Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ

Chương 7: Đi trấn trên




Hôm nay rốt cuộc có thể đi trấn trên rồi, nói không kích động đó là gạt người, đối với chuyến đi này mình mong đợi đã lâu.

Ngủ dậy thật sớm, những gì cần mang đi đã chuẩn bị xong, tùy tiện ăn chút gì, gọi Đào Đào cùng Thụy ca rời giường, mặc vào y phục tốt còn sót lại trong nhà, cho bọn hắn mang theo mấy củ khoai lang đang còn nóng, mang ăn ở trên đường, hai huynh đệ cũng là lần đầu tiên đi trấn trên, đặc biệt kích động, hai con mắt cũng tỏa sáng lấp lánh.

Đem nấm hái mấy ngày nay cùng hành trang chuẩn bị mang theo, nấm mới phơi còn chưa có khô hẳn, cho nên không mang đi, nếu như lần này có thể tìm tới quán rượu hợp tác thì cũng không lo bán không được.

Mấy tỷ đệ vừa thu dọn nhà trong chờ bọn Lưu thẩm tới gọi, lại không ngừng được tâm tình cực kỳ kích động.

Dọn dẹp xong trong nhà, đợi thêm không tới nửa khắc đồng hồ, nhà Lưu thẩm đã tới rồi.

“Nhược Vi, các ngươi đã dậy sao!”

Chỉ nghe được Lưu thẩm ở bên ngoài kêu cửa.

“Lưu thẩm, mấy người chúng ta đã sớm rời giường thu thập xong, chờ các ngươi đến đây, mau vào.”

Mở cửa phòng vừa nhìn, Lý Tam thúc cũng ở đây, nhìn dáng dấp hôm nay hai vợ chồng Lưu thẩm cũng đi trấn trên!

“Lưu thẩm, Lý Tam thúc.” Đào Đào cùng Thụy ca cũng vội vàng đã chạy tới gọi người.

“Ai, Nhược Vi, mấy ngày này Đào Đào cùng Thụy ca đưa đến nhà ta đi, dù sao nhà ta có người, đừng để bọn nhỏ ở nhà một mình.”

“Lưu thẩm, ta không để Đào Đào cùng Thụy ca ở nhà đâu, ta đem bọn nhỏ cũng mang đi, để ở nhà không yên lòng!”

“Cũng mang đi a! Vậy có thể được không? Đào Đào còn nhỏ như vậy, có đi được hay không đây?”

“Đi không được, đến lúc đó ta sẽ cõng Đào Đào.” Lý Tam thúc ở một bên nói.

“Đào Đào có thể tự mình đi, không cần Lý Tam thúc cõng, tỷ tỷ nói Đào Đào rất giỏi giang.” Đào Đào kiêu ngạo mà nói, thật làm cho người ta buồn cười.

“Được, được, được, Đào Đào rất tài giỏi.” Lưu thẩm cũng không nhịn được cười.

Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, đóng cửa khóa kỹ lại, mặc dù trong nhà không có thứ gì đáng giá, nhưng cũng làm mình yên tâm, ngộ nhỡ có người đầu óc không bình thường cũng nói không chừng! Vẫn là phòng ngừa vạn nhất thì tốt hơn.

Mấy ngày nay có hái thật nhiều nấm, Nhược Vi đem một nửa phơi thành nấm khô, còn dư lại một nửa tính toán hôm nay cầm đi bán bớt.

Còn dư lại ít nấm còn tươi mới để đầy hai giỏ trúc, vốn là Nhược Vi còn đang suy nghĩ thế nào đem đi, Lý Tam thúc đã nói cầm giúp mình, nếu như không có Lưu thẩm bọn họ trợ giúp thì đúng là rất phiền toái, người một nhà Lưu thẩm thật tốt, về sau có cơ hội kiếm tiền nhất định phải mang theo cả nhà bọn họ.

