Tiểu Tổ Tông Hư Hỏng Của Anh

Chương 71




Kỷ Cửu tranh thủ cuối tuần lên danh sách các ý tưởng thiết kế. Khi cô đi làm vào ngày thứ hai, cô chỉ mới gia nhập công ty bằng chân trước, cô bảo mọi người có cuộc họp trong phòng họp mười phút sau.

Sau một tuần thực tập, cộng với kinh nghiệm làm việc nhiều năm trong quá khứ, Tô Ngọc đã thành thạo quy trình làm việc của một trợ lý.

Ngay khi nghe tin cuộc họp sắp được tổ chức, cô ta đã lập tức đi chuẩn bị hồ sơ dữ liệu cho cuộc họp.

Kỷ Cửu hài lòng với tốc độ phản hồi của cô ta, trong tương lai, Vân Thượng sẽ đảm nhận nhiều dự án hơn, bộ phận ngày càng bận rộn hơn, ai cũng phải thực hiện nhiệm vụ của mình và làm tốt nhiệm vụ của mình.

Vốn dĩ không có quá nhiều nhân lực, nếu có một hoặc hai người cản trở thì công việc sẽ không thể tiến hành được.

Trời hôm nay trong xanh, thời tiết tốt hiếm có.

Trong phòng đã bật điều hòa từ trước, nhiệt độ dễ chịu, mọi người ngồi quanh bàn hội nghị với vẻ mặt nghiêm túc và không khí có chút trang trọng.

Sau khi xem qua thông tin, Kỷ Cửu ngẩng đầu lên, trầm giọng hỏi: "Thời gian kế tiếp tương đối khẩn trưởng. Trong vòng một tháng sẽ sản xuất thành phẩm gồm bốn bộ lễ phục, nội trong mười ngày chọn mẫu cộng với thiết kế việc phải hoàn thành xong, kế tiếp tôi muốn phân phối nhiệm vụ một chút."

Sau khi cô nói điều này, mọi người bên dưới không khỏi thả lỏng ra một chút, đây là đơn đặt hàng đầu tiên của Vân Thượng, liên quan đến vận mệnh của bộ phận thiết kế, càng liên quan đến tiền đồ cá nhân của bọn họ.

Kỷ Cửu cầm điều khiển và lật một trang PPT, trên màn hình lớn xuất hiện bốn bức tranh với bốn chủ đề xuân, hạ, thu, đông: "Tần Thư Nguyệt và Lý Mân phụ trách phần xuân, Nghiêm Lôi Diệc và Từ Thu Nhã phụ trách mùa hè, Hoàng Sảng và Mạnh Toa Toa phụ trách mùa thu, cuối cùng là mùa đông tôi và Trần Di sẽ phụ trách, năm ngày sau, tôi muốn xem thiết kế bản thảo của mọi người, có vấn đề gì không?"

"Không thành vấn đề gì."

Kỷ Cửu hừ nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn Tô Ngọc, khuyên nhủ: "Mấy ngày nay tôi sẽ liên hệ với nhà cung cấp vật liệu, tôi sẽ đặt mua mẫu vật liệu khác nhau."

Tô Ngọc gật đầu và ghi nhận.

Kỷ Cửu suy nghĩ một chút rồi nói: "Đi mua thêm mấy cái giường đơn gấp đi."

Kỷ Cửu dừng lại ở đầu bút của mình và nghĩ, giám đốc sẽ sống theo nhịp điệp làm việc của công ty.

Kỷ Cửu giơ ngón tay gõ vào mặt bàn làm việc: "Tháng này có chút vất vả. Trừ những trường hợp đặc biệt, cố gắng đừng xin nghỉ phép trong ngày làm việc. Hãy dốc hết tâm sức cho dự án này, được không?"

Ánh mắt sắc bén của cô lướt qua tưng người một, mọi người không khỏi cảm thấy chấn động, mấy người phía dưới đột nhiên ngưng tụ tất cả tâm tư, phản ứng lại đây.

Sau khi nói về một số vấn đề khác và thống nhất về phong cách thiết kế chung, Kỷ Cửu thông báo kết thúc cuộc họp.

