mấy chữ hỗn độn sau cùng Vương Thước hốt hoảng bật đi ra.

Liền ngay cả Kỷ Lâm Khải và Trương Vũ Phi đều bị một màn trước mắt làm cho sợ ngây người.

Sau hai giây.

Kỷ Lâm Khải hét lớn một tiếng: "Dựa vào! Cậu thật đúng là hạ được miệng!!"

" Nằm máng! Quá phát rồ rồi!" Trương Vũ Phi lắc đầu chậc chậc thở dài: "Nói, Trình lớp trưởng vì chứng minh chính mình có bạn gái cũng là liều mạng, ngay cả em gái cũng hôn, thế gian này còn có chuyện gì là cậu ta làm không được?"

" Thôi đi, hôn em gái một cái có cái gì không bình thường a." Vương Thước vẻ mặt khinh bỉ nhìn hai người bọn họ nói: "Trước kia tớ còn hôn em họ a, cậu có bản lĩnh, ở trước mặt chúng ta tới hôn nụ hôn lưỡi a!"

Phốc - -!" Trương Vũ Phi lập tức bị những lời này làm vui vẻ, "Cái gì nụ hôn lưỡi a, thật cũng quá phát rồ như vậy, tôi đoán cậu ấy cũng hôn một cái cho chúng ta nhìn xem, muốn để cho chúng ta ngậm miệng, ai... Đáng tiếc cậu ấy không biết, học sinh Nam Đại Đích đều chăm chỉ hiếu học khổ tâm nghiên cứu truyền thống tốt đẹp, tôi hiện tại đều phải bắt đầu hoài nghi Trình lớp trưởng căn bản là không có bạn gái rồi."

"Tớ cũng cảm thấy như vậy." Vương Thước gật gật đầu, vẻ mặt tán thành nhìn anh ta.

" Ai nha, đừng cảm thấy cái này cảm thấy cái kia, hai người người ta đều đã đi xa, mau đuổi theo a!" Kỷ Lâm Khải mắt thấy Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ càng chạy càng xa, vội vàng gọi hai người bọn họ đuổi kịp.

Tiểu Thỏ bị Trình Chi Ngôn nắm đi về phía trước, một trái tim nhỏ điên cuồng mà đập bùm bùm ở trong lồng ngực.

Mới vừa, mới vừa, vừa rồi...

Anh nước chanh nhà cô hôn cô trước mặt nhiều người như vậy?

Trời ạ.. Lúc ấy cô cũng không có phản ứng kịp, mãi cho đến đi tới xa như vậy mới hồi phục tinh thần lại.

Đây còn giống như lần đầu tiên Trình Chi Ngôn trước mặt nhiều người như vậy thừa nhận chính mình là bạn gái anh... Sau đó chỉ có cách vài phút anh lại hôn cô trước mặt bọn họ...

Trên gương mặt phấn nộn trắng nõn của Tiểu Thỏ tràn đầy đều là đỏ ửng, đôi mắt ngập nước quả thực không biết nhìn chỗ nào mới tốt.

Gió nhẹ thổi qua lá cây ngô đồng xanh biếc, phát ra từng đợt tiếng vang rì rào, ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua bóng cây rơi xuống, những cái ánh sáng rực rỡ cùng với phiến lá lay động này, toát ra ánh sáng rực rỡ.

Cô vụng trộm quay đầu nhìn về phía Trình Chi Ngôn, trên gương mặt tuấn tú của anh thấy một chút đỏ ửng nhợt nhạt.