Tiểu Yêu Tinh Họa Thủy: Xem Trẫm Thu Phục Nàng

Chương 107: Ức hiếp và phản ức hiếp (3)




Mặc Ngưng Sơ bị ức hiếp muốn chết.

Suốt ba ngày nàng bị hắn hành hạ lăn qua lăn lại, thiếu chút nữa liền cho rằng mình sắp bị hắn hành hạ chết đi.

Hắn lại đem giường nàng chuẩn bị làm hỏng, cả giường lớn màu hồng đổ sụp, trên tay của hắn cũng chỉ thừa lại hai cái cọc gỗ cùng nút buộc —— cũng bị hắn dễ dàng bỏ qua như thế, sau đó thuốc giải của nàng liền bị vứt xuống một góc không chút khách khí.

Mà giường không có, nàng liền hết sức thê thảm lôi kéo chăn, thể nghiệm giường nhỏ của quý phi, thể nghiệm dựa vào hộc tủ, thể nghiệm cái bàn tròn gỗ hoa lê, rồi sau đó lại bị tha đi hồ tắm, nàng bị hắn đâm chọc một hồi xông lên mây xanh, một hồi kéo vào biển sâu, từ trên xuống dưới, ra ra vào vào, nàng đã không nhớ rõ mình bị đặt tại trên tường trái phải sau mặt đâm chọc, chỉ nhớ rõ mình bị làm vô số tư thế, chỉ cần dừng lại dừng lại rên rỉ, hắn sẽ càng dùng sức, càng điên cuồng làm nàng ——

Hắn có hôn nàng, có dùng ngón tay trêu đùa nàng, cũng sẽ dùng đầu lưỡi đi mút hôn nhị hoa ở hạ thân nàng, thăm dò vào rồi rút lại.

Hắn có kích thích nàng, sẽ đem nhị châu của nàng giày xéo ở trong tay, sẽ đem trơn tròn của nàng ngậm tại trong miệng, sẽ làm nàng nghe được tiếng nước mình chảy ra, sẽ đem tay nàng đặt vào dưới thân thể của nàng, làm cho nàng biết chính nàng là ướt át, thân thể của nàng là thành thực, là rất yêu thích.

Hắn còn có thể ở nàng sắp đạt đến đỉnh sau đó đột nhiên dừng lại, cứ như vậy không nhúc nhích, làm cho nàng dừng ở giữa không trung, không thể đi lên, sượng mặt, vô cùng thống khổ. Và ở đợi nàng từ từ hạ xuống sau, lại mạnh mẽ bắt đầu điên cuồng luật động, chính diện tiến vào, lại đem nàng lật qua, từ phía sau hung hăng xuyên cắm, nắm hông của nàng, nhìn hai quả đào ở ngực nàng không ngừng run rẩy trên dưới, sau đó hung hăng đưa tay ra cầm, nắm đỉnh quả đào, nghe thanh âm không chịu được của nàng, lặp lại nhiều lần, thống khổ vui sướng giày vò nàng.

Hắn muốn nghe nàng nói: "Van cầu chàng", "Ta còn muốn", "Chịu không được", "Muốn chết", "Xin chàng dừng lại", "Thoải mái hay là không thoải mái", " ta thật thoải mái" —— những lời vạn phần xấu hổ tương tự.

Hắn muốn nghe nàng rên rỉ một lần lại một lần, còn phải rên rỉ động tình vạn phần.....

Hắn còn muốn nghe nàng kêu gọi tên của hắn, cái tên thuộc về nàng, "Lân Xuyên", " Lân Xuyên", " Lân Xuyên"..... Ai bảo nàng quên mất, coi như là quên mất, hắn cũng có thể làm cho nàng từ từ suy nghĩ, ai có thể làm cho nàng tính kế hắn? Ai làm cho nàng tới trêu chọc hắn? Ai làm cho nàng dùng phương pháp như vậy tới "trừng phạt" hắn?

Đáng đời, tự tìm khổ ăn.

Cuối cùng, không để cho nàng khóc cầu xin tha thứ liền không bỏ qua.

—— có thể coi là nàng khóc, hắn cũng sẽ không dừng lại.

Hắn chỉ có hôn tới nước mắt nàng, sau đó động càng thêm vui vẻ, tiến vào thật sâu, chậm rãi  thối lui khỏi, lại hung mãnh đấu đá lung tung!

Hắn chính là một bại hoại, nhỏ mọn chính cống!!!

Hắn đem nàng ôm vào trong ngực, chậm rãi hưởng dụng ba ngày ba đêm.

Hôm nay, hông của nàng sắp đứt rời.

Cả người đều nhanh muốn rã rời, cũng như những hộc tủ rã rời kia, cái bàn rã rời, màn giường rã rời.

