Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 48




Tạ phủ giăng đèn kết hoa, lại một năm nữa trôi qua đến đêm trừ tịch. Tạ gia mở gia yến, Tạ Cẩn Ngưng cùng Mạc Tử Sinh ngồi trêи ghế chủ tọa, Tạ Đạo Vi với Mạc Nhàn ngồi cùng hàng, Tạ Chương ngồi đối diện Tạ Đạo Vi. Chuyện của Thủy Hương, đã trôi qua hơn một năm rồi, sau việc đó, Mạc Nhàn và Tạ Chương xem như nước giếng không phạm nước sông, tuy không thích nhau, nhưng cũng xem như không có việc gì phải dính dáng đến, một năm này trôi qua xem như bình an không có việc gì. Chỉ là gia yến sau này, Mạc Nhàn và Tạ Chương cũng không hề ngồi bên cạnh nhau nữa.Mạc Nhàn sợ Thủy Hương gặp Tạ Chương vẫn còn ám ảnh, cũng không có mang Thủy Hương đến tham gia gia yến, Mạc Nhàn ăn ăn uống uống, cũng thường thường liếc nhìn Tạ Đạo Vi bên cạnh vài lần.“Hôm nay là đêm trừ tịch đoàn viên, hẳn là nên náo nhiệt một chút, đối câu phạt rượu thế nào?” Tạ Cẩn Ngưng mở miệng hỏi, hứng thú hôm nay giống như rất tốt.“Có thể.” Tạ Đạo Vi nhẹ giọng đáp, tất nhiên sẽ không từ chối hứng thú của mẫu thân nàng.“Ta ra vế đối trước, đối không được, phạt rượu.” Tạ Cẩn Ngưng nói.“Phu nhân, ta còn nhỏ, không uống rượu, ta nhìn mọi người chơi là được rồi.” Mạc Nhàn muốn từ chối, nàng mới không muốn chơi mấy trò thắng thua này.“Năm nay Nhàn nhi đã mười lăm rồi đi, đến tuổi cập kê, là người lớn rồi, có thể uống rượu, nếu chỉ là muốn vui vẻ, tất nhiên càng nhiều người tham gia càng tốt, Vi nhi, con nói đúng không?” Tạ Cẩn Ngưng cười nói.“Tất nhiên là như thế.” Tạ Đạo Vi nhẹ giọng phụ họa với mẫu thân nàng, Tạ Đạo Vi không lo Mạc Nhàn tuổi nhỏ ảnh hưởng cơ thể, bởi vì Tạ Đạo Vi thật sự chưa thấy thân thể người nào tốt như Mạc Nhàn, một chút rượu đối với Mạc Nhàn căn bản là không đau không ngứa, chỉ là suy nghĩ từ trước giờ Mạc Nhàn chưa từng uống rượu, cũng không biết tửu lượng thế nào, có làm ra chuyện gì xấu hay không thôi.Mạc Nhàn còn nghĩ mình là hài tử, Tạ Cẩn Ngưng đã xem nàng như người lớn rồi, Mạc Nhàn không quên nhìn thoáng qua Tạ Đạo Vi, thầm nghĩ Tạ Đạo Vi cũng xem mình như là người lớn rồi sao?“Khẳng định là ta sẽ chơi không tốt.” Mạc Nhàn thầm nghĩ, thà chơi ném thẻ vào bình hay bắn tên linh tinh khả năng thắng của nàng cũng lớn do nàng mê chơi, nhưng là chơi đối câu, vừa thấy là biết không phải dễ dàng gì rồi, ở phương diện đọc sách học chữ, thật sự là nàng không có thiên phú.

