Tiểu Thê Bảo

Chương 15: Hắn mất chỉ......




Cố Tử Tu mơ mơ màng màng từ trêи giường tỉnh dậy, say rượu đau đầu làm hắn phải khép hờ mắt, chỉ có thể đỡ mép giường ngồi dậy, trong lòng nghĩ muốn đi tiền viện kính rượu với khách khứa tới chúc mừng.

Hắn tại sao lại ngủ rồi?

"Tử Tu ca ca ngươi tỉnh rồi à?" Cố Tử Tu còn chưa thanh tỉnh hẳn, một thanh âm hờn dỗi uyển chuyển đột nhiên vang lên ở trong phòng, thanh âm kinh hỉ của người kia phát ra "Đầu chàng còn đau không, muốn uống một chén canh giải rượu không?"

Cố Tử Tu mở mắt ra, Bạch Vũ Vi đứng ở mép giường, ý cười doanh doanh mà nhìn hắn.

Trong phòng chỉ có hai người, ánh nến hắt lên, ngoài cửa sổ là sắc trời đen mục, nhưng bây giờ Cố Tử Tu vẫn không kịp nghĩ mình đã hôn say(hôn là hôn mê, say là say rượu) bao lâu, hắn che lại đầu, trong thanh âm mờ mịt vì Bạch Vũ Vi xuất hiện mà kinh ngạc: "Vũ Vi nàng tại sao lại ở chỗ này, gã sai vặt bên người của ta đi đâu rồi?"

"Ta tới uống rượu mừng của anh Tử Tu cùng Nhị ca ca." Bạch Vũ Vi đỡ cánh tay Cố Tử Tu cùng nhau ngồi ở mép giường, thân mật mà dán lên người hắn, ngữ khí ngọt mà vô tội nói, "Hơn nữa ta cũng không hiểu được gã sai vặt của anh Tử Tu đi nơi nào, vốn là muốn vào nhà nghỉ chân một chút, nhưng không nghĩ tới anh Tử Tu cũng ở đây."

Yêt hầu của Cố Tử Tu có chút khô, lấy cánh tay ở trong tay Bạch Vũ Vi ra, đi đến cạnh bàn, tự mình rót chén nước, "Hôm nay nàng không nên tới."

"Tại sao chàng cùng nhị ca ta thành hôn, thì ta không thể tới tìm chàng?" Ngữ khí Bạch Vũ Vi hơi dừng, trong mắt nhiều chút đáng thương, nàng bước nhỏ đến phía sau Cố Tử Tu, ôm lấy hắn, không cam lòng nói, "Rõ ràng là ta gặp được chàng trước, rõ ràng chúng ta lưỡng tình tương duyệt, nhưng chỉ bởi vì câu đích thứ khác nhau, hiện giờ chàng cưới nhị ca, nhưng chỉ liếc một cái cũng không muốn nhìn thấy ta?"

"Ta không có!" Cố Tử Tu xoay người, huyệt Thái Dương còn âm ỉ đau, lại còn phải dỗ dành người trước mắt, "Vũ Vi, trước kia ta nói với nàng như thế nào? Nàng không nhớ rõ?"

Bạch Vũ Vi rũ mắt không nói.

Cố Tử Tu đem Bạch Vũ Vi dựa vào trong lòng ngực mình, nhẹ giọng nói: "Vũ Vi, nàng cũng hiểu mà, lệnh của cha mẹ lời người mai mối, cưới nhị ca nàng vào cửa là ta làm trách nhiệm của trưởng tử con vợ cả Cố gia, nhưng chúng ta không phải đã nói tốt rồi sao, đợi không quá một hai năm, ta sẽ đón ngươi vào cửa, đến lúc đó chúng ta cùng nhau nỗ lực sinh một hài tử, đến lúc đó nàng cùng Bạch Ý chắc chắn cùng ngồi cùng ăn."

Bạch Vũ Vi đấm ngực hắn nói: "...... Nhưng vạn nhất nhị ca không muốn thì làm sao bây giờ? Nhị ca ta ở hầu phủ xưa nay phi thường ương ngạnh,tính tình kiêu căng, hắn sao có thể để một thứ muội ti tiện như ta cùng hắn cùng ngồi cùng ăn?"

Cố Tử Tu nói: "Nha đầu ngốc, nhị ca nàng nếu đã vào cửa Cố gia, đó chính là vợ của Cố gia...... Đến lúc đó, không phải việc gì hắn định đoạt."