Hạ thân sưng đỏ không nói, ngay lúc này, đầu sỏ gây nên kia đang thần thái sáng láng dụ dỗ nàng mở ra hai cái chân trắng bóng, cầm lấy một hộp thuốc mỡ lạnh như băng bôi thuốc cho nàng.

"Ô ô..... Ngươi cút....."

Nàng nhắm mắt lại nằm ở trên giường Tiểu Mỹ, nhưng liền khí lực đẩy hắn cũng không có.

Cả tẩm điện, chỗ hoàn hảo nhất bây giờ chính là gian phòng này của Tiểu Mỹ.

Mà Tiểu Mỹ không biết bị Thường Tự dẫn tới nơi nào, chỉ để thức ăn xa hoa ở cửa, nhưng cũng không dám đi vào quấy rầy.

Phỏng đoán tiếng kêu của mình đã bị nàng nghe hết, Mặc Ngưng Sơ nghĩ tới, liền cảm thấy hai gò má nóng lên, rối rắm muốn khóc.

"Không người nào dám bảo ta cút." Lửa giận của Nạp Lan Lân ở ba ngày qua đã tiêu tán hầu như không còn, nhìn trên người nàng trải rộng dấu vết, biết mấy ngày nay là hắn quá dùng sức, nghĩ lại..... Chẳng qua là, cái tiểu nha đầu này đáng đời bị dạy dỗ, nàng là rất thông minh, rất lợi hại, nhưng cũng quá bướng bỉnh.

"Ô ô, ngươi cút, ngươi cút, ngươi cút....." Mặc Ngưng Sơ mở to đôi mắt lưng tròng nhìn chằm chằm hắn, nàng sắp chết, nhưng hắn sống thật tốt! 

"Vậy nàng muốn ai tới bôi thuốc cho nàng?" Hắn ngồi ở bên giường nhìn nàng.

"Ô ô, ta mặc kệ, ngươi cút!"

"Tiểu Mỹ? Nếu là nàng ta nhìn thấy bộ dạng của nàng, đoán chừng ngay cả nàng ta cũng sẽ cười nàng."

"....." Mặc Ngưng Sơ chỉ còn lại có im lặng nghẹn ngào.

"Nếu là tự nàng..... Bây giờ nàng còn có cái khí lực đó sao?" Hắn cười cười, cười vô cùng dễ nhìn.

Mặc Ngưng Sơ lệ rơi đầy mặt.

Nàng nhìn thấy hai chân của mình bị hắn nâng lên, sau đó tách ra, ngón giữa của hắn lây dính thuốc mỡ lạnh như băng, từng chút từng chút bôi loạn ở chỗ kín của nàng.

Nơi đó của nàng sưng đến nóng lên, bị đụng vào tà ác như vậy, dĩ nhiên không tự chủ từ trong máu dâng lên một cỗ run rẩy.

Khóe môi Nạp Lan Lân câu lên mạt cười, có chút tà tứ, còn có chút mờ ám, cho dù muốn vô số lần, hắn nhìn nàng vẫn sẽ có cảm giác như cũ, mấy ngày này điên cuồng đòi lấy rõ mồn một trước mắt, hắn dán nàng mỗi một tấc da thịt đều là tốt đẹp như vậy.

Nhưng là.....Hiện tại nàng đã không thể trải qua hắn âu yếm nữa.....

"Hôm nay ta liền bỏ qua cho nàng." Hắn cúi đầu cười, ngón giữa thả chậm, giống như là cố ý muốn hành hạ nàng, nhìn hai gò má nàng ửng hồng, hơi thở mùi đàn hương từ miệng khẽ nhếch, còn có thể không ngừng tràn ra bộ dáng rên nhẹ khó nhịn.

Chẳng qua là bôi thuốc, liền lãng phí thời gian suốt một nén nhang.

"Mỗi ngày phải bôi hai lần, kéo dài ba ngày....." Hắn thu ngón tay lại, phía trên kia đã lây dính mật hoa vừa mới tràn ra của nàng.

Trong suốt trong sáng, làm cho người ta tham lam.

"Dĩ nhiên, là đồ của ta, ta sẽ chiếu cố nó thật tốt." Âm cuối của hắn mang theo độ cong hướng về phía trước, dừng một chút, cười hướng phía Mặc Ngưng Sơ vẻ mặt không tình nguyện: "Dĩ nhiên, Ngưng phi nương nương sắc đẹp rất cao, bệ hạ chuyên sủng, không để ý tới triều chánh, làm hỏng quốc gia, hồng nhan họa thủy, nếu là truyền tới trong lỗ tai Tể tướng phụ thân cương trực công chính nhà nàng, nàng đoán, nàng sẽ làm sao?"

Mặc Ngưng Sơ sửng sốt, ngay lập tức trợn to mắt: "ngươi, ngươi, ngươi..... Ngươi mới là họa thủy!!!"