Trên lưng giỏ trúc, mang theo hai người đệ đệ cùng Lưu thẩm bọn họ đi ở trên đường lên trấn trên, Nhược Vi còn chưa có đi qua, nhận không ra đường rồi, phải nhớ thật tốt, chỉ là một đường đi tới, đi vẫn là một con đường, không có đường giao phân nhánh gì, cho nên rất dễ nhớ, lần sau muốn đi trấn trên cũng không nhất định phải cùng người đi, chính mình tự đi cũng là có thể, cẩn thận một chút là được.

Dọc theo đường đi, Đào Đào cùng Thụy ca lặng lẽ trò chuyện, thỉnh thoảng hỏi mấy vấn đề, thỉnh thoảng cũng sẽ đụng phải mấy người đi đường, có người Lưu thẩm bọn họ biết, cũng có người không biết, biết gật đầu nhẹ, lên tiếng chào hỏi, không nhận biết thì ai đi đường nấy.

“Lưu thẩm, các ngươi hôm nay đi trấn trên làm chuyện gì a! Lúc nào thì trở lại, chúng ta cùng trở về!”

“Đi trấn trên mua chút gia vị, đương nhiên là muốn chờ các ngươi cùng nhau về, ta cũng không muốn đem người vứt bỏ.”

“Được, vậy Lưu thẩm đến lúc đó chúng ta hẹn chỗ chờ mọi người, vào trong trấn liền tách ra đi làm chuyện của mình, không cần lo lắng cho bọn ta, ban ngày ban mặt, chị em chúng ta cẩn thận chút sẽ không xảy ra chuyện gì.”

“Vậy cũng được, mang theo đệ đệ phải cẩn thận một chút, chớ đi chọc những người có tiền kia, trấn trên có một quán trà, đến lúc đó ta và Tam thúc ngươi sẽ ở đó chờ các ngươi, các ngươi cũng không phải vội, nếu như các ngươi sớm làm xong chuyện cũng ở đây chờ chúng ta là tốt, chúng ta thường ngày cũng ở đây nghỉ chân một chút, ngươi không phải uống trà, lão bản cũng sẽ không đuổi các ngươi, ông chủ quán trà này tốt vô cùng.”

“Vậy thì tốt, như vậy ta sẽ không cần phải gấp gáp rồi.”

Đi đại khái hơn một canh giờ, nếu là bọn Lưu thẩm đi, nhất định không cần một canh giờ.

Lần đầu tiên đi xa nhà, sức của đôi bàn chân không tốt, mà Đào Đào quả nhiên không cho người ta cõng, một đường đều vô cùng cao hứng, Thụy ca xem ra cũng rất có tinh thần, thật làm cho ta muốn khóc, mình với đứa trẻ ba tuổi cũng không sánh bằng, khóc không ra nước mắt a!

Vào trong trấn cùng bọn Lưu thẩm liền mỗi người đi một ngả, tự đi làm việc, đến lúc đó cùng nhau trở về thì được rồi. Mà Nhược Vi cũng đi bắt đầu kế hoạch kiếm tiền lâu dài của mình.

Hỏi người khắp nơi, cho ra một kết luận, trấn trên có mấy quán rượu, có hai quán rượu có thể cùng so sánh, theo thứ tự là Túy Tiên lâu cùng Tụ Long trai.

Có câu nói đồng hành là oan gia, hai quán rượu cũng đồng dạng là như vậy, mà mình nhất định sẽ tìm quán rượu lớn nhất làm đối tượng hợp tác, cho nên ở dưới cùng một điều kiện, dĩ nhiên làm việc ngay thẳng, đối nhân xử thế tốt mới là quán rượu tốt nhất.

Hỏi thăm được Túy Tiên lâu khắp mọi mặt cũng so Tụ Long trai tốt hơn chút, chuyện quan trọng nhất nghe nói Tụ Long trai có lúc ỷ thế khi dễ dân chúng, mà Túy Tiên lâu thường xuyên sẽ đem cơm và món ăn còn sót lại đưa cho ăn xin, Tụ Long trai là tình nguyện cho chó ăn hết cũng không nguyện ý cho những tên ăn xin kia, cho nên danh tiếng không tốt lắm.