Trong mắt Bạch Vũ Vi hiện lên điểm vừa lòng, từ trước ngực Cố Tử Tu ngẩng đầu, lôi kéo cổ tay của hắn, càng thêm được một tấc lại muốn tiến một thước nói: "Nhưng một hai năm quá lâu, vạn nhất phu nhân Xương Bình Hầu ở trung gian làm chủ đem ta chỉ hôn nhà khác thì phải như thế nào bây giờ, không bằng anh Tử Tu......" Nàng dần dần phóng thấp thanh âm, ở bên người Cố Tử Tu thì thầm vài câu.

Cố Tử Tu nghe xong, nhíu mày nói: "Không được."

"Tại sao lại không được?" Bạch Vũ Vi hơi chút nâng thanh âm lên, trong mắt đột nhiên chứa đầy nước mắt, "Ta đã là người của chàng rồi, nếu như chành không cưới ta vào cửa, đó chính là muốn bức ta đi tìm chết!...... có phải, có phải chàng rung động với nhị ca rồi đúng không,nên luyến tiếc hắn?!"

"Vũ Vi, không phải như nàng nghĩ đâu!"đầu Cố Tử Tu càng đau, "Ta sao có thể thích hắn?"

Bạch Vũ Vi ngửa đầu, nước mắt rưng rưng: "Vậy chờ lúc các ngươi hồi môn, lập tức hướng phụ thân ta cầu thân!"

"Bạch Vũ Vi! Hiện tại không phải thời điểm để nàng nổi tính tình!" Cố Tử Tu bị nàng làm cho nóng nảy, nhịn không được rống nàng một tiếng, Bạch Vũ Vi thực sự bị Cố Tử Tu làm hoảng sợ, Cố Tử Tu thấy thế, mặt trầm xuống lại nói, "Nàng kêu ta thời điểm hồi môn hướng Xương Bình Hầu cầu thú nàng, có thể tưởng tượng thể diện Xương Bình Hầu phủ sẽ như thế nào, Cố gia ở trong kinh thể diện sẽ như thế nào? Cố Tử Tu ta có thể không biết xấu hổ không cần thanh danh, nhưng Cố gia còn muốn!"

Bạch Vũ Vi sắc mặt trắng một chút, cắn môi, không dám nói tiếp nữa.

"Đêm nay nàng về hầu phủ trước đi, chờ thêm mấy ngày......" Cố Tử Tu nghĩ nghĩ, cũng không nên dọa sợ Bạch Vũ Vi thật, lại phóng thấp giọng âm nhẹ nhàng dỗ, "Chậm thì một tháng, nhiều nhất chỉ có nửa năm, Cố Tử Tu ta xin thề sẽ cưới nàng vào phủ, được không?"

Bạch Vũ Vi ngước mắt nhìn hắn một cái, không tình nguyện gật gật đầu.

"Đủ rồi."

Leng keng một tiếng, cửa phòng mở, cửa phòng bị người đẩy ra,khuôn mặt Bạch Khác xanh trắng một mảng, nâng ngón tay chỉ vào Bạch Vũ Vi: "Tứ muội, ngươi lại đây."

"...... Tam ca?" Bạch Vũ Vi bắt lấy góc áo Cố Tử Tu, kinh ngạc mà nhìn về phía Bạch Khác, "Ngươi như thế nào ở chỗ này?"

Bạch Khác đè nặng đáy lòng nói không nên lời tức giận: "Lại đây!"

"Tam ca, ta cùng với Tử Tu ca ca là thiệt lòng yêu nhau." Nhìn biểu tình Bạch Khác, Bạch Vũ Vi tuy không rõ ràng lắm Bạch Khác sớm ở ngoài cửa nghe được bao nhiêu nội dung, nhưng việc mình cùng Cố Tử Tu khẳng định là giấu không được, "Ca, ngươi coi như thành toàn chúng ta đi, không cần đem sự việc hôm nay nói ra được không?"

"Ngươi câm mồm! Nếu không có ta vô tình ở tiệc rượu nhìn đến ngươi đi đến đây, chỉ sợ là không nghĩ đến hảo muội muội của ta, thế nhưng cùng người khác tư định cả đời, thậm chí còn không biết liêm sỉ mà......" Bạch Khác nhắm mắt, lại đối với Bạch Vũ Vi nồng đậm thất vọng, "Bạch Vũ Vi ngươi có biết hay không, hôm nay là nhị ca ngươi cùng hắn Cố Tử Tu động phòng hoa chúc đấy?!"

Bạch Vũ Vi bị Bạch Khác nói cho sắc mặt trắng bạch, Cố Tử Tu cũng luống cuống, hắn tiến lên một bước, càng muốn biện giải chút, nhưng ngay sau đó người xuất hiện phía sau Bạch Khác, lại làm mặt hắn hoàn toàn trắng bệch, suýt nữa chân doạ mềm quỳ xuống.