Khi mọi người ra khỏi phòng họp, bên trong chỉ còn lại Kỷ Cửu và Tô Ngọc, Kỷ Cửu đứng dậy khỏi ghế, ghé sát vào tai của Tô Ngọc, cô nhỏ giọng nói gì đó.

Sau khi nghe điều này, Tô Ngọc đã bị sốc. Cô ta bối rối nhìn Kỷ Cửu muốn hỏi tại sao, nhưng khi lời nói vừa thốt ra trên môi, bắt gặp ánh mắt đáng sợ của Kỷ Cửu, cô ta đành ngậm miệng lại.

Thôi bỏ đi, tính tình sợ chết như Tô Ngọc, tốt nhất không nên mở miệng.

Thấy cô ta hiểu chuyển, Kỷ Cửu nở nụ cười hài lòng: "Chi phí đã trừ vào tài khoản của tôi, không cần đến tài khoản công ty."

Tô Ngọc gật đầu đồng ý.

- -

Vài ngày sau, Kỷ Cửu gọi điện cho Ôn Mặc để bàn chuyện cuối tuần đi đâu.

Du lịch tự túc chắc chắn sẽ rất lãng phí và không có đủ thời gian để đi xa hơn một chút, vì vậy chỉ có thể tìm kiếm gần đó xem có khu nghỉ dưỡng nào tốt hơn không.

Khi Kỷ Cửu vừa vẽ bản thảo thiết kế, vừa nói, "Hay là đi biển mà Anh Hiền ca ca nói đi, vừa lúc anh ấy cùng chị Tinh Tinh cũng đi đến đó du lịch."

Ôn Mặc nghe vậy bỗng nhiên không vui, hắn chỉ muốn cùng Kỷ Cửu ở trong thế giới riêng của hai người, sao có thể đi chung với hai cái con kỳ đà cản mũi kia?

"Tiểu Cửu, tin anh đi, Quý Anh Hiền nhất định không muốn đi cùng anh."

Kỷ Cửu không thể hiểu được: "Tại sao?"

"Là đàn ông, không ai muốn mang theo hai bóng đèn".

"..."

Bạn học này, cậu thật thẳng thắn nha.

Ôn Mặc ho khan một tiếng, sau đó nói: "Anh đã xe mqua các khu nghỉ dưỡng, phong cảnh không tệ, có thể hay không?"

Kỷ Cửu: "Ừ."

Đang nói chuyện, Tô Ngọc gõ cửa.

Kỷ Cửu nói với người ở đầu dây bên kia: "Tạm thời tính vậy đi, giờ em có chút việc, em treo máy."

Tô Ngọc đến đưa cho Kỷ Cửu những thứ mà Kỷ Cửu đã yêu cầu, bởi vì những thứ rất nhỏ, lại mang theo trong túi, không dễ thu hút sự chú ý.

"Giám đốc, tôi đã mua thứ mà cô muốn, một camera độ nét cao, 360 độ không góc chết, không tiếng ồn và hai cây bút ghi âm."

Kỷ Cửu nghịch chiếc máy ảnh thu nhỏ màu đen, bật máy ghi âm để kiểm tra tác dụng của nó, sau một hồi, giọng nói vẫn rất rõ ràng và dễ nghe.

Hài lòng, khả năng làm việc của Tô Ngọc khá tốt.

Tổng cộng có sáu chiếc máy quay, Kỷ Cửu giữ lại hai chiếc, bốn chiếc còn lại giao cho Tô Ngọc: "Chờ cô tan việc, đặt ở văn phòng bên ngoài, đừng để người ta tìm được."

Tô Ngọc gật đầu, Kỷ Cửu liền mở ngăn kéo cất đồ vào, thu dọn xong mọi thứ ngẩng đầu lên, phát hiện Tô Ngọc vẫn đứng yên không rời.

Kỷ Cửu cau mày, thấy cô ta muốn nói nhưng lại thôi, cô đã biết rồi.

