Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc

Chương 934: Không có nắm chắc tốt cơ hội




Editor: May

Vì vậy...

Khi Trình Chi Ngôn chuẩn bị tốt bữa sáng, lần nữa về đến trong phòng ngủ, liền phát hiện người nào đó vẫn dựa vào trong chăn ấm áp, trừng một đôi mắt vô tội nhìn anh.

"Sao vẫn chưa chịu dậy??" Trình Chi Ngôn đi đến bên người cô, duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của cô, thuận miệng hỏi.

"Chân đau... Không dậy nổi..." Giọng nói Tiểu Thỏ yếu ớt nói với anh.

"Cho nên??"

"Cho nên... Anh bưng bữa sáng đến phòng ngủ, đút em ăn có được không??" Tiểu Thỏ nghiêng đầu nhìn anh, vẻ mặt tràn đầy mong đợi.

Trình Chi Ngôn cười cười với cô, một bàn tay lớn ấm áp chậm rãi chui vào trong chăn, xoa lên bắp đùi trắng mịn, giọng nói chân thành nói: "Thật ra anh không để ý giúp em mặc từng món quần áo vào, anh nghĩ em cũng nhất định sẽ hết sức hưởng thụ cái quá trình này, phải không??"

Tiểu Thỏ chỉ cảm thấy đầu ngón tay của anh đang chậm rãi dò xét về phía bắp đùi cô, vì vậy toàn thân run lên, vội vàng duỗi tay đè chặt bàn tay anh, vẻ mặt cười xấu hổ nói: "Không, em để ý, em phi thường để ý, cái đó, chân em giống như đột nhiên liền không đau xót nữa, cái đó, hiện tại em liền dậy! Cho em năm phút là được."

"Được." Trình Chi Ngôn cười cười, chậm rãi rút tay mình về, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm cô.

Tiểu Thỏ thấy anh hoàn toàn không có ý tứ muốn tránh đi, liền nhịn không được đỏ mặt nói: "Anh không thể đi ra ngoài một chút sao??"

"Vừa rồi anh đã ra ngoài, là em tự mình không có nắm chắc tốt cơ hội." Nụ cười trên mặt Trình Chi Ngôn lập tức càng thêm sáng lạn, "Lại nói, toàn thân em đều bị anh nhìn qua, chỉ là mặc quần áo, có cái gì mà thẹn thùng."

"..." Tiểu Thỏ trừng mắt nhìn anh, chỉ cảm giác mình chưa từng gặp qua người vô sỉ như vậy.

Hai người bọn họ cứ yên lặng đối mặt rất lâu như vậy, Trình Chi Ngôn nhíu mày, trong giọng nói mang theo một tia ý tứ ranh mãnh hỏi cô: "Như thế nào, đến bây giờ còn không muốn mặc quần áo, là đang chờ anh mặc giúp em sao??"

"Xem như anh lợi hại!!" Tiểu Thỏ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt liếc anh một cái, duỗi tay mò quần áo lên, sau đó cả người đều chui vào trong chăn, bao lấy chính mình sít sao, cứ như vậy vùi trong chăn, bắt đầu mặc quần áo vào.