Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 28




Tạ Đạo Vi nhìn ra Mạc Nhàn có chút không được tự nhiên, không biết vì sao, trong đầu nàng lóe lên một ý niệm, Mạc Nhàn đến đây có phải vì muốn gặp mình không, lại lập tức cảm thấy đây căn bản là chuyện không có khả năng.“Vậy ngươi tự mình ngâm là được rồi, thể chất của ngươi bây giờ đã không cần ta ở một bên cũng có thể làm được.” Mạc Nhàn ngâm thuốc đó, vừa là dược vừa là độc, trước kia nàng sợ thân thể Mạc Nhàn chịu không nổi, nên vẫn trông chừng ở bên cạnh, bây giờ Mạc Nhàn cơ bản đã đạt đến trình độ bách độc bất xâm, không cần nàng đứng trông chừng ở cạnh bên nữa.“Ngươi không đi sao?” Mạc Nhàn hỏi, vì trước giờ lúc nàng ngâm thuốc Tạ Đạo Vi đều ở cạnh bên.“Bây giờ ngươi có thể tự ngâm một mình.” Tạ Đạo Vi nói lại lần nữa.“Ngươi không đi cùng ta sẽ không ngâm, ngâm một người không quen.” Mạc Nhàn không chịu một mình đi ngâm nước thuốc.“Nhàn muội muội, khi nào ngươi lại dính người như vậy?” Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn cười hỏi.“Ta mới không phải dính người, ta chỉ là không quen mà thôi.” Mạc Nhàn lập tức phủ nhận, mỗi lần Tạ Đạo Vi nói mình dính nàng, trong lòng Mạc Nhàn đều rất biệt nữu.**Biệt nữu: từ này nghĩa rất rộng, diễn tả như kiểu tsundere, là kiểu muốn nhưng không muốn, bề ngoài cộc cằn, bực bội cau có, nhưng bên trong dịu dàng, quan tâm chăm sóc các kiểu, kiểu bên trong không đồng nhất với bên ngoài. Kiểu nghiện mà còn ngại. Có thể dùng để diễn tả nội tâm hoặc tính cách….Vì từ này nghĩa rộng nên sau này mình xin phép giữ nguyên từ này nhé.“Một lần không quen, nhiều lần không phải sẽ quen sao?” Tạ Đạo Vi không đồng ý nói, chẳng lẽ Mạc Nhàn cho rằng mình rảnh rỗi lắm sao, có nhiều thời gian lãng phí trêи người nàng như vậy.Mạc Nhàn không trả lời, chỉ là đứng ở đó không chịu đi, cũng không đi ngâm thuốc.“Tùy ngươi, ngươi không thích ngâm thì không ngâm.” Tạ Đạo Vi không quan tâm, sau khi lấy đủ dược liệu thì bắt đầu công việc của mình.“Sao ngươi lại không gọi người đến hỗ trợ?” Mạc Nhàn hỏi.

“Loại thuốc nào, có công dụng gì, yêu cầu cái gì, người khác sẽ không biết.” Tạ Đạo Vi trả lời, cùng loại dược liệu, nhưng chỉ cần để thứ tự khác nhau, hiệu quả sẽ khác nhau, Mạc Nhàn làm sao hiểu được đạo lý này.“Vậy có cần ta hỗ trợ gì không?” Khó có khi Mạc Nhàn chủ động hỗ trợ như vậy.“Không cần, đừng nói nhảm nữa, đừng quấy rầy ta là tốt rồi.” Tạ Đạo Vi quả quyết từ chối, sau đó bắt đầu bận rộn.Mạc Nhàn ngoan ngoãn câm miệng, sau đó tìm chỗ ngồi, chờ, thật sự quá nhàm chán, liền lấy nội công tâm pháp bắt đầu luyện tập.Tạ Đạo Vi làm xong, đã là chuyện của một canh giờ sau đó, nàng nhìn thấy Mạc Nhàn đang luyện nội công tâm pháp, thầm nghĩ đứa nhóc này hôm nay xác thật có điểm kỳ lạ.