"Tĩnh, Tĩnh Vương điện hạ?!"

Tạ Lâm dạo bước đi đến trước phòng, phảng phất không có nhìn đến các màu hoảng sợ lộ trêи mặt mọi người, thanh âm bình tĩnh: "Bổn vương ở không xa liền nghe thấy gần đây có chút động tĩnh, tò mò lại đây nhìn xem, không nghĩ tới......" Hắn khẽ cười một tiếng, tựa hồ phát hiện việc gì đó thú vị.

Bạch Quả đứng ở phía sau Tạ Lâm, lặng lẽ dò ra cái đầu, có ý hướng vào trong phòng xem, phát hiện không chỉ có Cố gia thiếu gia, thế nhưng Bạch Vũ Vi cũng ở đây.

Mà mấy thái giám bên người Tĩnh Vương cùng hạ nhân Cố phủ cũng không khỏi lộ ra tia kinh ngạc.

Lúc nãy Tĩnh Vương nghe đại công tử hầu phủ nói công tử Bạch Khác kia sắc mặt không đúng, mới không yên tâm mang bọn họ cùng lại đây, vốn là cho rằng công tử Bạch Khác đụng phải chuyện gì, nhưng hôm nay vừa thấy, buổi tối này, thiếu gia Cố gia thân là tân lang quan không chỉ không tại tiền viện cùng khách khứa bồi rượu, còn cùng một nữ tử chưa lấy chồng,trai đơn gái chiếc mà ở trong cùng một gian phòng......

Trong lòng của mấy hạ nhân Cố phủ dâng lên dự cảm không lành, cảm thấy đêm nay sợ là sẽ có chuyện xấu.

Cố Tử Tu còn ra vẻ trấn định, cùng Tạ Lâm hành lễ, nói, "Tử Tu lúc nãy người không thắng nổi men rượu, cho nên ở trong tiểu phòng ngủ một lát, không ngờ ngủ quá mức, tỉnh lại thì vừa lúc thấy Bạch cô nương đang muốn vào nhà nghỉ chân, vì thế liền nói hai câu, ai ngờ chỉ một lát sau, lại bị Bạch thiếu gia tới tìm Bạch cô nương nhìn thấy, vậy nên phát sinh một ít hiểu lầm."

Trong giọng hắn nói mang theo chút trùng hợp bất đắc dĩ,ánh mắt nhìn về phía Tạ Lâm đã thấp thỏm lại làm bộ thản nhiên.

"Ồ?" Tạ Lâm thần sắc nhàn nhạt, "Bạch thiếu gia nói như thế nào?"

Khuôn mặt Bạch Khác lúc này lại trắng bệch trong suốt, đáy lòng hắn toàn là thất vọng với muội muội, nhưng sự tình liên quan đến danh dự Vũ Vi cùng phủ Xương Bình Hầu, Bạch Khác gục đầu xuống, thấp giọng nói: "Hồi Tĩnh Vương điện hạ...... Mới vừa rồi, là có chút hiểu lầm."

Cố Tử Tu nghe vậy âm thầm nhẹ nhàng thở ra, mà đáy lòng Bạch Vũ Vi lại nhiều chút suy nghĩ.

Nàng vốn là vì Bạch Ý đoạt nam nhân nàng thương nên có chút ghen ghét không nên lời, cho nên hôm nay Bạch Ý thành hôn, nàng vốn là muốn cùng Cố Tử Tu xảy ra chuyện, lại bức bách Cố Tử Tu dứt khoát thu nàng làm Bạch Ý xuất giá bồi đằng (?), làm Bạch Ý ghê tởm một phen. Nhưng không nghĩ tới nàng còn chưa có động tác gì, Cố Tử Tu liền tỉnh lại trước, vì thế liền hỏng một phen tính toán của nàng.

Sau nàng lại lui, mà cầu Cố Tử Tu ở ngày hồi môn cầu hôn, nhưng ai ngờ Cố Tử Tu này lại phụ lòng mong đợi,vẫn muốn nàng tiếp tục chờ!

Ngẩng đầu nhìn về phía Tĩnh Vương kia, một khuôn mặt tuấn mỹ, Bạch Vũ Vi thất thần một lát, lại đối mặt với Cố Tử Tu, ngược lại cảm thấy người nam nhân này không còn mị lực hấp dẫn nàng như lúc trước...... Nhưng sự tình hiện giờ đã đi đến một bước, nàng phải không cần thân phận giao cho nam nhân này, quyết định là đầu cũng không thể trở về!