Cô đã che giấu cả bộ phận về hành động này, nhưng thực ra là sai, chắc chắn sẽ khiến cô ta nghĩ quanh co. Tuy nhiên, Kỷ Cửu không chuẩn bị để giải thích từng người một, mà bình tĩnh hỏi về một việc khác: "Người phát ngôn của Minh Duệ đã được chọn chưa?"

Thời gian eo hẹp và nhiệm vụ nặng nề, sau khi ra bản thiết kế, cô sẽ bắt tay vào làm thành phẩm không ngừng nghỉ, trước đó phải lấy được kích thước cơ thể của người phát ngôn.

Nói đến đây, Tô Ngọc hiển nhiên có chút cao hứng, Kỷ Cửu liếc mắt nhìn cô ta một cái, không để ý cái gì, hăng hái nói: "Tôi chọn rồi. Hai ngày trước blog chính thức đã thông báo."

Kỷ Cửu cụp mắt xuống, không quan tâm lắm: "Đo lại cỡ người phát ngôn một chút rồi gửi cho tôi trước tuần sau."

Tô Ngọc trầm giọng đáp lại, xoay người định đi ra ngoài.

"À đúng rồi."

Tô Ngọc dừng lại và quay lại.

Không hiểu sao, Kỷ Cửu đột nhiên muốn hỏi: "Ai là người phát ngôn?"

"Đó là nữ diễn viên đường đầu vừa đoạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất." Tô Ngọc nói, "Quý Nhã Nam."

"..."

Lúc này, câu nói duy nhất có thể diễn tả được tâm trạng của Kỷ Cửu.

Má nó!

- -

Buổi tối, Ôn Mặc đến Vân Thượng đón Kỷ Cửu về nhà nghỉ, sau đó trực tiếp đi khu nghỉ mát.

Mới năm giờ, mọi người lần lượt ra vào trước cửa tòa nhà.

Ôn Mặc ngồi trong xe đợi một hồi, mới cúi đầu gửi tin nhắn cho người phụ trách dự án ở Hoa Kỳ, bên tai đột nhiên vang lên ba tiếng gõ.

Kỷ Cửu đứng bên cửa sổ của ghế phụ, tay cô còn không kịp buông xuống.

Ôn Mặc ấn khóa lái xe, Kỷ Cửu chậc lưỡi một cái.

Sau khi ngồi vững, cô nhìn môi trường trong xe, không nhịn được bật chế độ đánh giá viên lên: "Xem ra anh rất hào hoa phong nhã, không nghĩ đến nội tâm như một con ngựa hoang, cư nhiên chọn cái xe này, sàn xe quá cao."

Vừa ra khỏi công ty, từ xa nhìn thấy chiếc Hummer đậu bên lề đường, cô suýt chút nữa tưởng mình bị hoa mắy.

Cô như thế nào cũng không có cách đem Hummer so sánh với Ôn Mặc.

Hai cái này, tướng mạo khí chất, hoàn toàn không giống đồng loại.

Ôn Mặc cười nhẹ, xoay người sang một bên, giúp cô kéo một bên dây an toàn, ngón tay mảnh khảnh mạnh mẽ móc ra sau khóa lại bấm một cái.

"Đây là xe của anh trai anh, anh sẽ dùng tạm trong vài ngày ở Trung Quốc."

Trong không gian nhỏ hẹp, âm thanh của từng đợt thở gấp mấy lần được khuếch đại.

Sau khi thắt dây an toàn, hắn ngồi lại và khởi động xe. Kỷ Cửu thở phào nhẹ nhõm hỏi: "Anh không mua xe?"

Hắn trực tiếp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt có chút tối sầm lại, ngón tay xoa nhẹ trên tay lái, một lúc lâu mới nói nhỏ: "Còn chưa muốn dùng tới."

Kỷ Cửu sững sờ, hắn nói cái gì, không định tiêu tiền của Ôn gia sao?

"Muốn tự mình mua sao?"

Hắn im lặng.

Kỷ Cửu biết rằng đây là ý tứ cam chịu.

Có một khoảnh khắc của sự im lặng.

Hắn lại nói: "Đừng lo lắng, anh có thể nuôi nổi em."