“Không sao, quan trọng ở chuyện tham gia.” Vẻ mặt Tạ Cẩn Ngưng dịu dàng nói.Tạ Cẩn Ngưng ra vế trêи, Tạ Đạo Vi lập tức đối ra vế dưới, sau đó là Tạ Chương, ngay cả Mạc Tử Sinh cũng có thể miễn miễn cưỡng cưỡng có thể đối được, duy độc mình Mạc Nhàn chơi trò này, là thua hoàn toàn, Mạc Nhàn chỉ có thể nhận phạt, uống một chén rượu. Lần đầu Mạc Nhàn uống rượu, cảm thấy mùi vị này hình như không tốt lắm, nàng thật sự không hiểu vì sao người lớn lại thích uống rượu trợ hứng.Mới chơi qua vài lượt mà Mạc Nhàn đã uống mấy ly, dần dần vậy mà uống ra được tư vị, thậm chí còn quen với hương vị của rượu. Thân thể Mạc Nhàn bách độc bất xâm, có thể kháng độc, nhưng rượu không phải độc, Mạc Nhàn thua nhiều, miễn cưỡng cũng đối ra được hai ba lần mà thôi, rượu phạt hầu như chưa dừng qua. Không bao lâu, ngũ quan của nàng càng thêm tinh xảo, làn da trắng nõn, Mạc Nhàn càng lớn càng đẹp, trêи mặt giờ lại ửng đỏ, giống như hoa đào nở đầy mặt, cực kỳ minh diễm động lòng người.Mạc Nhàn càng uống càng nhiều, thân chí tuy còn có chút thanh tỉnh, nhưng ánh mắt đã có chút mê ly, nàng nhìn về Tạ Đạo Vi ở bên cạnh. Tạ Đạo Vi luôn thắng, một chén rượu cũng chưa bị phạt qua, thật sự là nữ nhân thông minh lợi hại, Mạc Nhàn âm thầm suy nghĩ. Mạc Nhàn nhìn gương mặt Tạ Đạo Vi vẫn luôn nhạt nhẽo như vậy, nhưng càng nhìn Mạc Nhàn càng cảm thấy Tạ Đạo Vi càng lúc càng đẹp, một năm so với một năm càng có tư thế, rõ ràng thân thể nhìn yểu điệu như cành liễu nhưng lại không khiến cho người khác cảm thấy mình yếu đuối, ngược lại còn có cảm giác cường thế. Mạc Nhàn nhớ đến, lúc nàng lén lúc nói chuyện phiếm với nha hoàn, mấy nha hoàn đều nói rất sợ đại tiểu thư, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, so với phu nhân còn sợ hơn, bọn nha hoàn còn nói, đại tiểu thư hiện giờ còn giống gia chủ hơn cả phu nhân. Thường ngày Mạc Nhàn cũng không dám nhìn thẳng, đều là lén lút nhìn, nhưng hôm nay sau khi uống thật nhiều rượu xuống bụng xong, tầm mắt Mạc Nhàn nhìn Tạ Đạo Vi, có thể nói là trắng trợn táo bạo.Tạ Đạo Vi nhìn da mặt Mạc Nhàn lộ ra màu hồng nhạt, hẳn là đã uống say rồi, thân mình mềm mại vô lực dựa vào bàn, thân mình cũng nghiêng về phía nàng, ánh mắt cũng mê ly nhìn nàng. Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn, là thiếu nữ tùy tiện, lại đột nhiên lại thay đổi thành người khác vậy, giờ khắc này trêи người Mạc Nhàn có tư thái kiều mị, là Tạ Đạo Vi nhìn cũng ngẩn ra một chút. Suy nghĩ, sau này hẳn là nên hạn chế Mạc Nhàn uống rượu lại.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi cũng đang nhìn mình, liền hướng Tạ Đạo Vi si ngốc cười một chút. Nàng thấy Tạ Đạo Vi nhìn mình liền cảm thấy vui mừng, nàng cũng không biết từ bao giờ, nàng cũng tự nhận thấy được bản thân mình thích thân cận Tạ Đạo Vi, loại thân cận này bình thường chỉ có thể đè nặng trong lòng, dù sao tính tình của Tạ Đạo Vi cũng là thích đông lạnh người khác.