Tiểu Yêu Tinh Họa Thủy: Xem Trẫm Thu Phục Nàng

Chương 163: Qủa đào muốn điên (1)




Mặc Ngưng Sơ bị mang về hoàng cung, trời đã tối xuống.

Đêm đen nhánh không bờ bến ăn mòn tâm bất an của nàng, nàng sờ sờ cánh tay, có chút lạnh.

Thu Nguyệt cùng Tiểu Mỹ cũng không có trở lại, nàng làm bừa chạy một vòng quanh Ngưng Lộ cung, nơi này tựa như sớm có dự mưu, tường viện xây thật to lớn. Nàng nhìn lên tường cao, muốn dùng biện pháp leo ra, nhưng làn váy màu hồng mới buộc ở trên bắp chân, liền có ảnh vệ nhảy xuống, nói thật nhanh: "Nương nương, bệ hạ mong ngài an tâm ở lại trong cung, cho dù ngài leo tường, ngoài tường cũng có ảnh vệ trông chừng, ngài trốn một lần, liền phong bế một huyệt đạo tứ chi của ngài, cho đến toàn thân ngài đều không thể nhúc nhích."

Giọng điệu hắn bình bình đạm đạm, nói ra lời không khỏi dao động tâm người: "Nương nương, mời về."

Vừa dứt lời, hắn đã không thấy bóng người, tiếng gió xào xạc bốn phía gào khóc thảm thiết, trong đêm tối Ngưng Lộ điện không có Tiểu Mỹ giúp nàng đốt đèn, không có Thu Nguyệt cùng nàng cãi nhau, không có ai có thể làm cho nàng chờ đợi, càng không có người có thể cho nàng làm nũng, Mặc Ngưng Sơ rối rắm khóc chạy về Ngưng Lộ điện, núp ở trong góc đảo quanh.

Giam cầm chặt chẽ như vậy?! Mặc Ngưng Sơ một đầu nhào vào trên ván cửa. Coi như hắn lợi hại.

Nhưng phía ngoài thế nào? Ca ca thế nào? Mặc gia như thế nào rồi? Tiểu Mỹ, Thu Nguyệt thế nào?

..... Hắn lại thế nào rồi?

Nàng phát điên mài móng, trong đầu hồi tưởng thật nhanh đến biểu tình cuối cùng của Nạp Lan Lân, hắn nâng mặt của nàng, hôn lên trán nàng, rồi hướng nàng nói "xin lỗi".

……….“Nếu như nàng đáp ứng ta, từ nay về sau sống ở trong cung, ta liền đáp ứng nàng, chuyện hôm nay ta xem như không nhìn thấy, Mặc gia vẫn không liên quan đến những chuyên này.”

………. “Nếu như ta không đây?” Ngài trở về sao?

Nếu như nàng không đây?

Làm sao nàng có thể để cho hắn một mình đi thừa nhận những thứ kia đây?

Nếu như là bởi vì nàng, hắn có thể dung túng Mặc gia phân ra nửa giang sơn của hắn.

Nếu như là bởi vì nàng, hắn có thể dung túng người Mặc gia thâm hụt quốc khố, dao động căn cơ.

Tại sao nàng có thể dừng lại đây?

Trong đầu lại hồi tưởng đến vẻ mặt hắn đột nhiên xuất hiện ở Mặc phủ, gương mặt tái nhợt vô lực, giống như đang bị thống khổ hành hạ.

Hắn là bị người khi dễ sao? Nhưng ai lại có khả năng lớn có thể khi dễ hắn như vậy?

Mặc Ngưng Sơ ngồi xổm trên mặt đất, co lại thành một đoàn, gian phòng đen nhánh đem bóng dáng màu hồng của nàng vùi vào bóng tối, nàng ôm đầu, cẩn thận nhớ lại sau mỗi một câu hắn trở nên không bình thường.

..... "Tiểu Đào tử, nếu là có một ngày, tới lúc phải đối mặt, nàng còn có thể nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không chùn bước) ở lại bên cạnh ta sao?"

..... "Những người kia đều là thân nhân của nàng, phụ thân, mẫu thân, ca ca, đệ đệ..... Sinh nàng, nuôi nàng, thương nàng, nếu là có một ngày, ta phải đưa bọn họ xử trí, nàng thật có thể trơ mắt nhìn bọn họ từng bước từng bước sống đầu đường xó chợ, thậm chí chết đi?"

..... "..... Nếu là hiện tại có người đem mẹ nàng hoặc bất kỳ tính mạng của vị thân nhân nào đó uy hiếp nàng, muốn đem ta lập tức trừ đi, nàng sẽ làm gì?"

Mặc Ngưng Sơ chôn đầu giống như một con đà điểu.

Vùi thật sâu vào trong đầu gối.

Trong lời nói kia có bất đắc dĩ rõ ràng có thể thấy được, bây giờ nhớ lại, nàng đột nhiên hiểu tâm cảnh sau đó, hắn là dùng giọng điệu trân trọng cỡ nào hướng dẫn nàng, để cho nàng đi hiểu, những đạo lý tàn khốc kia. Nhưng nàng thậm chí cũng không có lĩnh hội xuống, hắn ở vị trí cao cao tại thượng, nên phải thừa nhận tuyệt vọng.

