Tiểu Thư Nhà Ta Trọng Sinh

Chương 71




Chương 71: Buông ra....chúng ta làm vậy là lσạи ɭυâи..(H)

Vừa nãy cái loại cảm giác phát hiện vợ nɠɵạı ŧìиɦ, bắt kẻ tɦôиɠ ɖâʍ tại giường này là cái quái gì vậy!?

Mọi người lắc lắc đầu, dụi dụi mắt, thậm chí có người còn khoa trương đến mức làm một chút biện pháp vật lý trị liệu cho mắt.

Ảo giác, ừm, nhất định là ảo giác rồi! Vừa nãy rõ ràng chính là tình yêu chị em thuần khiết mà ha!

Kiên định với hành vi tẩy não của mình, nhưng thật ra có vài “người đồng đạo” dùng ánh mắt như có điều suy nghĩ mà nhìn theo bóng lưng của hai người.

“Tuyết tỷ… Ay nha!” Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Tố Nhã sẽ lại bị quẳng xuống giường lớn, cô yên lặng thở dài, dứt khoát buông thả mà nằm ở giữa giường, không chịu bò dậy.

Dù sao kế tiếp khẳng định chính là Tuyết tỷ sẽ liên tiếp đặt ra mấy câu hỏi lạnh như băng, cô chỉ cần nói rõ mọi chuyện là được, nha được rồi, sau đó còn phải nhận được một ly kem ngon ngon nữa chớ.


Trịnh Tố Nhã biểu thị bản thân đã tập mãi thành thói quen, chỉ cần bình tĩnh tiếp thu là được rồi. 

Thế nhưng vào lúc này hiển nhiên là cô đã đoán sai rồi.

Cũng không biết Trịnh Tuyết Như bị cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nàng ném Tố Nhã xuống giường, không nói hai lời, mạnh mẽ đè lên.

Nữ nhân mù hương như dã thú xâm lược, đập thẳng vào mặt cô.

Có lẽ, ngay từ đầu đúng là Trịnh Tuyết Như đã chuẩn bị hỏi thử tình huống cụ thể trước, thế nhưng vừa cúi đầu liền thấy Trịnh Tố Nhã nằm ở trên giường với bộ dáng mặc người ngắt hái, mặc người chà đạp kia, phần bụng liền dâng lên một ngọn lửa vọt thẳng ra ngoài.

Có trời mới biết, mỗi ngày thấy Tiểu Nhã không hề phòng bị nằm trên giường của mình như vậy, nói chuyện với nàng, cười với nàng, mê hoặc một cách vô ý thức, nàng phải cần bao nhiêu nghị lực mới có thể dưới áp chế dã thú đang rít gào trong lòng có biết hay không hả?


Nếu như không phải lo lắng sẽ dọa đến Tiểu Nhã, nàng đã sớm hóa thân thành sói nhào qua ôm chằm lấy em ấy, hôn hôn em ấy, rồi lại hung hăng nuốt chửng thân thể em, sau đó liền hoàn toàn chiếm giữ lấy em ấy rồi.

Thế nhưng hiện tại căn bản là nàng không thể quản được nhiều chuyện như vậy nữa rồi, cái gì mà bạn gái nhỏ, mối tình đầu? Lời nói của Trịnh Hạo Lâm đã hung hăng gióng lên một hồi chuông cảnh báo cho Trịnh Tuyết Như.

Nàng yêu Tiểu Nhã, yêu em gái của mình, yêu đến mức hận không thể đưa toàn thế giới tới trước mặt của em ấy, để em ấy chọn lựa, yêu đến mức hận không thể vĩnh viễn ôm lấy em ấy vào trong lòng, không để cho bất kỳ kẻ nào nhìn thấy em ấy.

Nhưng còn Tiểu Nhã thì sao đây? Tiểu Nhã không biết, thậm chí không nhất định là Tiểu Nhã sẽ có thể tiếp thu chuyện này.