Cắn chặt răng, Bạch Vũ Vi thầm hận Bạch Quả vận khí thất tốt, thế mà lại được tứ hôn thành Tĩnh Vương chính phi,đồng thời hâm mộ mà ghen ghét, nàng nhìn Tĩnh Vương, hai mắt đột nhiên lã chã rơi lệ, nhìn thật ủy khuất.

Tạ Lâm thấy thế, thập phần phối hợp nói: "Vị cô nương này tại sao lại khóc, nếu là có gì ủy khuất, ngươi cùng bổn vương nói."

Bạch Vũ Vi nhìn Cố Tử Tu một cái, hoa lê dính hạt mưa mà lắc đầu, người sáng suốt vừa thấy liền biết trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình lớn.

Cố Tử Tu nhìn Bạch Vũ Vi này làm vẻ ta đây, ấn đường nhảy dựng.

"Tử Tu ca ca nếu không muốn nói, vậy Vũ Vi liền nói thẳng!" Bạch Vũ Vi hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, quỳ trêи mặt đất khóc lóc kể lể nói, "Tĩnh Vương điện hạ có điều không biết, thần nữ cùng Cố gia thiếu gia từng hiểu nhau tương hứa, cùng nhau định cả đời, nề hà chủ mẫu trong nhà thiên vị con vợ cả không vui với thần nữ vì kẻ hèn là thứ nữ, vì thế liền đem hai người ta mạnh mẽ chia rẽ, lại đem con vợ cả trong nhà hứa với Cố gia thiếu gia! Thần nữ trong lòng có tình, chung quy vẫn là quên không được Cố gia thiếu gia, hôm nay tiến đến Cố phủ...... vốn là muốn cùng Cố gia thiếu gia một phen quyết chia tay."

Cố Tử Tu nghe vậy, cho dù biết được Bạch Vũ Vi nói hai người trước khi có tình với nhau, nhưng vẫn là không đành lòng động dung: "Vũ Vi, ngươi......"

Bạch Vũ Vi ngăn hắn nói, "Tử Tu ca ca, lòng ta biết đáy lòng chàng còn có ta,vậy là đủ rồi. Ngày sau Vũ Vi trở lại hầu phủ, chỉ hy vọng chàng ở cùng Nhị ca ca ân ái hết sức, còn có thể đối với Vũ Vi có một chút tưởng niệm cùng hoài niệm,thì Vũ Vi chết cũng cam tâm."

Cố Tử Tu: "Vũ Vi!"

Hai người hai mắt nhìn nhau, phảng phất như thiên lôi câu địa hỏa.

"Đủ rồi! phủ Xương Bình Hầu ta lễ nghĩa liêm sỉ gì chỉ sợ đều bị ngươi làm mất hết! Ngươi rốt cuộc có nghĩ tới việc ngươi làm như vậy, thì nhị ca ngươi dùng thể diện gì đi ra ngoài gặp người?"

Bạch Khác nhìn hai người này dường như hát tuồng lui tới thâm tình, nội tâm chỉ cảm thấy một phen buồn nôn, hắn không rõ vì sao muội muội đã từng thiên chân vô tà,thế mà hiện giờ lại tìm mọi cách để gả cho người nam nhân Cố Tử Tu này, là bởi vì tính tình mười mấy năm qua nàng cùng Bạch Ý trong phủ tranh tới cướp đi? Hay là nói do sức mạnh của tình yêu quá cường đại,làm Bạch Vũ Vi dù ủy khuất làm thϊế͙p͙ cũng cam nguyện?

Bạch Khác không hiểu, chỉ cảm thấy Bạch Vũ Vi điên rồi.

Nhưng mà đối mặt với răn dạy của Bạch Khác, Bạch Vũ Vi lại hồng mắt nói: "Tam ca, nhị ca hắn mất đi chỉ là một chút thể diện bé nhỏ không đáng kể, nhưng ta mất đi chính là tình yêu a! Muội muội làm phủ Xương Bình Hầu mất mặt, nhưng cuộc tình định mệnh đến...... Muội muội thật sự quản không được......"

"Hảo cho câu cuộc tình định mệnh." Tạ Lâm đột nhiên cười khẽ ra tiếng, "Câu chuyện tình yêu Bạch cô nương cùng Cố thiếu gia cảm động lòng người, bổn vương lại từ trước đến nay hay mềm lòng, nhất là nhìn không được chia rẽ uyên ương......" Nói tới đây, ngữ khí hắn hơi dừng, "Bạch cô nương cùng Bạch nhị công tử là huynh muội, nếu là sung tiếp khách đằng(?) gả cùng Cố phủ, huynh muội hai người cùng thờ một chồng, thế cũng coi như là một cọc giai thoại."

