Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Chương 345: Thật là chị dâu 6




Editor: Quỳnh Nguyễn

"A... A... A..., chào cháu gái nhỏ!" Ba người kia lại vội vàng chữa lại.

"Ha ha, các anh tốt." Trình Thi Đồng cười tít mắt chào hỏi, sau đó lại quay đầu nhìn Trình Chi Ngôn, giả bộ tức giận: "Chú nhỏ, chú cũng quá bất công thôi, loại chuyện tốt chơi đùa ăn ngon này chú cũng chỉ mang theo Tiểu Thỏ, cũng không mang cháu."

"..."

" Quả nhiên chú chính là gia hỏa trọng sắc khinh cháu gái!" Trình Thi Đồng vẻ mặt không vừa ý nhìn anh nói: "Từ lúc còn nhỏ trở đi chú liền thiên vị Tiểu Thỏ, bây giờ còn là như thế này."

"Sao cháu một mình ở chỗ này?". Trình Chi Ngôn nhàn nhạt liếc cô ấy một cái, ngăn đề tài hỏi.

"Ách... Cái kia, cháu có một bạn học, uh`m... Bạn tốt, lập tức nghỉ đông muốn trở về, cháu đến xem chọn cái quà tặng cho cậu ấy." Trình Thi Đồng vừa nghe Trình Chi Ngôn hỏi như vậy đột nhiên cũng có chút cà lăm trả lời.

"..." Trình Chi Ngôn nheo mắt lại nhìn cô ấy, ý vị thâm trường nói: "Bạn tốt??"

"Khụ khụ, cái kia, dù sao chú chính là chỉ mang Tiểu Thỏ ăn cơm, không mang theo cháu!" Trình Thi Đồng mắt thấy tình hình không quá tốt, vội vàng dời đi mục tiêu đến trên người Tiểu Thỏ, giả bộ bộ dáng đau lòng kéo tay áo của cô nói: "Hu hu hu... Thím nhỏ, chú nhỏ khi dễ cháu!"

Tiểu Thỏ vẻ mặt dở khóc dở cười nhìn cô.

Thím nhỏ??

Ba người phía sau Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ kia hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Từ từ, bối phận này giống như không đúng a...

Nếu Trình Chi Ngôn là chú nhỏ cô bé trước mắt này, vậy Tiểu Thỏ là em gái Trình Chi Ngôn, theo bối phận mà nói, không phải hẳn là cô nhỏ sao?

Làm sao có thể biến thành thím nhỏ a?

Thím nhỏ hẳn là bạn gái chú nhỏ a...

Ba người Trương Vũ Phi, Vương Thước, Kỷ Lâm Khải nháy mắt chuyển dời ánh mắt đến trên người Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ.

Không đúng!

Hai người kia có vấn đề!!

Từ bắt đầu ra ngoài Trình Chi Ngôn liền một đường ôm bả vai Tiểu Thỏ, vốn bọn họ cảm thấy được là anh em, ấp ấp ôm ôm cũng coi như bình thường, nhưng mà trước mắt hai người kia thực ra là mười ngón đan xen đi đường.

Mười ngón đan xen a!!

Cái khái niệm gì!!

Đây rõ ràng là việc làm người yêu mới có thể làm a!!

Nào có em gái mười ngón đan xen cùng anh trai? Tối đa cũng là tay trong tay mà thôi!

Một khi thu lại giả thiết Tiểu Thỏ là em gái Trình Chi Ngôn, người ký túc xá Trình Chi Ngôn đột nhiên phát hiện, mẹ -- thì ra hai người kia đã ở dưới mí mắt của bọn họ ân ái thời gian thật dài a!!

"Mẹ kiếp..." Kỷ Lâm Khải trong mắt hoảng sợ nhìn Trình Chi Ngôn và Tiểu Thỏ, vươn ra một ngón tay, run rẩy chỉ vào hai người bọn họ nói: "Hai người thật đúng là người yêu a?"

"..." Trình Chi Ngôn hơi hơi nhíu mi, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh ta.

"Thực... Không phải em gái??" Vương Thước kìm nén hồi lâu, cuối cùng chỉ nói một câu như vậy.

"Không phải đã sớm nói với các cậu, cô ấy không phải em gái tớ sao?" Trong mắt Trình Chi Ngôn không nói gì nhìn bọn họ, thanh âm thản nhiên nói.

" Vậy vì sao em ấy ở tại nhà cậu?" Kỷ Lâm Khải lòng đầy căm phẫn hỏi.

" Vậy vì sao em ấy gọi cha cậu là ba ba?" Vương Thước không dám tin hỏi.

" Vậy em...em..." Trương Vũ Phi "Em em" hồi lâu, cuối cùng chỉ xuất hiện một câu: "Vậy em ấy nhỏ như vậy cậu cũng hạ thủ được, cậu có phải quá cầm thú hay không a?"