Ở một nơi nào đó mà nàng không nhìn tới, em ấy sẽ có thể thích bất kỳ một người nào khác, nữ nhân, hoặc cũng có thể là nam nhân.

Đây là kết quả nàng tuyệt không có khả năng tiếp nhận! Ánh mắt Trịnh Tuyết Như từ từ trở nên thâm trầm.

Lẽ nào, thực sự chỉ có giam em lại mới là biện pháp đúng đắn hay sao?

Trịnh Tố Nhã kinh ngạc mở to hai mắt nhìn chằm chằm, bỗng nhiên bị Trịnh Tuyết Như đè lên, thoáng cái giữ chặt lấy hai tay của cô, dường như là theo bản năng, cô nhấc chân đạp một cái, thế nhưng phản ứng của Trịnh Tuyết Như lại nhanh hơn, dùng chân trái chắn ngang, lại áp chế cô gắt gao thêm lần nữa, khiến cô hoàn toàn không thể động đậy được.

Có lẽ là do bản năng ý thức được sự nguy hiểm khiến Tố Nhã cảm thấy phi thường không ổn, một loại suy đoán mơ mơ hồ hồ nảy lên trong đầu cô.
“Tuyết tỷ, em với cô gái kia thực sự không có… Ưm…” Còn chưa kịp nói hết lời, Trịnh Tuyết Như liều lĩnh dùng một ngụm bắt lấy đôi môi đỏ hồng đang chuyển động không ngừng để mê hoặc nàng kia.

Mút lấy, dây dưa, đầu lưỡi khéo léo phác họa ra hàm răng của cô, sau đó tiến quân thần tốc, cảm nhận được độ ấm trong khoang miệng đối phương, nhất thời Trịnh Tuyết Như khó có thể tự kiềm chế mà quấn lấy.

Tố Nhã cảm thấy mình sắp điên mất rồi, nếu không thì sao cô lại mơ thấy Tuyết tỷ đang hôn mình, thậm chí là trong chớp mắt đó, căn bản là cô không kịp phản ứng gì cả.

Nhưng chờ đến khi cô kịp phản ứng lại, bản thân mình đã bị động tiếp nhận đối phương hôn lưỡi rồi, trong cổ họng điên cuồng dây dưa, quấn quít, bị kiềm nén đến mức đầu óc cô dâng lên từng trận choáng váng, sợi chỉ bạc tràn ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cổ của Tố Nhã lướt qua xương quai xanh, phác họa ra một độ cong ái muội.
Phảng phất như có một tiếng thở dài truyền ra từ khóe môi của hai người đang chăm chú tương giao, sau khi kết thúc nụ hôn, khí tức của Trịnh Tố Nhã bất ổn mà liên tục thở dốc, đáy mắt hiện lên một mảnh mê man, đợi đến khi đột nhiên thấy Trịnh Tuyết Như ở phía đối diện nhìn mình bằng cặp mắt giống như đang quan sát con mồi của con sói, cô mới chợt phản ứng lại được.

“Tuyết tỷ em. . . A…” Không để cô có bất luận cơ hội nào để nói chuyện, có lẽ là nên nói, hiện tại mặc cô có nói gì thì cũng đều vô dụng mà thôi, giờ này khắc này, điều Trịnh Tuyết Như muốn nhất chỉ có người trước mắt này mà thôi!

Nàng cắn lên tai của Trịnh Tố Nhã, đầu lưỡi mút lấy vành tai một cách ái muội, không khỏi khiến cả người Tố Nhã run lên, bất đồng với sự thô bạo vừa nãy, hiển nhiên Trịnh Tuyết Như đã thả nhẹ động tác, tỉ mỉ mà ôn nhu mút lấy bên gáy của cô, một đường chậm rãi trượt xuống phía dưới.
Tố Nhã thở hổn hển trong vô thức, khóe môi truyền ra một tiếng rên khẽ mơ hồ, từng trận xúc cảm tê dại kèm theo từng nụ hôn của Trịnh Tuyết Như, đôi môi gợi cảm của nàng cũng lặng lẽ di động, thẳng đến khi bỗng nhiên nơi cổ họng truyền đến một trận ngứa ngáy, nhất thời Trịnh Tố Nhã cảm nhận được một loại kɦoáı ƈảʍ mang tính uy hiếp, từ cổ truyền tới xương cùng, không khỏi khiến cả người cô đều xụi lơ xuống.