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn cười với mình, nụ cười này cùng với thường ngày giống như có chút không giống, nhưng là chỗ nào không giống, Tạ Đạo Vi cũng không nói ra được, chỉ là thu hồi tầm mắt trêи người Mạc Nhàn lại.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi không nhìn mình nữa, liền cảm thấy có chút không vui, không tự giác cầm rượu uống một hơi cạn sạch, nàng phát hiện, mình vậy mà lại thích tư vị này, không cần chờ phạt rượu đã tự giác rót uống.“Nhàn nhi chắc là say rồi.” Tạ Cẩn Ngưng thấy Mạc Nhàn tự động uống liền mở miệng nói. Mạc Nhàn lớn lên càng ngày càng giống Mạc Tử Sinh, còn có tư thái con đẹp hơn cha, chắc hai ba năm nữa, cũng trở thành mỹ nhân hoa dung nguyệt mạo.“Uhm, hẳn là say.” Mạc Tử Sinh nói, từ khi nữ nhi say rượu xong liền nhìn chằm chằm vào Tạ Đạo Vi, đây cũng không phải là chuyện gì tốt.“Tối nay Vi nhi chưa từng bị phạt ly nào, hôm nay là trừ tịch, uống một chút rượu hẳn là cũng không sao đâu.” Tạ Cẩn Ngưng nói với Tạ Đạo Vi.“Vi nhi không nên háo thắng hơn thua như thế, tự phạt ba ly.” Tạ Đạo Vi nói xong liền rót rượu cho mình, uống liền ba ly.“Giỏi giang không nên lộ hết, có đôi khi phải học được cách giấu đi vài phần.” Tạ Cẩn Ngưng nói với Tạ Đạo Vi.“Vi nhi ghi nhớ mẫu thân dạy bảo.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi trịnh trọng trả lời.“Vi nhi trưởng thành, sang năm nay là mười tám rồi đi?” Tạ Cẩn Ngưng nhìn Tạ Đạo Vi ý vị thâm trường nói.“Dạ vâng, hai tháng nữa vừa lúc mười tám tuổi.” Tạ Đạo Vi gật đầu nói.“Rất tốt.” Tạ Cẩn Ngưng nói xong hai chữ, liền không nói nữa, “Không cần câu nệ, hôm nay cứ vui vẻ hết mình.” Nói xong Tạ Cẩn Ngưng nâng ly rượu lên, nhẹ nhàng làm động tác cạn ly về phía Tạ Đạo Vi một chút, rồi uống một hơi cạn sạch.Tạ Đạo Vi cũng nhanh chóng giơ ly rượu lên, đáp lễ với Tạ Cẩn Ngưng.

“Chương nhi, ngươi cũng bồi nương uống vài ly.” Giờ phút này Tạ Cần Ngưng giống như đem lực chú ý chuyển dời từ người Tạ Đạo Vi đến Tạ Chương, cùng Tạ Chương uống mấy chén xong, cũng nói một ít lời dịu dàng.“Cũng không còn sơm, mẫu thân tuổi đã lớn, thân mình không còn như trước, về nghỉ ngời sớm, các ngươi muốn ở lại hay đi về đều tự tiện.” Tạ Cẩn Ngưng nói xong liền đứng dậy rời đi.“Chờ lát nữa đưa Nhàn nhi về phủ của nàng, thu xếp ổn thỏa.” Mạc Tử Sinh cũng đứng dậy, chuẩn bị rời đi, trước khi rời đi còn phân phó cho nha hoàn ở bên cạnh.Giống như quá khứ, chỉ cần Tạ Cẩn Ngưng rời đi, Tạ Đạo Vi cũng sẽ trở về.Mạc Nhàn uống đến say say, thấy Tạ Đạo Vi phải đi, trong lòng cũng có chút sốt ruột, đứng dậy muốn đuổi theo, chỉ là thân mình có chút lắc lư.