Kỷ Cửu mí mắt giật giật, tức giận nhìn chằm chằm: "Chuyện này em không thèm quan tâm!"

"Được, được, chỉ đùa thôi."

Kỷ Cửu càu nhàu quay đầu không để ý đến hắn nữa.

Khóe miệng Ôn Mặc cong lên, xoay tay lái một góc: "Tiểu Cửu, anh muốn dựa vào thực lực của bản thân cho em một cả giang sơn."

Giọng nói trong trẻo ở trong chiếc xe chật chội, hướng về phía mặt trời lặn, hàm tiếu uyển chuyển, rõ ràng. Lông mày và đôi mắt bị ánh sáng màu cam làm mòn đi, khiến người ta không thể nắm bắt được cảm xúc trong mắt hắn.

Nhưng mà Kỷ Cửu nghe rất rõ, giọng điệu đầy tha thiết và cố chấp, lại có chút bướng bỉnh.

Hắn rất thích mặc thường phục, hôm nay thay áo sơ mi màu xanh, trông hắn rất sạch sẽ. Chiếc cúc áo đầu tiên trên cổ áo được mở ra theo ý muốn, để lộ quả táo của Adam đang cuộn tròn, xa hơn nữa là xương quai xanh thấp thoáng.

Trong phút chốc, Kỷ Cửu có bao nhiêu suy nghĩ, nhưng lại vướng vào một mớ hỗn độn, không thể di chuyển suôn sẻ.

Từ khi lên đại học, hắn thật sự không có dùng tiền của gia đình, ngoại trừ học phí, còn sinh hoạt phí cơ bản là tiền tự mình làm ra.

Người nước ngoài chú ý đến hiệu quả và lợi ích, cho dù Ôn Mặc không có kinh nghiệm làm việc, nhưng viết chương trình tốt, đương nhiên kiếm được nhiều hơn.

Kỷ Cửu chưa bao giờ hỏi hắn đã tiết kiệm được bao nhiêu năm qua, trong đầu cô mơ hồ hiện lên một hình bóng.

Trên thực tế, phương châm của gia đình Ôn rất giống với gia đình họ Kỷ. Kỷ Trường Đức xuất thân là một quân nhân, chịu ảnh hưởng của quân đội, có yêu cầu khắt khe đối với con cháu, ngược lại nhà họ Ôn tính tình hiền lành nhưng lại có nhiều quy tắc.

Để tiếp tục sự hưng thịnh của một dòng họ, cần phải đào tạo ra những người thừa kế có trình độ, vì vậy, ngay khi anh em nhà họ Ôn đến tuổi trưởng thành, ông cụ đã có ý thức rèn luyện khả năng của bọn hậu bối.

Bỏ qua những yếu tố này, từ góc độ của bản thân Ôn Mặc, từ góc độ của người khác, hắn có thể tính tình bình tĩnh, coi như trên đời này không có chuyện gì đáng để hắn chú ý.

Tuy nhiên, Kỷ Cửu biết rằng ngoại hình sau tất cả cũng chỉ là ngoại hình. Nếu hắn có ý nghĩ sẽ gắn bó cả đời với cây đại thụ nhà họ Ôn, hắn sẽ không đi thi MIT.

Cũng giống như cốt truyện ban đầu, một số chi tiết không có gì thay đổi.

Bảy giờ tối, trời đã tối hẳn.

Kỷ Cửu đang ngủ mê man, đột nhiên cảm giác được xe chậm rãi dừng lại, dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, cửa xe bị mở ra, một làn gió mát theo thói quen áp vào da thịt.

Ôn Mặc đưa chìa khóa cho người phục vụ, chuẩn bị đánh thức Kỷ Cửu, vừa mở cửa liền đối mặt với một đôi mắt đang lim dim, chung quanh là làn nước sương mỏng, không khỏi lắc đầu.

Ôn Mặc như nhìn thấy cô gái nhỏ cõng trên lưng chiếc mai rùa, cầm lòng không thể không hôn cô ngay tại chỗ.

Môi hắn lành lạnh, lưu luyến một nụ hôn, thời gian có chút kéo dài.