Cố Tử Tu nghe vậy ngẩn ra.

"Bạch cô nương lại không cần khóc, chỉ là ủy khuất ngươi kể từ đó liền chỉ có thể làm thϊế͙p͙ thất Cố Tử Tu hắn, ngươi có bằng lòng hay không?" Tạ Lâm không chút để ý mà thưởng thức ngọc bội bên hông, cười nói, "Nếu là đồng ý, ngươi chỉ gật gật đầu, việc hôn nhân này bổn vương liền thay ngươi làm chủ."

Tiếng nói vừa dứt, ở đây mọi người đều khϊế͙p͙ sợ mà nhìn về phía Tĩnh Vương.

Bạch Vũ Vi tim đập lỡ một nhịp, ngàn tính vạn tính cũng chưa nghĩ đến Tĩnh Vương điện hạ có lời đồn là trái tính trái nết bạo ngược thế nhưng lại thiện giải nhân ý như thế. Nhưng bất luận như thế nào, chuyện này đối với Bạch Vũ Vi mà nói, đều là một cơ hội không thể tốt hơn, nàng luyến tiếc buông tay, liền khuất thân quỳ rạp trêи mặt đất, cực kì vui vẻ mà khóc nói: "Thần nữ đa tạ Tĩnh Vương điện hạ tứ hôn."

Bạch Vũ Vi nghe thấy thanh âm chính mình run rẩy nói.

Tạ Lâm nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Nếu Vương gia tự mình gật đầu,sự việc liền dễ nói chuyện.

Mấy thái giám bên người hắn đầu tiên là thỉnh Cố gia lão gia cùng phu nhân tiến đến, thông báo cho hai người họ một tiếng, lại kêu thái giám chạy tới Xương Bình Hầu một chuyến, chỉ cùng Hà thị nói tình huống là Tĩnh Vương điện hạ tứ hôn,không cần trong phủ nguyện ý hay không, chỉ cần gả cái thứ nữ làm bất nhập lưu thế gia tử thϊế͙p͙ thôi, của hồi môn đều không cần chuẩn bị cẩn thận, đóng gói chút đồ trang sức liền xong.

Như thế tới nay, chủ mất có nửa canh giờ, hạ nhân Cố phủ chỉ bưng hai căn hỉ đuốc lại đây, kêu Bạch Vũ Vi cùng Cố Tử Tu đứng bái bái thiên địa, lễ này liền thành.

"Chúc mừng Bạch cô nương cùng Cố thiếu gia hữu tình nhân chung thành quyến chúc." mấy hạ nhân Cố phủ mang tính tượng trưng mà nói chúc mừng.

Ngày này Cố Tử Tu cưới hai lần, còn đều là nhi nữ của phủ Xương Bình Hầu, tự nhiên là rất cao hứng.

Hắn thậm chí từ trong tay áo móc ra dưa vàng tử, thưởng cho toàn bộ hạ nhân trong phòng, nói là cho bọn họ đi uống rượu mừng.

Bọn hạ nhân hoan thiên hỉ địa.

Nhưng Bạch Vũ Vi trêи mặt cười, nhưng có chút miễn cưỡng.

Bởi vì nàng không nghĩ tới...... Làm thϊế͙p͙ thất Cố Tử Tu, thế nhưng chỉ đơn sơ một gian trong phòng như vậy, không có áo cưới, không có của hồi môn sính lễ, thậm chí không có đối bái, không có gặp qua cao đường, chỉ bằng hai căn hỉ đuốc, liền thành thân.

Này, cùng với suy nghĩ của nàng căn bản là hoàn toàn không giống nhau!

Mà lúc này, Tạ Lâm sớm mang theo Bạch Quả rời khỏi Cố phủ.

Giải quyết câu chuyện tình yêu thê mỹ của Bạch Vũ Vi cùng Cố Tử Tu, hắn không hề quản Bạch Ý trong đêm tân hôn biết được chính mình mới vừa gả vào Cố phủ liền nhiều thêm một muội muội con vợ lẽ làm thϊế͙p͙ cùng tranh sủng thì tâm tình sẽ như thế nào, cũng mặc kệ Bạch Vũ Vi có hối hận lựa chọn đêm nay không, Tạ Lâm chỉ ngồi ở trêи kiệu liễn quy chế thân vương, chuyên tâm trêu đùa thiếu niên, xẩu hổ đến đứng dậy.

Bạch Quả: "......" Siêu khẩn trương.

..........