Trịnh Tuyết Như cắn một cái lên yết hầu yếu ớt nhất của cô, gần như là theo bản năng, Trịnh Tố Nhã thuận theo mà nâng cằm lên, để phần thịt giòn nhất triệt để bại lộ dưới miệng của Trịnh Tuyết Như.

Cùng lúc đó, tay của Trịnh Tuyết Như cũng không an phận, nàng không hề áp chế động tác của Trịnh Tố Nhã, mà tay trái lại giữ lấy đầu của cô, thỉnh thoảng di chuyển vị trí, để tư thế của cô có thể phối hợp với mình tốt hơn một chút, còn tay phải thì lại từ vạt áo thăm dò vào trong áo sơ mi của Trịnh Tố Nhã, vuốt ve hai tiểu bạch thỏ mềm mại bên trong.
Nàng xoa rất chậm, rất tỉ mỉ, giống như là đang cẩn thận nặn ra một kiện tác phẩm nghệ thuật tinh xảo vậy, cách một lớp vải, tinh tế mà chăm chú. Nhưng tựa như một loại cấm dục mê hoặc, nơi bị bàn tay của Trịnh Tuyết Như ma sát qua dâng lên từng trận lửa nóng.

Ngay khi nàng chạm vào một vật nho nhỏ nhô ra từ trong lớp vải mỏng,  bỗng nhiên thân thể của Trịnh Tố Nhã  run lên.

Cũng đúng lúc này, cô như là đột nhiên thức tỉnh, mê man dưới đáy mắt cũng tan đi, lộ ra một tia không dám tin.

Cô không phải là một tiểu bạch, khi là Trịnh Tố Nhã, tuy rằng cô chỉ mới sống được 23 tuổi, nhưng những chuyện nên biết cô đều biết hết.

Hành động lúc này của Trịnh Tuyết Như đối với cô, trong chớp mắt liền khiến cô liên tưởng đến lúc dưỡng bệnh, ngón tay như hữu ý kia của Tỷ tỷ, cho nên, đã sớm bắt đầu từ lúc đó rồi sao…
Tỷ muội lσạи ɭυâи? Không…đậu xanh em chính là em gái ruột của chị a, khốn nạn!

“Đừng mà, nghe. . . Ưm…” em nói.

Rất nhanh lời nói của cô liền bị chặn lại trong cổ họng, Trịnh Tuyết Như lại hôn lên đôi môi sưng đỏ kia, bàn tay trượt từ sau đầu của Tố Nhã xuống tới gáy, rất có kỹ xảo mà xoa xoa vài cái, vừa nãy ánh mắt của Trịnh Tố Nhã còn mới hiện lên một chút thanh tĩnh, nhất thời phảng phất như đã bị biến thành một con mèo, lười biếng mà híp mắt lại.

Cho dù là thân thể bất đồng, nhưng thói quen này đã khắc sâu vào tận xương cốt, vẫn không có cách nào thay đổi như cũ.

Khóe môi Trịnh Tuyết Như cong lên tạo thành một nụ cười kiều mị, dưới đáy mắt lóe ra quang mang nguy hiểm khó lường.

Mặc kệ có như thế nào đi chăng nữa, Tiểu Nhã, tối nay, em nhất định phải trở thành người của chị! Nàng bắt đầu cởi toàn bộ quần áo vướng bận trên thân thể hai người ra, để chúng nó triệt để thành khẩn thẳng thắn mà gặp lại nhau.