“Hôm nay ngươi rốt cục làm sao thế này?” Tạ Đạo Vi chờ Mạc Nhàn thu công điều tức rồi hỏi.“Cái gì làm sao?” Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi làm xong rồi, nhanh chóng đứng lên, nàng không quá hiểu Tạ Đạo Vi đang hỏi cái gì.“Hôm nay quái lạ như thế, có vấn đề gì?” Tạ Đạo Vi hỏi.“Ngươi nói xem, nương ngươi có phải thấy ta sẽ mạnh lên, có giá trị lợi dụng, nên mới cho ta làm nhị tiểu thư Tạ gia không?” Mạc Nhàn hỏi.“Ngươi nói xem?” Tạ Đạo Vi nhướng mày hỏi ngược lại, ngữ khí kia giống như Mạc Nhàn đang hỏi một vấn đề thật ngu ngốc.“Lúc trước ngươi vẫn luôn bức bách ta tập võ, có phải cũng muốn sau này ta tận lực vì Tạ gia không?” Mạc Nhàn lại hỏi.“Nhiều thêm ngươi cũng không nhiều, thiếu ngươi cũng không ít đi, đừng quá xem mình quan trọng, cũng không sợ tự vả mặt sao?” Tạ Đạo Vi châm chọc nói.Tuy rằng Tạ Đạo Vi nói chuyện khó nghe trước sau như một, nhưng Mạc Nhàn hôm nay nghe vậy mà lại có chút vui vẻ.“Vậy sao ngươi lại muốn bức ta tập võ.” Mạc Nhàn hỏi.“Nếu một phế vật xuất hiện ở nhà ngươi, ngươi có cảm thấy chướng mắt không? Đặc biệt là phế vật này còn cực kỳ xấu?” Tạ Đạo Vi hỏi ngược lại.“…….” Mạc Nhàn cảm thấy nguyên nhân mình muốn trở nên vừa trắng vừa đẹp phần lớn là vì Tạ Đạo Vi, bởi vì nàng ta cứ thích châm chọc mình xấu, tạo thành tổn thương tâm lý cực kỳ lớn cho mình.“Ngươi thu dọn một chút.” Tạ Đạo Vi nói xong rồi đi ra ngoài.Mạc Nhàn nhìn mặt đất đầy chai lọ, cực kỳ hối hận khi đến nơi này, mình nghĩ thế nào lại đến chỗ của Tạ Đạo Vi chịu trận vậy. Nhìn bình sắc thuốc, còn có vết nước vết dơ, Mạc Nhàn muốn thu dọn nhanh một chút cũng không được.Qua một lúc lâu, Mạc Nhàn mới chùi rửa xong, đi khỏi dược phòng.Ra khỏi phòng, phát hiện phòng ngâm thuốc sáng đèn, Mạc Nhàn vốn nghĩ phải đi về, liền nhanh chóng chạy sang đó.Mạc Nhàn vẫn không biết rốt cục nước này là từ cái quỷ gì ra, đương nhiên nàng nghĩ đại khái là nàng cũng không muốn biết đâu. Bất quá hôm nay vừa vặn thấy được Tạ Đạo Vi cho thuốc bột đen thui vào nước thuốc, nếu đã thấy tất nhiên muốn hỏi.“Ngươi thêm vào cái gì?”“Ngươi không biết thì tốt hơn.” Tạ Đạo Vi giống như rất thiện ý nói.“Rốt cục là cái gì?” Mạc Nhàn vẫn là nhịn không được tiếp tục hỏi.Tạ Đạo Vi liền mở nắp thùng gỗ kế bên lên, bên trong có rắn độc, bò cạp, thạch sùng, nhện độc, cóc ghẻ, rết độc linh tinh, còn có một số loại sâu Mạc Nhàn không nhận ra, lúc nhúc rậm rạp, nhìn thấy làm Mạc Nhàn ghê tởm muốn nôn khang.

