Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Chương 395: Gọi thầy giáo Trình 8




Editor: Quỳnh Nguyễn

Vậy anh bộ dáng ra vẻ vô tội làm gì a!!

Tiểu Thỏ tiếp tục vẻ mặt không biết nói gì nhìn Trình Chi Ngôn, nếu không phải anh muốn tới trường học chúng ta làm thầy, Trình ba ba cần phí khí lực lớn như vậy đem anh nhét vào sao??!

Trình Chi Ngôn cầm cái chìa khóa trong tay đi đến cửa văn phòng, quay đầu nhìn thoáng qua Tiểu Thỏ vẫn đứng ở nơi đó không động đậy như cũ, khóe môi cong lên, mở miệng thúc giục nói: "Đi a, còn đứng ở đàng kia làm gì?"

"A......" Tiểu Thỏ rầu rĩ lên tiếng, di chuyển bước chân hướng tới Trình Chi Ngôn đi tới.

Ra cửa văn phòng, lại đi về phía tây một đoạn, Trình Chi Ngôn mang theo Tiểu Thỏ ở trước thang máy ngừng lại.

" Không phải là đi lầu một sao, còn muốn đi thang máy??" Tiểu Thỏ ngẩng đầu, nhìn thoáng qua bảng hướng dẫn viết con số 3, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Trình Chi Ngôn hỏi.

"Không." Trình Chi Ngôn mỉm cười, thanh âm cúi đầu hướng tới Tiểu Thỏ nói: "Không đi lầu một, chúng ta đi tầng hai dưới đất."

"A?" Tiểu Thỏ giật mình, "Đi chỗ đó nhi để làm gì?"

"Lấy xe." Trình Chi Ngôn thản nhiên nói.

"Anh còn để xe ở tầng hai dưới đất hả?" Tiểu Thỏ mắt thấy thang máy tới đây, liền đi theo Trình Chi Ngôn tiến vào, vừa đi vừa hỏi: "Nhưng xe chạy bằng điện của em còn đang trong gara trường học a, hai người chúng ta lại không tiện đường."

"..." Trình Chi Ngôn nháy mắt có chút không biết nói gì nhìn cô nói: "Em không phải muốn cùng anh đi học, cùng tan học sao?? Vậy em còn muốn chạy bằng xe điện làm gì? Trực tiếp ngồi xe của anh đi thì tốt rồi a."

"Nói là nói như vậy... Nhưng là chung quy không thể liền đem xe chạy bằng điện của em ném ở trong gara trường học đi?"

Thang máy rất nhanh xuống tầng hai dưới đất, Trình Chi Ngôn chân dài lập tức ra thang máy, Tiểu Thỏ đi theo sau lưng anh, vừa đi đường vừa cằn nhằn.

Nhưng mà lúc Trình Chi Ngôn ngừng lại tại một chiếc BMW màu xám bạc mới tinh cuối cùng, Tiểu Thỏ nháy mắt há to miệng nhìn chiếc xe hơi trước mắt này, lắp bắp nói: "Này này này... Xe của anh!?"

"Uh`m."

Trình Chi Ngôn ấn xuống trên nút mở khóa cái chìa khóa một cái, cùng với một tiếng "Ca", đèn xe BMW nháy mắt sáng hai lần.

"Chừng nào thì anh biết lái xe?? Anh mua xe gì?? Vì sao em cũng không biết?" Trong lòng Tiểu Thỏ tràn đầy đều là nghi hoặc, ấn tượng cô đối với bảo mã(BMW) còn dừng lại ở bên trong phim 《 Phi Thành Vật Nhiễu 》 một vị nữ khách quý thà rằng ngồi ở bảo mã(BMW) Khóc cũng không muốn ngồi ở trên xe đạp cười trước đó không lâu.

Trước kia cô còn cùng Trình Thi Đồng thảo luận vì sao nữ khách quý này sẽ thích xe BMW như vậy, có phải bảo mã(BMW) quảng cáo hay không, nhưng mà trước mắt anh nước chanh vậy mà liền thật sự đi chiếc BMW trước mặt cô.

" Thực ra hai năm trước anh liền thi lấy bằng." Trình Chi Ngôn mỉm cười, vô cùng thân sĩ kéo cửa xe phía bên cạnh ghế lái ra, hướng tới Tiểu Thỏ làm động tác "Mời lên xe", thanh âm ôn nhu nói: "Xe sao, là ngày hôm qua vừa mới lấy, không có nói cho em là muốn hôm nay cùng nhau cho em một kinh hỉ."

Kinh hỉ?

Tiểu Thỏ yên lặng đưa tay sờ sờ trái tim nhỏ chính mình, ngày này từ sáng đến tối cô rốt cuộc là bị bao nhiêu kinh hách a!

"Lên xe đi." Trình Chi Ngôn nhìn trên mặt Tiểu Thỏ vẻ mặt đã mau tan vỡ, cố nén ý cười bên cạnh khóe môi, thấp giọng nói: "Vị trí bên cạnh tài xế vẫn đều lưu trữ cho em."