Kỷ Cửu sững sờ nghĩ, chính mình nơi nào khiêu khích hắn?

Trong giây lát.

Kỷ Cửu gần như bị tắt thở, cách một lớp quần áo, cô có thể cảm nhận cái ôm của hắn bấu sâu vào da thịt mình.

Hắn hơi đau, thở một hơi, nhưng là không đành lòng buông tha đồ ăn ngon.

Vào ban đêm nhiệt độ giảm nhanh, lại là ở khu vực biển, Kỷ Cửu mặc một chiếc váy ngắn tay, lộ ra nhiều vùng da thịt.

Một cơn gió biển ập đến, cô bất giác rùng mình.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo của người trong tay, Ôn Mặc rốt cuộc bằng lòng buông cô ra, môi dời đi, trán nhẹ áp vào cô. Ngón tay xoa xoa bờ môi hồng, lau hết son môi còn sót lại, vui vẻ cười nói: "Vẫn là chiêu này vẫn có tác dụng, anh rất thích nha, lần sau tiếp tục."

"..."

Mẹ nó! Có lý do để tận dụng lợi thế!

Khu nghỉ dưỡng hướng biển, xa xa có một bãi biển, sau khi xuống xe, Kỷ Cửu mơ hồ nghe thấy tiếng sóng vỗ vào đá ngầm, giống như một tiếng đàn, yên tĩnh, dài, miên man và sâu thẳm.

Khách sạn theo kiểu nhà nông thôn, ban công hướng biển, lấy thẻ phòng xong, nhân viên phục vụ khách sạn giúp bọn họ để hành lý vào phòng, Kỷ Cửu và Ôn Mặc đến nhà hàng ăn tối.

Ánh trăng xuyên qua rặng dừa, rải bạc khắp nơi, bầu trời đêm xanh ngắt. Vào lúc này, sự náo nhiệt, bất cần và vẻ đẹp lộng lẫy trong thành phố dần tan biến, trong bầu không khí yên tĩnh và tĩnh lặng này, tất cả những suy nghĩ phân tán đều biến mất.

Kỷ Cửu nhìn ngón tay mảnh khảnh của Ôn Mặc vỗ trên vỏ tôm, lòng sôi trào vì đẹp, hắn vui vẻ ăn thịt tôm trong bát.

May mà cô sớm đã thu phục được Ôn Mặc đem hắn bỏ vào túi, bằng không lúc này, cố chính là con tôm đáng thương đó, ăn không nhả vỏ!

Sau khi Ôn Mặc bóc con tôm cuối cùng, lấy khăn ướt lau tay, cầm đũa lên ăn.

Ăn một lúc.

Kỷ Cửu chợt nhớ ra điều gì đó, và thở dài u sầu.

Ôn Mặc ngẩng đầu: "Sao vậy?"

Kỷ Cửu ôm đầu, đũa chọc vào cơm trong bát, nói nhỏ: "Mấy ngày này, em tưởng tượng Quý Nhã Nam mặc lễ phục mà em thiết kế lên trên người cô ta, em liền thấy hoảng sợ, sớm biết người phát ngôn là cô ta, em liền từ chối đơn đặt hàng này."

Ôn Mặc trầm mặc không nói lời nào.

Kỷ Cửu liếc nhìn hắn, cô thấy một tia bối rối sâu trong mắt hắn ta.

Sau đó, cô nghe thấy hắn nói với chính mình: "Quý Nhã Nam?"

Kỷ Cửu chớp mắt: "Anh còn nhớ cô ta.. đúng không?"

Ôn Mặc im lặng.

Thật lâu sau, con mắt đen láy xẹt qua: "Còn nhớ."

"..."

Kỷ Cửu cảm thấy không thể nói về chủ đề này nữa.

Hắn tỏ vẻ bình tĩnh và điềm đạm: "Cô ấy là người phát ngôn của Minh Duệ?"

Kỷ Cửu: "Ừ."

"Không quan trọng, cô ấy sẽ không có dũng khí để gây rắc rối với vấn đề công việc, nếu không cô ấy không thể chịu được hình phạt cuối cùng."

