Tiểu Thư Hoàn Hảo Và Công Tử Lạnh Lùng

Chương 55




- Tôi không uống! – Yến Nguyên nghi ngờ nhìn ly nước.

- Không sao đâu! Tôi từng uống, rất mát! Cậu thử xem! – Nam Phong như dỗ ngọt nhưng mặt không có lấy tí nụ cười.

- Lần trước cậu cũng nói vậy còn gì! Lấy gì mà bảo đảm là tôi không bị đau bụng hả? Bẩn lắm! – Yến Nguyên đẩy cánh tay cầm ly nước về phía mình cho Nam Phong.

- Tôi nói cho cậu nghe này! Cậu kỹ tính quá rồi đó! Đúng là lần đầu tôi cũng giống cậu, nhưng Bảo Khánh cũng này nỉ tôi như bây giờ đó! Không đau bụng đâu, yên tâm đi! – Nam Phong nói chắc nịch.

- 2 người cũng ăn đồ vỉa hè như thế này á? – Yến Nguyên chồm lên hỏi.

- Cậu cầm ly nước đi rồi tôi kể cho cậu nghe! – Nam Phong lại tiếp tục dỗ ngọt, và lần này Yến Nguyên đột nhiên bị giật căng sợi dây thần kinh tò mò.

- Lúc tôi về nước là quen Bảo Khánh ở sân bay, cậu ta bị bay mất vé. Nhờ cậu ta mà tôi biết rất nhiều thứ. Như cậu nói đó, đồ ăn vỉa hè, hội chợ lần trước, hay những thứ như chè khúc bạch, nước sâm, bánh mì,… Nhiều thứ lắm, đều do Bảo Khánh bày ra. Bây giờ nhìn lại, Canada thật khác với ở đây! – Nam Phong nói xong, liền uống một hơi nước mía.

- Canada thật đẹp! – Yến Nguyên ánh mắt thăm thẳm nhìn về phía chân trời.

- Cậu từng đến đó sao?

- 2 lần! Nhưng vào mùa đông, không thể nhìn thấy lá phong mùa thu. Nhưng như thế cũng tốt! Không phải nghĩ ra những thứ lãng mạng như trong truyện cổ tích! – Yến Nguyên nói xong, bất tri giác đưa ống hút lên miệng, Nam Phong lại cười nửa miệng nhìn động tác vô tình của cô.

- Cậu đang uống nước mía! Ngon không? – Đợi Yến Nguyên đã hít được một hơi, Nam Phong mới bất ngờ hỏi khiền Yến Nguyên ngơ ngác nhìn xuống, rồi cảm nhận được hương vị vừa mát vừa ngọt ở trong miệng.

- Ừm! Được đó! Lần đầu tiên được uống thứ nước lạ thế này! – Yến Nguyên cười không thấy mặt trời nhìn Nam Phong, chân vẫn không ngừng tiến lên phía trước.

Giây phút đó, tim Nam Phong như ngừng hẳn nhịp. Nụ cười đó, cả ở hội chợ cũng không tươi vui như thế. Anh đã từng thấy Yến Nguyên cười với Rick như thế, cuối cùng thì Nam Phong cũng có được nụ cười đó. Anh liền phấn khởi, vội vã đuổi theo Yến Nguyên.

- Cậu có suy nghĩ gì về phần thi “ King And Queen” chưa? – Nam Phong hỏi khi thấy Yến Nguyên bắt đầu im lặng, trong khi cả hai vẫn chưa ngừng bước chân.

- Không có! Còn cậu? – Yến Nguyên bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

- Không quan tâm!

- Là chính cậu kéo tôi vào cuộc còn gì? Để người khác là được! Phiền chết đi được! – Yến Nguyên làm vẻ hơi bực, liếc Nam Phong một cái.

- Nhưng tôi thích cậu thi chung! – Nam Phong hất mặt cao ngạo nói.

Trong khi đó, Yến Nguyên chợt cảm thấy có gì đó đang lỏi trong lòng cô. Vui mừng sao? Không đúng! Hay tức giận? Chưa xác định rõ! Phấn khỏi? Không dám chắc!

- Tôi thì thấy phiền! – Yến Nguyên nhìn Nam Phong một cái, vẻ mặt chán chường với cái cuộc thi gì gì đó.

- Sẽ vui thôi, khi cậu được thi chung với một hotboy như tôi! – Nam Phong tự tin ưỡn ngực.

- Cậu…

Yến Nguyên chưa kịp đáp lại thì điện thoại Nam Phong vang lên, anh vội vàng bắt máy.

- Alo! Nội! Con đang đi chung với bạn!

-…

- Hôm qua con đã ghé giúp nội nhưng không có! Họ nói có người tới lấy trước!

-…

- Dạ được! loại lan đó khá là hiếm! Con sẽ liên hệ lại với bên thu mua! Tạm biệt!

Nam Phong cúp điện thoại, chợt thấy Yến Nguyên đang nhìn chằm chằm mình như đang soi mói cái gì đó.

- Đừng nói cậu nghe trộm tôi nhá? – Nam Phong vẻ mặt bỡn cợt nói.

- Đùa à? Mà cậu giúp nội cậu mua hoa lan à? – Yến Nguyên tò mò hỏi.

- Ừ! A! Vậy là cậu nghe lén tôi còn gì! – Nam Phong phe phẩy cái điện thoại, nhìn anh như tên lưu manh.

- Cậu mà còn nói với tôi như thế, tôi liền cắt lưỡi cậu! Cậu nói to như thế, tôi đứng xa còn nghe. Mau nói tôi biết, loại lan mà nội cậu tìm, đó là loại lan gì?

