Tiểu Thư Cưới Vợ

Quyển 3 - Chương 69: Rắc rối liên tục kéo tới




Tiễn bước hai người, trên đường vang lên tiếng gõ báo canh năm. Cũng may mùa đông đêm dài ngày ngắn, hai người hành động quỷ dị của cộng thêm việc đến như gió mà đi cũng như gió, chớp mắt đã biến mất không chút dấu vết, nếu không phải trên tay vẫn cầm khối ngọc phù nóng ấm, Bạch Thanh Thu sẽ thực sự nghĩ rằng mình vừa nằm mơ.

Đóng cửa sổ, thổi tắt ngọn nến trên bàn, trời sắp sáng, y cứ mặc vậy mà nằm trên giường, nhắm mắt sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng trò chuyện, bước chân hỗn loạn, y mở mắt, gương mặt không chút mệt mỏi.

Nhanh chóng đứng dậy, đẩy cửa nhìn về hướng đông, màu đen u ám dần bị ánh sáng thay thế, mà cuộc sống của y cũng như ánh rạng đông rực rỡ kia, vừa mới bắt đầu.

Vân Khoảnh Dương âm thầm trờ lại biệt viện, cởi bỏ dạ hành phục (Y phục dùng vào ban đêm, thường là màu đen để tránh bị người khác phát hiện). Tuy rằng hai đêm qua chưa từng ngon giấc nhưng hắn không hề mệt mỏi. Lấy bản ghi chép nhiều năm của mình ra, ngồi trước bàn, cẩn thận suy nghĩ tính toán. Trên bức tranh có không ít nơi được hắn khoanh tròn, lại có những chỗ bị gạch chéo, cho tới khi đói bụng, hắn mới nhớ tời từ đêm qua tới giờ mình chưa ăn tới một hạt cơm, mà hiện tại, chắc hẳn Tiểu Đậu Tử đã đứng hầu ngoài cửa.

Đứng dậy đi tới cửa, mở ra, quả nhiên lập tức trông thấy tiểu đồng đã theo hầu mình từ nhỏ. Y cung kính cúi đầu: “Đại thiếu gia, nước ấm đã chuẩn bị xong, người có muốn tắm rửa không?’

“Có.” Vân Khoảnh Dương xoay người trở lại phòng: “Đi lấy cho ta chút đồ ăn.”

“Dạ.”

Buổi trưa, Vân Khoảnh Dương nằm trên tà tháp (giống như chiếc giường nhỏ) chợp mắt, đột nhiên bị hơi thở hỗn độn trong phòng đánh thức, hắn mở mắt ra liền thấy ba người quỳ trước mặt. Vô Hỉ, Vô Nhạc, Vô Ai.

Nghi hoặc nhíu mày. Vô Ai mới xuất phát từ chiều hôm qua, cho dù Thanh Ngọc trấn cách Cổ Xuyên thành chỉ có trăm dặm, khi đi sẽ không mất nhiều thời gian, nhưng khi trở về phải cưỡi mã xa, hẳn là sẽ không nhanh như vậy, hơn nữa… Nhìn sắc mặt tái nhợt của Vô Hỉ cùng Vô Nhạc, dường như bọn hắn bị trọng thương. Trong lòng Vân Khoảnh Dương dâng lên dự cảm không tốt.

“Sao lại thế này? Người đâu?”

Đối mặt với áp khí của Vân Khoảnh Dương, hai người bị thương còn chưa kịp trả lời đã nôn ra một ngụm máu tươi. Vô Ai không thay đổi sắc mặt nhìn bọn họ, lạnh lùng lên tiếng: “Bẩm chủ nhân, thất thiếu gia bị kẻ khác cướp đi.”

‘Ầm’ một tiếng, hai người quỳ trên mặt đất bị Vân Khoảnh Dương dùng một chưởng đánh bay tới bên tường tựa diều đứt dây, sắc mặt từ tái nhợt chuyển thành tím ngắt, quỳ rạp trên mặt đất, nôn từng ngụm máu tươi.

“Giữ các ngươi lại còn có tác dụng gì hả?” Vân Khoảnh Dương tức giận quát lớn.

Đối mặt với cơn tức giận của chủ nhân, hai người không dám lên tiếng, trước khi trở về bọn họ đã biết tính mạng của mình khó giữ được, chẳng qua trước khi chết cũng phải đem tin tức thất thiếu gia bị cướp đi báo lại cho chủ nhân.