Đúng vậy, nhưng Kỷ Cửu chỉ cảm thấy hơi khó chịu, trong lòng cứ như bị mắc kẹt.

Đi một vòng lớn, cuối cùng cũng gặp lại nhau.

Sau khi nghe những lời của Tô Ngọc vào chiều nay, não của cô đã bị đóng băng trong vài giây, điều đầu tiên sau khi cô phục hồi tâm trí là nắm lấy bách khoa Baidu.

Editor: Bách khoa Baidu giống Wikipedia bên mình á!

Không biết thì không sao, biết rồi lại sốc đến sang chấn tâm lý.

Không ngờ mấy năm nay cô ta làm ăn khá tốt.

Lấy đường nét của một sinh viên mỹ thuật năm đó thực sự khiến cô được nhận vào một ngôi trường danh giá, khi học năm hai, cô ta đã được đạo diễn phát hiện và trở thành nữ chính trong phim.

Hai năm sau liên tiếp đóng nhiều phim, mới đây, cô ta đã đoạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trong một lần ngã nhào với "Tú Nương", nổi bật trước công chúng.

Cách đây không lâu, một số phương tiện truyền thông rộ lên thông tin cô ta ra vào khách sạn với một người đàn ông bí ẩn và cư xử thân mật, nhưng thông tin này nhanh chóng bị dập tắt. Kỷ Cửu đã nhờ Kỷ Trạch kiểm tra và phát hiện ra người chi nhiều tiền để trấn áp tin tức chính là đại thiếu gia nhà họ Mạc – Mạc Khiêm.

Kết quả này thực sự khiến Kỷ Cửu bất ngờ.

Cô đã nghe nói về Mạc Khiêm, một thế hệ thứ hai giàu có nổi tiếng ở Lạc thành, nhưng anh ta đã đính hôn với con gái của tập đoàn Khổng thị từ lâu.

Với một liên minh mạnh mẽ, tiệc đính hôn được tổ chức đặc biệt hoành tráng, tin tức trên báo được đăng trong vài ngày, sự nhiệt tình biến mất trong một tuần.

Quý Nhã Nam và Mạc Khiêm đến khách sạn để thuê phòng, mối quan hệ giữa họ thật sự rất thú vị..

Tuy nhiên, họ không thực sự quan tâm đến những thứ khó chịu đó một cách riêng tư, cô chủ yếu quan tâm đến bộ quần áo mà cô đã chăm chỉ thiết kế, nhưng cuối cùng cô phải mặc nó trên người Quý Nhã Nam, cô cảm thấy thật khó chịu.

Nhắc mới nhớ, nguồn gốc của tất cả những chuyện này là Ôn Mặc.

Nếu hắn ta không trêu hoa nghẹo nguyệt, thì làm sao có nhiều rắc rối như vậy.

Kỷ Cửu trừng mắt nhìn hắn, khó chịu hỏi: "Nói đi! Khi còn nhỏ anh đã trêu chọc Quý Nhã Nam như thế nào, tại sao cô ấy lại cứ nhắm vào anh?"

Ôn Mặc theo bản năng nói cho hắn biết bầu không khí không đúng.

Nuốt thức ăn trong miệng, Ôn Mặc dừng đũa, ngoan ngoãn như một đứa trẻ: "Khi mẹ anh sinh anh ra, vừa lúc cùng Thẩm Lan ở trong một bệnh viện."

Cô thực sự không biết câu chuyện này.

Cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt nghiêm nghị và ra hiệu cho hắn tiếp tục.

"Anh sinh muộn hơn ngày dự sinh vài ngày, để phòng điều không may xảy ra nên mẹ anh nhập viện để theo dõi. Vừa lúc, Thẩm Lan có dấu hiệu sinh non, cũng nằm chung bệnh viện với mẹ anh. Có một đoạn thời gian, gặp phải đại sự cố, bệnh viện không có nhiều phòng, bác sĩ lại đưa ra ý kiến, để mẹ anh và mẹ cô ấy nằm chung một phòng bệnh."

"Dì Hinh đồng ý?"