Mặc Ngưng Sơ thở ra một hơi thật sâu, đem đôi mắt sưng đỏ xoa nhẹ, chạy vào trong phòng thật nhanh lật đông tìm tây, nhưng ngoài ý muốn phát hiện, tất cả thuốc bột mình quen đặt ở trong ngăn kéo đều không thấy. Những thứ kia có thể làm cho toàn thân người ngứa, có thể làm cho người đau đến không muốn sống, đều bị hắn lấy đi.

Xem ra hắn vừa bắt đầu quyết định chủ ý không để cho nàng chạy đi!

Nàng khịt mũi hừ hừ, ngu ngốc, chẳng lẽ nàng cũng không biết giấu đồ ở chỗ khác sao?

Rẽ vào một chỗ ngoặt, mở ra một tầng dưới cùng trong tủ treo quần áo, đem những bộ quần áo màu hồng kia lấy ra, đem tầng dùng để ngụy trang gỡ xuống, bên trong hàng loạt bình nhỏ đặt thật chỉnh tề —— những cái này là hành mẫu lúc ban đầu thí nghiệm, thậm chí gồm có một chút ít phương án nghiên cứu thế vị, bao gồm còn có xuân dược lần trước, nàng tự nghiên cứu ra —— nàng không nỡ ném, nhưng lại sợ hắn biết mình còn giữ lại, liền làm một ô nhỏ như vậy, không nghĩ tới, ngay lúc này, ở trong tình cảnh này nổi lên công dụng.

Mặc Ngưng Sơ yên lặng đem tất cả vật hữu dụng bỏ vào trong túi tiền, nhưng chạm đến bên hông sau, mới phát hiện, khối Ngự sử lệnh Nạp Lan Lân cho nàng đã bị thu hồi, chỉ còn lại một khối Miễn Tử Kim Bài vàng rực rỡ, ở trong bóng tối kéo dài, cũng lộ ra vẻ nặng nề như thế.

Nàng dừng một chút, đem Miễn Tử Kim Bài đặt ở dưới hốc tối, liền đem quần áo chồng chất bỏ vào.

Vỗ vỗ tay áo, suy nghĩ một chút, lại đem trâm hoa đầy đầu cản trở mình gỡ xuống, dùng đai lưng màu bạc đem đuôi tóc bện thành một cái đuôi sam, thả ở ngang hông.

Bóng đêm đê mê, dài như là qua một thế kỷ.

Mặc Ngưng Sơ thướt tha chạy chậm tới cửa, cửa lớn vẫn đóng, cho nên nàng rất có lễ phép gõ cửa.

Ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm thấp: "Xin nương nương trở về, không được bệ hạ cho phép, ngài không thể đi ra ngoài."

Mặc Ngưng Sơ nháy nháy mắt: "Nhưng là ta có lời nói với bệ hạ nha."

"Mời về." Hai chữ máy móc lạnh như băng.

Nàng rối rắm, lại nói: "Ngươi có thể mở cửa trước không?"

"Mời về." Máy móc lạnh băng như cũ.

Mặc Ngưng Sơ không nói, nàng bắt đầu dùng chủy thủ nhiều lần gõ cửa lớn, ầm ầm rầm rầm, không có chương pháp gì, nhưng vô cùng phiền lòng, ở trong bóng đêm yên tĩnh làm cho lòng người phiền não.

Cho nên, cửa bị tức giận kéo ra một khe hở nhỏ, ngoài cửa là giọng nói lạnh như băng của Ngự Lâm quân: "Nương nương, nếu là ngài kiên trì muốn làm càn, thuộc hạ chỉ có y theo phân phó của bệ hạ ——"

Tiếng nói chưa hết, Mặc Ngưng Sơ che kín mũi vẩy ra một đạo phấn vụn thật mỏng, người nọ kêu rên một tiếng. Thủ vệ ngoài cửa sửng sốt, lập tức mở cửa ra, nhưng vừa vặn bước vào một bước, lòng bàn chân liền giống như bị châm đâm, một cỗ tê dại truyền đến, "rầm" một tiếng, toàn thân tê dại đến không dậy nổi.

Những người khác sửng sốt, bỗng nhiên cũng trở nên cẩn thận, còn dư lại ba thủ vệ âm thầm nháy mắt ra hiệu, híp mắt, chính là muốn nhấc chân nhảy qua cánh cửa nguy hiểm này, đồng loạt hướng nàng xông tới.

Mặc Ngưng Sơ vừa vội vàng lui về phía sau một bước, ba người vừa mới nhảy ra, lại chỉ nghe thấy mấy đạo kêu rên —— bọn họ cũng không biết vì sao ngã xuống.

Dưới ánh trăng, từng dãy kim đâm ở trên mặt đất lóe ra hàn quang, Mặc Ngưng Sơ thở ra một hơi thật sâu, cẩn thận lướt qua bọn họ, dẫm lên người những kẻ đang hôn mê, ba bước nhảy ra ngoài cửa lớn.

Nhưng nàng còn chưa kịp vì mình chạy trốn mà may mắn, sau đó lại sinh sôi sửng sốt ——

Trước mắt, một mảnh ảnh vệ mặc quần áo đen, sắc mặt tối om lạnh lẽo tạo thành một bức tường người hoàn toàn không cách nào xông phá.

"Nương nương, mời về." Bọn họ cùng kêu lên nói.

Mặc Ngưng Sơ hắc tuyến rồi.