Vân Khoảnh Dương đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt lo lắng nhìn về phía hai người, trong thư phòng nhỏ bé, không khí mỗi lúc một căng thẳng.

“Chủ nhân.”

Một tiếng gọi nhỏ đánh vỡ cụ diện bế tắc, cho dù những kẻ vô cảm như ‘ảnh’ cũng cảm thấy nhẹ nhõm, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Nhanh như vậy đã có tin tức sao?”

“Dạ.” Vô Ác đột nhiên xuất hiện, gật đầu, sau đó lên tiếng: “Một canh giờ trước, Lưu Trần công tử nhận được một bức phi cáp truyền thư (thư gửi bằng chim bồ câu), sau đó thuộc hạ nghe được trong phòng nói nhỏ “bắt được người rồi, nhưng không phải hắn…….”. đợi đến khi không còn động tĩnh nào khác, thuộc hạ lập tức trở về bẩm báo.”

“ ‘Bắt được người, nhưng không phải hắn…’ là có ý gì?” Vân Khoảnh Dương ngồi xuống ghế, bắt đầu suy nghĩ cẩn thận, nhớ lại những chuyện xảy ra mấy ngày cùng tin tức bọn hắn mang về xâu chuỗi lại, cuối cùng nhận được một kết luận khiến hắn kinh hãi.

“Nếu Lưu Trần là người của ma giáo, như vậy xem ra ta đã bị theo dõi từ lâu, mà người bọn hắn muốn bắt là ta. Tiểu viện kia từng là địa bàn của ma giáo, hẻo lánh khó tìm, hơn nữa bản thân vì muốn giấu tung tích của Vũ Nhi nên chỉ dẫn theo năm ảnh vệ.

Chính là, người nọ đột nhiên tới khiến kế hoạch của bọn họ rối loạn. Dù sao chính ta cũng không đoán được người nọ sẽ tới, tiếp đó, bọ hắn lại thấy ta hủy đi biệt viện, trở về Cổ Xuyên thành. Bọn hắn không ngốc, biết sau khi ta về thành sẽ không còn cơ hội. Về phần vì sao chúng bắt Vũ Nhi… chỉ sợ do ngày đó nhìn thấy y bị thương, được ta ôm ra ngoài nên bắt ta không được liền bắt người có quan hệ với ta để có cớ trở về bẩm báo.”

Suy nghĩ nhiều như vậy, tuy rằng cũng chỉ là phỏng đoán, nhưng Vân Khoảnh Dương cảm thấy mình đoán đúng tới tám chín phần.

“Tạm thời Vũ Nhi sẽ không gặp nguy hiểm! Dù sao mục tiêu của bọn chúng cũng là ta.”

Nhìn hai người vẫn quỳ rạp trên mặt đất không hề nhúc nhích, Vân Khoảnh Dương lên tiếng hỏi: “Thương tích của các ngươi là do ai gây ra? Luận về võ công, người có thể đánh các ngươi bị thương tới mức này cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.”

Vô Hỉ miễn cưỡng cử động, trả lời một cách khó khăn: “Là…là…một kẻ…đeo mặt nạ… màu bạc, võ công… cao thâm khó lường… Là…chính hắn….cướp… thất thiếu gia.”

“Mặt nạ màu bạc?”Tâm trí đột nhiên nhớ tới sự việc hai năm trước, người nọ nói với hắn: “Dương Nhi, trong số những người trẻ tuổi trong võ lâm, kẻ được liệt vào hàng cao thủ cũng chỉ có mấy người, mặc dù ngươi cũng nằm trong số đó, nhưng kinh nghiêm thực chiến còn kém xa hai người. Một trong số đó là Tích Vô Nhai, người còn lại chính là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, ma giáo giáo chủ Tư Vũ Thánh.”

Danh tiếng của Tích Vô Nhai, Vân Khoảnh Dương đương nhiên hiểu rõ, cũng gặp qua ở đại hội võ lâm, còn Tư Vũ Thánh… tuy rằng thường xuyên nghe được tên hắn nhưng chưa bao giờ gặp được người thật, chỉ cảm thấy người này vô cùng thần bí.