Ôn Mặc gật đầu: "Thẩm Lan và me anh ở chung mấy ngày, hai người trò chuyện rất vui vẻ, sau khi anh ra đời liền được đem về Ôn gia. Tuy nhiên, thỉnh thoảng mẹ anh sẽ mời bà ta đến làm khách tại nhà. Trước khi danh tính của Quý Nhã Nam được công khai, không ai biết rằng cô ấy có mối quan hệ huyết thống với Quý Viễn Đạo. Những đứa trẻ chưa trưởng thành thường gặp nhau và tình bạn nhanh chóng được thiết lập, anh nghe nói rằng lúc trước anh đã tổ chức sinh nhật cho cô ấy."

Cuối cùng Kỷ Cửu cũng biết tại sao trong bữa tiệc sinh nhật đó, ánh mắt của Quý Nhã Nam nhìn cô gần như muốn ăn tươi nuốt sống mình.

Hít sâu hai hơi, Kỷ Cửu cố gắng kéo khóe miệng, qua hai giây đồng hồ liền hoàn toàn từ bỏ giãy dụa.

Cô không thể cười được nữa.

Đầu có chút đau, Kỷ Cửu bất lực đỡ trán.

Đôi khi điều đó thực sự khiến người ta khó chịu không thể giải thích được, không biết bây giờ Quý Nhã Nam đang nghĩ gì, liệu cô ta có còn lưu luyến Ôn Mặc như lần trước không.

Sau bao nhiêu năm, buông tay là điều hợp lý.

Kỷ Cửu không thể tiếp nhận suy nghĩ của người khác, nhưng khi đã biết nhân quả, trong lòng ít nhất cũng có chút tin tưởng, ít nhất mắt cũng không bị thâm đen.

Dù sau này Quý Nhã Nam có thực sự gây rắc rối thì cô cũng không có gì phải lo lắng cả, dù sao đó cũng chỉ là một sự hợp tác, nó sẽ không xảy ra nữa trong tương lai.

Hơn nữa, số tiền thiệt hại hợp đồng khổng lồ được viết bằng trắng đen, cô ta sẽ không thể chịu được hậu quả cố ý gây chuyện. Bây giờ Vân Thượng cũng đã đổi chủ, cô ta không thể có được một chút hời, cho dù Mạc thiếu gia có yêu cô ta như thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể tiêu nhiều tiền cho cô ta được.

"Không đúng." Kỷ Cửu nhíu mày hỏi lại: "Thẩm Lan đã ở bệnh viện lâu như vậy, Quý Viễn Đạo không đến thăm bà ta sao?"

Ôn Mặc cười lạnh một tiếng, vui vẻ thoải mái uống một ngụm canh: "Ông ta? Vào thời điểm đó ông ta có lẽ là tập trung vào cổ phần của Vân Thượng."

Mộ Dung Vân sắp chết, trong tay Quý Viễn Đạo có rất nhiều vốn của chủ đầu tư.

Kỷ Cửu không còn gì để nói.

Cô không biết mình nên vỗ tay mừng vì Thẩm Lan có kết cục thê thảm hay nên buồn cho người phụ nữ này.

Trong nửa đầu của cuộc đời mình, bà ta đã làm việc chăm chỉ để đưa Quý Viễn Đạo ngồi vào chiếc ghế phù hợp. Nhưng cuối cùng, tính mạng của bà và con gái không quan trọng hơn nhiều so với một lá thư chuyển nhượng cổ phần.

Vì vậy, trên đời thường nói kẻ đáng ghét thì phải có tội.

Có lẽ, sau khi Quý Viễn Đạo từ chức chủ tịch hội đồng quản trị trong những năm gần đây, bà ta đã không được khỏe. Kết hôn với một người đàn ông đạo đức giả, cuộc sống sẽ tốt hay xấu, nhưng bà ấy sẽ đau khổ.

Vì có can đảm phạm tội, nên cũng phải có dũng khí để chịu quả báo trong tương lai.

- -

Sau bữa tối, Ôn Mặc đưa Kỷ Cửu đi dạo quanh bãi biển.