“Ta đã nói không cần tò mò thì tốt hơn.” Vẻ mặt Tạ Đạo Vi thông cảm nói, sau đó đậy nắp lại, đây chỉ là những vật liệu cơ bản, những thứ ghê tởm hơn nàng còn chưa cho Mạc Nhàn xem đâu.Mạc Nhàn không nhìn thấy những thứ đó cảm giác mới tốt hơn một chút, nhưng nghĩ đến chuyện mình đều ngâm nước thuốc toàn độc vật này, cả người Mạc Nhàn lại không tốt.“Ta vẫn luôn ngâm mấy thứ này sao?” Mạc Nhàn hỏi.“Đúng vậy, cơ bản là nhiêu đó, còn có vô số dược liệu.” Tạ Đạo Vi trả lời thực tế.“Ngươi xác định không có độc chết?” Mạc Nhàn hỏi ngược lại, nàng cảm giác mình có thể sống đến giờ này thật sự là không dễ dàng.“Bất luận là độc hay hay dược, đều có thể chuyển hóa, chỉ cần dùng đúng liều lượng, đều có lợi.” Tạ Đạo Vi giải thích nói.“Nhưng mấy thứ này ghê tởm như vậy, sau này ta có thể không cần ngâm nữa được không?” Mạc Nhàn cảm thấy không biết bỏ cái gì thì tốt, giờ biết rồi, sao nàng còn có thể ngâm mấy thứ này được nữa.“Ít nhất vẫn còn phải ngâm hai năm, hai năm sau sẽ không cần phải ngâm nữa.” Tạ Đạo Vi nói, đến lúc đó, độc dược bình thường trêи thế gian này sẽ không còn hiệu quả với Mạc Nhàn nữa, tất nhiên vẫn trừ một số loại độc hiếm thấy.“Vẫn còn phải ngâm hai năm sao?” Hai năm nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn đâu.“Đừng nói nhảm nữa, cởi quần áo, không có thời gian chơi đùa với ngươi đâu!” Tạ Đạo Vi thúc giục nói, đã khuya rồi, nàng thực sự có chút mệt mỏi, nhẫn nại của nàng cũng sắp hết rồi.Tuy rằng Mạc Nhàn không muốn ngâm, nhưng vẫn ngoan ngoãn cởi quần áo, cũng không biết đây là lần thứ mấy cởi quần áo trước mặt Tạ Đạo Vi rồi.Mạc Nhàn cởi quần áo xong, phía trong kỳ thực vẫn rất trắng, chỉ là mặt có hơi đen một chút, hình thành sự tương phản trắng đen rất rõ ràng.Tạ Đạo Vi nhìn thân thể Mạc Nhàn, trước ngực tổng thể vẫn bằng phẳng, nhưng đã có xu thế bắt đầu phồng lên. Thường ngày Tạ Đạo Vi cũng không có nhìn thân thể mình, hôm nay Tạ Đạo Vi lại nhìn thân thể mình chằm chằm, Mạc Nhàn cảm giác có một chút thẹn thùng, nhanh chóng bò vào thùng thuốc, che đậy thân thể của mình. Đi vào xong, nhớ đến nước này có cái gì, làm sao có thể yên tâm mà ngâm được, lại nhớ đến lần đầu tiên ngâm thứ nước thuốc này, cả người đều không được tự nhiên như vậy.“Đã ngâm ba năm, ngươi cũng biết thứ này đối với ngươi chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu, còn xoắn xuýt làm cái gì?” Tạ Đạo Vi tức giận nói.“Biết có lợi là một chuyện, ghê tởm là chuyện khác, căn bản không khống chế được.” Mạc Nhàn cảm thấy Tạ Đạo Vi nói chuyện đúng là không đau eo.“Cho ngươi.” Trêи đỉnh đầu lại xuất hiện năm viên kẹo từ phía Tạ Đạo Vi.Mạc Nhàn nhìn chằm chằm năm viên kẹo trong tay Tạ Đạo Vi, không có lập tức lấy ngay, thầm nghĩ có phải đây là Tạ Đạo Vi trấn an nàng không, có tính như Tạ Đạo Vi đối tốt với nàng không?Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn cũng không lấy ngay, hơi nhíu mày một chút.“Không muốn ăn thì nói, ta ném.” Tạ Đạo Vi nói.Mạc Nhàn lập tức lấy năm viên kẹo từ lòng bàn tay Tạ Đạo Vi đi.“Đúng rồi, lần trước ngươi nói ta luyện đến tầng thứ ba cho ta kẹo còn chưa có đưa, mấy viên kẹo này không tính.” Tuy rằng khen thưởng chỉ là mấy viên kẹo, nhưng tổng thể có còn tốt hơn không.“Mấy viên kẹo thôi mà cũng đáng để ngươi để ý như vậy? Thật có tiền đồ.” Tạ Đạo Vi nhẹ giọng nói, tuy rằng ngữ khí rất trào phúng, nhưng so với thường ngày nhu hòa hơn rất nhiều, cũng thiện ý hơn rất nhiều.Ngữ khí Tạ Đạo Vi biến đổi, lời lẽ cũng như vậy mà thay đổi, không còn móc mỉa người khác nữa, ngược lại còn giống như cọng lông vũ quét qua người, Mạc Nhàn cảm thấy có đôi khi Tạ Đạo Vi có thể dễ dàng nói chuyện.“Cũng xem như tỷ tỷ công nhận ta, người ta chắn chắn phải để ý rồi.” Mạc Nhàn lột một viên kẹo bỏ vào trong miệng, vui vẻ nói.“Ta cũng không thiếu mấy viên kẹo này.” Tạ Đạo Vi nhẹ nhàng nâng lên khóe miệng, chuyện nàng đáp ứng, nàng nhất định sẽ làm được.