Nếu mục tiêu đã xác định, mang theo hai cái Tiểu Bao Tử hướng Túy Tiên lâu đi tới.

Chẳng mấy chốc liền tìm được, bởi vì ở trong trấn này, không ai không biết Túy Tiên lâu ở đâu, cho nên vừa hỏi đã biết.

Xem từ bên ngoài thoạt nhìn Túy Tiên lâu khí thế thật lớn, tuyệt không tầm thường, nhìn dáng dấp Túy Tiên lâu này, ông chủ sau màn của Túy Tiên lâu xem ra rất có phẩm vị.

Trên đường người đến người đi, lục tục có người ra vào Túy Tiên lâu, tinh thần thư thái rồi, lấy dũng khí mang theo hai Tiểu Bao Tử đi vào Túy Tiên lâu.

Tiểu nhị nhìn thấy người đi tới không có gì tiền, nhưng vẫn hoàn thành trách nhiệm tiến lên đây chào hỏi.

“Khách quan, cần gì không?”

“Ta không phải tới dùng cơm, là tìm trưởng quầy các ngươi làm ăn, có thể hay không làm phiền ngươi giúp ta đi hỏi một chút.” Thấy trên quầy không ai, không thể làm gì khác hơn là tìm tiểu nhị hỗ trợ.

“Vậy...” Tiểu nhị chần chờ một chút, nhớ tới chưởng quầy bình thường dạy mấy cái kia, sẽ đối người tới hòa khí nha, không nên nhìn người mặc không tốt cũng không cho đi vào đợi chút, hơn nữa tiểu cô nương này xem ra tuổi còn nhỏ, nhưng lại cùng mấy thôn cô bình thường thấy không quá giống, đến ngược lại có khí chất như đại gia tiểu thư, hắn cũng không gây khó dễ, cho nên hắn nghĩ hay là đi hỏi một chút, ngộ nhỡ gây phiền toái gì sẽ không tốt.

“Vậy cũng tốt, khách quan trước tìm vị trí ngồi một chút, ta sẽ đi tìm chưởng quầy.”

“Vậy làm phiền Tiểu nhị ca rồi”.

Lôi kéo hai Tiểu Bao Tử tìm chỗ vắng vẻ ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, ai biết chưởng quầy kia lúc nào thì mới đến.

Nghe trong đại sảnh thỉnh thoảng truyền tới mùi vị của thức ăn, hai Tiểu Bao Tử nuốt nước miếng, bọn họ còn chưa có ăn qua đồ ăn ngon như vậy, nhưng cũng không hỏi Nhược Vi muốn ăn thứ gì đó, thật quá hiểu chuyện, cũng ngồi đàng hoàng ở đó.

“Đợi lát nữa tỷ tỷ kiếm tiền cho Đào Đào cùng Thụy ca mua ăn, hiện tại chúng ta hãy đợi lát nữa có được hay không.”

“Vâng, chúng đệ nghe tỷ tỷ.” Hai huynh đệ hiểu chuyện ngồi ở đó.

Không đợi bao lâu, tiểu nhị đã tới rồi, thật đúng là không ngờ.

“Khách quan, chưởng quầy xin ngài đi lên lầu hai, mời đi theo ta.”

Lấy được đồ, mang hai người đệ đệ, theo tiểu nhị đi lên lầu hai. Thật không nghĩ tới chưởng quầy này lại nhanh như vậy gặp mặt mình, Nhược Vi càng không có nghĩ tới chính là gặp mặt nàng là ông chủ sau màn của quán rượu Hiên Viên Hạo, hôm nay vừa vặn ông chủ sau màn Hiên Viên Hạo tới tra xét quán rượu, vừa đúng tiểu nhị chạy đi cùng chưởng quầy nói, có một tiểu cô nương mang theo hai người đệ đệ muốn cùng chưởng quầy làm ăn, Hiên Viên hạo cảm giác có được thú vị, để cho tiểu nhị đem họ mời lên.