Chẳng qua người nọ lại dặn dò hắn: “Tích Vô Nhai là người quang minh lỗi lạc, một mình ngươi chống lại hắn cũng không lo nguy hiểm tới tính mạng, nhưng tên Tư Vũ Thánh kia… ngươi ngàn vạn lần phải đề phòng. Hắn là kẻ âm hiểm tàn độc, hơn nữa lại hận nhất Vân gia, nếu ngươi ở trong ma giáo thấy một người mặc trường bào màu đen, đeo mặt nạ bạc, ngươi lập tức phải tránh đi. Người đó chính là Tư Vũ Thánh. Bởi vì tính mạng của ngươi thuộc về Vân gia, không thuộc về ngươi, cho nên ngươi tuyệt đối không được sơ suất, nhất định phải nhớ kỹ.”

Lúc đó, Vân Khoảnh Dương ngoan ngoãn đồng ý, nhưng trong lòng vẫn luôn vì câu nói ‘tính mạng của ngươi thuộc về Vân gia, không thuộc về ngươi’ mà vô cũng phẫn hận, còn những vấn đề khác hắn lại chẳng quan tâm. Vậy mà, những lời nói vừa nãy của Vô Hỉ lại đột nhiên khiến hắn nhớ lại, nhất thời, tâm can như bị bóp nghẹn.

“Liệu Tư Vũ Thánh có giết Vũ Nhi hay không?”

Tiếng ho khan dồn dập thu hút sự chú ý của Vân Khoảnh Dương. Hắn biết hiện tại không được phép khiến trận địa trở nên rối loạn, lập tức đem mọi lo lắng tạm thời dứt bỏ. Hắn nhìn về phía Vô Hỉ cùng Vô Nhạc.

Hắn hiểu được, cho dù hắn tự tay chống lại Tư Vũ Thánh cũng không thể nắm chắc phần thắng nên hai người bọn họ càng không có khả năng, huống chi hiện tại là lúc cần dùng người. ‘Ảnh’ không chỉ có quan hệ huyết thống với mình mà còn là kẻ duy nhất không phản bội mình. Kỳ thực, sau khi cơn tức giận qua đi, trong lòng chỉ còn vương lại một tiếng thở dài. Vân Khoảnh Dương chậm rãi mở miệng: “Vô Ai, Vô Ác, dìu hai người họ lui xuống nghỉ ngơi, thuận tiện lấy một chút dược liệu chữa thương cho bọn họ.”

“Tuân mệnh.”

Trong phòng chỉ còn lại một mình, nhớ tới chuyện của Vân Phi Vũ khiến tâm trí hắn nhiễu loạn, thở sâu, ngồi xuống xếp bằng, sau một canh giờ, tâm trí bắt đầu thanh tỉnh.

Cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc đành phải tự thuyết phục mình: “Chuyện của Vũ Nhi có gấp gáp cũng vô dụng. Hiện tại, việc cần phải làm là loại bỏ dư đảng của ma giáo, sau đó bắt lấy Lưu Trần. Nếu Tư Vũ Thánh đã tự mình ra tay, điều này chứng tỏ quan hệ giữa hắn và Lưu Trần không hề đơn giản, chuyện y biết chắc chắn sẽ không ít.”

Đã ra quyết định, hắn lập tức lớn tiếng: “Vô Nộ.”

“Có.”

“Ngươi lập tức mang thủ dụ của ta tới phân đà Thủy Thiên Các trong thành, tìm quản sự Thủy Mị, kêu bọn hắn nhanh chóng điều động nhân mã, lập tức diệt trừ “Đào Hồng Liễu Lục” trong đêm nay, còn nữa, nói hắn giữ lại tính mạng của Lưu Trần, ta cần sử dụng.”

“Tuân mệnh.”

Sắp xếp mọi chuyện thực thỏa đáng. Tuy rằng không rõ tung tích bảo bối của mình, nhưng hắn cảm nhận được y là người phúc lớn mạng lớn, tuyệt đối sẽ không có chuyện dễ dàng biến mất như vậy.

Không trung truyền tơi tiếng sấm ầm ầm, Vân Khoảnh Dương ra khỏi phòng, nhìn bầu trời bị mây đen bao phủ, nhỏ giọng thì thào: “Vũ Nhi, đệ nhất định phải bình an…”