Buổi tối tổ chức tiệc nướng tự phục vụ trên bãi biển, hương thơm thoang thoảng bay xa theo gió biển, bếp than hồng nhấp nháy trong đêm thật hấp dẫn.

Kỷ Cửu nhìn có vẻ thèm thuồng, nhưng khi chạm vào bụng, nó căng phồng lên, ngay lập tức héo úa như một quả bóng phẳng.

Thấy cô bất đắc dĩ, Ôn Mặc cười: "Tối mai đến ăn."

Sau khi đi bộ hai vòng trên cát, Kỷ Cửu cảm thấy toàn thân dính dính, nên vội vàng trở về khách sạn tắm rửa, bước ra khỏi phòng tắm và sảng khoái với làn gió mát.

Mái tóc ướt sũng, cô ngồi trên ban công một hồi, Kỷ Cửu muốn quay vào nhà tìm máy sấy tóc để sấy tóc, vừa quay đầu lại, chóp mũi đã đụng trúng một vật cứng.

Kỷ Cửu thiếu chút nữa đau đến bật khóc.

Đưa tay xoa xoa cái mũi, cô tức giận gào lên: "Sao anh như ma vậy hả? Một chút âm thanh cũng không có!"

Ôn Mặc mí mắt rũ xuống, thật lâu sau mới chậm rãi chớp mắt.

Hắn cảm thấy mình rất oan ức khi bị cô mắng.

Rõ ràng là hắn có tạo ra tiếng bước chân, nhưng cô cứ ngẩn người ra, cô không để ý chút nào!

Tuy nhiên, kinh nghiệm nhiều năm cho hắn biết rằng trong trường hợp này, bất kể điều gì vợ nói ra đều đúng!

Vì vậy, Ôn Mặc từ bỏ ý định phản bác và thành thật xin lỗi: "Anh sai rồi, lần sau anh sẽ phát ra âm thanh thật to."

"..."

Cô thực sự muốn ném hắn xuống biển cho cá mập ăn!

Ôn Mặc không để ý đến suy nghĩ của cô, cười kéo cô vào phòng, tìm máy sấy tóc trong tủ: "Tiểu Cửu, anh sấy tóc cho em."

Giọng điệu của Kỷ Cửu có phần nghi ngờ: "Anh có chắc mình sấy được không?"

Không phải lúc trước Ôn Mặc không có sấy tóc cho cô, nhớ tới lần đầu tiên anh tình nguyện giúp cô sấy tóc, Kỷ Cửu cũng rất vui.

Kết quả là, mười phút sau, nhìn thấy một lượng lớn tóc đen rơi xuống sàn, Kỷ Cửu tức giận đến mức muốn giết người.

Thảo nào cô cảm thấy da đầu mình đau!

Tên này nghĩ mình đang vặt lông gà à?

Kể từ đó, Kỷ Cửu đã luôn có sự nghi ngờ sâu sắc về khả năng chuyên môn của Ôn Mặc thiếu gia!

Vẻ mặt Ôn Mặclập tức cứng lại, hai mắt rũ xuống, đặt máy sấy tóc xuống, không nói lời nào.

Kỷ Cửu cảm thấy một làn sóng thương tiếc từ sâu trong tâm hồn mình.

Nhận ra thân phận của mình, nhắm mắt lại, Kỷ Cửu đã sẵn sàng ra chiến trường, liều mạng nói: "Được rồi, có thể sấy."

Người phía sau kích động, hai mắt nở ra tia sáng kỳ lạ, hắn thề: "Tiểu Cửu, đừng lo lắng, anh đã sấy cho mẹ mấy lần rồi, không có rụng tóc."

Kỷ Cửu: "Khoan đã! Anh lại nói đến ai?"

"Mẹ anh." Hắn tự tin nói.

Tâm lý của Kỷ Cửu suy sụp.

Cô ngàn tính vạn tính, không tính đến hắn lại đào hố cho mẹ hắn nhảy xuống!

Tự nhiên cảm thấy có lỗi, Kỷ Cửu thầm nói xin lỗi.

Dì Hinh.

Con trở về nhất định sẽ mua cho dì một chai thuốc mọc tóc..

Huhu.