“Nhị tiểu thư, ta đưa ngài về phủ.” Nha hoàn Mạc Tử Sinh phân phó vừa rồi tiến đến đỡ lấy Mạc Nhàn.“Không cần, ta trở về với tỷ tỷ.” Mạc Nhàn nhanh chóng tránh thoát tay nha hoàn, thấy thân ảnh Tạ Đạo Vi sắp không thấy rồi, chạy nhanh đuổi theo, tuy rằng không đi được đường thẳng, nhưng là người tập võ, cũng mau chóng theo kịp Tạ Đạo Vi.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn đi theo, liền dừng bước chân.“Ngươi không về phủ của mình, đi theo ta làm gì?” Tạ Đạo Vi hơi nhíu mày hỏi. “Tỷ tỷ muốn đón giao thừa không? Ta bồi tỷ tỷ cùng nhau đón giao thừa được không?” Mạc Nhàn hỏi, nàng giờ chỉ muốn đi theo Tạ Đạo Vi.“Không cần.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, nàng không có thói quen đón giao thừa với người khác, Tạ Đạo Vi nói xong, liền tiếp tục đi về phủ mình.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi lại từ chối mình, trong lòng sốt ruột, liền nóng nảy chạy theo, căn bản không chú ý đến thềm đá trêи mặt đất, bị trượt chân, thân mình liền chúi thẳng về phía trước, sắp nhào đến phía người Tạ Đạo Vi.Thân thủ Tạ Đạo Vi nhanh nhẹn tránh đi Mạc Nhàn đang chúi về phía mình, đương nhiên, nếu nàng không kéo Mạc Nhàn một phen, Mạc Nhàn khẳng định sẽ ngã chổng ʍôиɠ, liền do dự một chút, sau cùng Tạ Đạo Vi vẫn là kéo cánh tay Mạc Nhàn, cũng không để cho Mạc Nhàn té ngã.Mạc Nhàn cứ nghĩ mình chắc chắn sẽ té ngã, lại không nghĩ Tạ Đạo Vi vậy mà lại kéo mình cái, thân mình ổn định xong, Mạc Nhàn có chút ngơ ngác nhìn Tạ Đạo Vi, trong lòng thật ra lại có chút ngoài ý muốn, nàng cho rằng Tạ Đạo Vi sẽ không kéo nàng.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn đứng vững xong, liền buông tay Mạc Nhàn ra, tiếp tục đi về phủ của mình.Mạc Nhàn cũng tiếp tục đuổi theo, dù sao Tạ Đạo Vi cũng không có đuổi mình đi nữa. Từ khi Mạc Nhàn không còn thành kiến với Tạ Đạo Vi xong, trong lòng cũng cân nhắc ra một ít hình thức để thoải mái ở chung với Tạ Đạo Vi, nàng biết muốn cho Tạ Đạo Vi đồng ý rất khó, nhưng chỉ cần ý nghĩ từ chối của Tạ Đạo Vi không mãnh liệt, liền có nghĩa là ngầm đồng ý. Tuy rằng Bạch Thuật nói là do da mặt mình dày, thích chơi xấu, nhưng chỉ cần chuyện không quá nghiêm trọng, Tạ Đạo Vi sẽ lười so đo với mình. Nhưng là Mạc Nhàn cũng không cho rằng như vậy, nàng vẫn cứ cảm thấy đó là Tạ Đạo Vi đang ngầm đồng ý.Được Tạ Đạo Vi ngầm đồng ý, Mạc Nhàn đi theo Tạ Đạo Vi vào trong phủ. Lúc Mạc Nhàn tiến vào trong phòng Tạ Đạo Vi, bị Bạch Thuật ngăn lại. Tạ Đạo Vi thích buổi tối thanh tịnh, không thích bị quấy rầy, cho nên vào giờ này Mạc Nhàn cũng không vào được.“Cho nàng vào đi.” Âm thanh Tạ Đạo Vi nhàn nhạt truyền từ bên trong ra.