- Cẩm báo tím, cậu biết sao? – Nam Phong ngạc nhiên hỏi ngược lại.

- Woa! Vậy tìm chưa được sao?

- Họ nói loại này rất ít, rất khó có hàng, có liền bị mua mất. – Nam Phong nhìn rất chán chường trong khi hai mắt Yến Nguyên đang thần bí như muốn nói lên điều gì đó.

Được một lúc, cô đột nhiên ngừng lại, nói:

- Có thật là nội cậu rất thích không hả?

- Cậu hỏi lạ! Nội tôi đã đợi nó 4 tháng để chuyển từ Thái Lan về, nhưng vừa tới thì liền bị người ta lấy mất. Cậu hỏi nội tôi có thích hay không mà bỏ 4 tháng chỉ để đợi mấy cây lan nhìn ẻo lả đó!

- Cậu đó, bớt cao ngạo lại lời ăn tiếng nói lại cho tôi! Nếu thật sự nội cậu thích như thế, tôi liền tặng nội cậu một giò! – Yến Nguyên nói chắc nịch làm 2 mắt Nam Phong đột nhiên sáng rỡ, nhìn anh hình như rất kích động vì thương ông nội nha.

- Cậu nói thật? Cậu có loại đó thật hả? – Nam Phong mừng rỡ nói. Anh muốn nội anh sống thật vui vẻ nên luôn luôn nể trọng ông, cung kính một mực.

- Tôi là một người rất thích hoa lan đấy ông bạn! Tôi có 3 giò cẩm báo tím, loại mà cậu đang tìm ấy! Khó mua lắm nha! Cậu đó, nên cảm ơn tôi đi! – Yến Nguyên đắt thắng nói.

- Chưa chi đã lên mặt, cậu cũng bớt cao ngạo ai đi! – Nam Phong nói xong liền búng mũi Yến Nguyên một cái, ngay tức khắc co giò lên chạy.

- Hơ! Trần Hùng Nam Phong, cậu dám bỡn cợt tôi! Để xem, tôi bắt được cậu rồi sẽ cho cậu biết tay! – Yến Nguyên phá bỏ lớp áo lạnh lùng, quăng ly nước vào sọt rác, liền đuổi theo Nam Phong.

Sau một hồi rượt đuổi quyết liệt, giờ đây hay người đang đứng chống tay lên gối thở phì phò.

- Cậu… cậu… dai… quá… quá! – Nam Phong nói đứt quãng vì mệt.

- Chưa hết đâu! – Gương mặt đang cuối xuống ra sức thở dốc của Yến Nguyên chợt xuất hiện một nụ cười… đểu.

Cô nắm chặt bàn tay phải, đưa lênh định nện vào gương mặt đang cuối xuống đất của ai kia thì không ngờ Nam Phong nhanh chóng bắt được một cách nhẹ nhàng.

Yến Nguyên chỉ càng bực thêm, dồn hết sức lực vừa mới tu bổ lại vào nắm đấm bên trái, và lần này Nam Phong cũng bắt được. Nhưng anh lại buông tay trái ra, vẫn nắm chặt tay phải của cô.

- Trần Hùng Nam Phong! Ai cho cậu búng mũi tôi hả? Cậu có biết là tay bẩn như thế thì không được chạm vào da mặt hay không hả?

Đáp lại thái độ giận dữ lần đầu tiên anh nhìn thấy của Yến Nguyên, Nam Phong chỉ cười cười, một nụ cười mê người rồi ngẩn dậy, vẫn chưa chịu buông bàn tay của Yến Nguyên ra, kết quả kéo theo cả cô ngẩn dậy.

- Cậu đánh tôi thì tôi đỡ! Lực của cậu mạnh thật đấy! – Nam Phong nhết mọi cười, nhìn chăm chăm vào gương mặt, đặt biệt là đôi mắt của Yến Nguyên.

- Là cậu phá tôi trước, còn dám phách lối!

- Đùa với cậu thật vui! Nhìn cậu xem, sao không cao ngạo nói chuyện nữa, trông cậu bây giờ rất giống trẻ con đó! – Nam Phong nhẹ nhàng nói, tay vẫn nắm chặt tay Yến Nguyên.

- Ai cho cậu bắt bẻ tôi hả? Mà khoan, buông tay tôi ra! Nếu không tôi sẽ…

Vừa nói tới đây, ánh mắt Yến Nguyên và Nam Phong đột nhiên chạm nhau. Giây phút này, thời gian như ngừng trôi.

Thịch! Thịch! Thịch!

Tại sao tim cô lại dập nhanh như thế? Tại sao lại cảm thấy an toàn như thế? Hơn nữa, đôi mắt Nam Phong lúc này thật ấm áp, hình như đang ẩn chứa cái gì đó? Nhưng là cái gì? Cảm giác của cô là thế nào? Trước giờ chưa từng có?

Cả hai cứ nhìn nhau như thế, thời gian cứ như chú ốc sên, thật chậm trôi qua, cho đến khi Yến Nguyên là người thức tỉnh trước, vội vàng rút bàn tay ra khỏi tay Nam Phong, xoay người đi ngược lại để che giấu gương mặt đang không nghe lời mà ửng đỏ.

Nam Phong nhìn biểu hiện của cô, trong lòng lại thấy vui vui, không nghĩ tới cô cũng đỏ mặt như thế. ( Người ta là con gái đó ông anh yêu dấu! ). Anh cười ấm áp một cái, liền tiện chân đuổi theo mấy bước chân vội vội vàng vàng của Yến Nguyên.

Cả hai bước đi trong ánh chiều tà màu vàng rực. Chỉ mong rằn những bước chân này sẽ ngày càng hạnh phúc…