Tiểu Thư Và Nông Dân

Chương 17




Và một ngày nọ ông chủ nói chuyện với tôi, tại căn nhà của ông chủ.

“Nghĩ một lát đi con lát nửa rồi làm tiếp” - ông chủ nghỉ tay và lại bàn ngồi

“dạ”

“con học trà sữa cảm thấy thế nào?”

“con thấy thích nó, mùi vị của trà sữa nó rất lạ, ở dưới quê con chưa biết về nó, nay được biết nó, được thử nó và còn được pha chế nó”

“con học đến lớp mấy con nghĩ vậy Hai Khỏe?”

“Dạ, 12”

“12, cũng khá đó chứ, sao con không học tiếp đại học, tương lai của con sẽ được mở rộng nhiều hơn”

“Dạ tại ba mẹ con mất sớm, một mình con phải lo cho ba đứa em ăn học,nên không có khả năng để đi học tiếp tục”

“uhm.... “ - ông chủ im lặng suy nghĩ tôi không biết ông chủ đang nghĩ gì có vẻ nó khá nghiêm trọng - “ta có ý này, ta sẽ cho con đi học và ôn thi để thi đại học”

“dạ??” - tôi không biết mình có nghe lầm không -” nhưng con …. “

“đừng ngại, xem như ta cho con mượn, khi con đi làm trả ta sau cũng được, còn không có gì ta có thể trừ vào lương của con một chút, xem như con trả từ từ, khi nào trả xong thì thôi”

“bác không sợ con sẽ giật của bác sao?”

“hì hì … ta tin con” - ông chủ mỉm cười

Vài ngày sau ông chủ đưa tiền cho tôi đóng tiền tại trung tâm ôn thi đại học. Và tiền để mua sách vỡ, lâu lắm rồi tôi mới đụng đến trang vỡ trắng thế này, nó làm tôi nhớ những ngày học ở dưới quê, ngồi trên lưng trâu ôm cuốn tập học bài, ngồi cùng lũ ban ngồi dưới gốc đa tán lá rộng cùng học bài cùng vui đùa. Tôi đang ở một nhà sách nhỏ ở trong thành phố, tôi tìm những cuốn tập có giá trị nhỏ nhất, những cây viết nhỏ nhất. Khi đang lựa mấy cây viết và cuốn tập thì tôi đụng trúng một người

“Ây da! đi đứng kiểu gì vậy?” - cô gái la lên

“dạ, tôi xin lỗi xin lỗi” - tôi quay lại nhìn xin lỗi liên tục và nhận ra người tôi đụng chính là Trân. Tiểu thư mà cách đây một tháng tôi không thấy cô ta nửa

“Ủa? sao lại là anh?”

“Ờ …. tôi đi mua tập vỡ để đi học”

“Đi học! bộ cướp ngân hàng hay sao mà có tiền học vậy” - cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới

“Tôi không có làm bậy! ông chủ giúp tôi học thôi!”

“Ah! ông chủ quán trà sữa tốt lắm đấy! ráng mà học đừng phụ lòng ông chủ”

“Uhm tôi biết rồi! ủa? sao cô biết ông ta rõ quá vậy! “ - tôi thắc mắc

“thì ông chủ đó là bạn thân của ba tôi”

“cô cũng mua sách vỡ ah!”

“uhm, học với chả hành chán quá!” - cô ta than thở - “nào là Toán Lý Hóa muốn khùng lên” - cô ta có vẻ bức xúc khi bị mấy môn tự nhiên chen ep

“tôi nghĩ nó học không khó lắm đâu” - tôi khuyên cô ấy

“anh biết gì mà nói”

“ủa? nhưng sao cả tháng nay khong thấy cô ghé quán trà sữa nửa”

“ah! Tôi dọn nhà rồi chuyện gia đình tôi, nên tôi không qua đó vậy thôi”

“ah ra vậy”

“Thôi đi tính tiền rồi đi về” - cô ta nói

“tôi cũng vậy”

Lúc ra tính tiền thì tôi nhường cho cô ta tính trước.

“Của em là 50k”

“dạ chị đợi chút” - tôi thấy cô ta cứ lục lục và lầm bầm -”ủa? đâu rồi? cái bốp đâu rồi”

“ủa sao vậy?” tôi hỏi

“chết rồi, tôi để quên bốp ở nhà mất rồi, trời ơi! cái ngày gì ah” - cô nhăn nhó

“cô kiếm kỉ lại xem”

“kếm muốn nát rồi, không có, bực quá đi” - lúc đó tôi kiểm tra lại xem đồ mình mua của mình và cô ta có đủ tien không, cũng may tất cả vẫn đủ.

“tôi cho cô mượn”

“KHÔNG” - cô ta phản ứng gay gắt

“sao cô lớn tiếng với tôi quá vậy” - tôi thấy lòng tốt của mình bị xúc phạm

“mặt tôi như vầy đi mượn tiền của anh hả? không bao giờ”

“nhưng nếu cô không trả tiền sao cô lấy sách”

“hừ … tiền đâu” - cô ta đổi ý

“nè” - tôi đưa

Khi tính tiền xong cô ta bước vào chiếc xe hơi.

“Này! có 50k không!”

“dạ có thưa tiểu thư” - tài xế trả lời

“đưa tôi trả cho tên này, tôi mua đồ quên mang theo bốp” - tài xế đưa tiền cho cô ta.

“trả cho anh, coi như không ai nợ ai”

Cô ta bước vào xe, tôi nhìn cô ta với ánh mắt cũng không quá ngạc nhiên lắm. Vì tính cách và thái độ mấy lần tiếp xúc cũng đã thấy, nhưng tôi nghĩ không lẽ đối vói tất cả mọi người cô ta đều làm như vậy ah! Cứ như là mụ phù thủy vậy. Thật là quá đáng.

May mắn của tôi là trung tâm ôn thi đại học nằm gần ở quán tra sữa, tôi đi bộ ra đó chỉ mất khoảng 15p là đã đến trường. Khi tôi đến trung tâm cùng lúc đó có một chiếc xe hơi khá sang trọng đậu tại trường, tôi thấy các sinh viên ở đây đưa mắt nhìn chiếc xe hơi đó, người bước xuống xe là cô ta. Sao tôi đi đâu cũng thấy cô ta thế này, người khác nhìn cô ta với vẻ mặt ngưỡng mộ, có thể do nhà cô ta giàu chăng, ơ không … hôm nay nhìn kỉ cô ta cũng khá đẹp. Cô ta vào lớp có hai vệ sị đi theo sau lưng... tôi nghĩ có khi nào cô ta tắm cũng có nguời đứng canh không?

Cô ta đi ngang qua trước mặt tôi sau đó đi lùi lại. nhìn tôi với ánh mắt khá kiêu căng.

“Ah! anh học cùng trung tâm với tôi ah!”

“Uhm....”

“anh có học chung lớp tôi không vậy!” - tôi đơ mặt nhìn cô ấy - “quên! anh đang ôn thi đại học, còn tôi thì đang học lớp 10. bye!” - cô ta vẫy tay và tiếp tục đi.

Sau đó tôi phải nhận từ xung quanh bao nhiêu ánh mắt nhìn tôi, tôi chỉ biết đi thẳng vào lớp và xuống dưới góc bàn ngồi, trong lớp cũng nhìn tôi với ánh mắt kì lạ. Cũng không hiểu chuyện gì.