Tim Đập Cực Độ

Chương 3: 3: Cô Có Thể Nhìn Thấy





Trước mặt một đám người mù đông đúc, hai tên đàn ông không thèm ngụy trang nữa, nâng một thùng nước lớn đặt lên bục.

Khóe miệng Bào Lập nhếch lên một nụ cười tràn đầy ác ý, im lặng quay đầu phun một ngụm nước bọt vào thùng nước.
Hai người đem thùng nước lên sửng sốt, sau đó đi tới cười xấu xa.

Một người phun nước bọt, một người lặng lẽ c ởi quần, nhón chân tiểu vào trong.

Trong lòng Quan Yếm chán ghét không thôi, nhưng không dám để lộ trên mặt.
Cô làm như tất cả người mù ở đây, ngẩng đầu nhìn phía trước, trên mặt là nụ cười mong đợi.

Hồ Doanh đứng một bên, lẳng lặng chờ ba người kia làm xong, vừa giơ miro lên vừa cầm muôi khuấy thùng nước, lớn tiếng cầu nguyện.

wattpad_tichha_
"Thánh giáo chủ đại nhân chí cao vô thượng, cầu xin ngài thương yêu những người tàn tật bất hạnh! Hãy ban lòng cao thượng nhân từ của ngài cho các tín đồ xã hội không tưởng vĩnh hằng này đi!
"Ở đây, chúng ta không còn bệnh tật, không còn thống khổ, cũng không còn tồn tại những tổn thương và kỳ thị! Chúng ta là người nhà và bạn bè tốt nhất của nhau, chúng ta cùng chung mọi thứ kể cả thân thể của mình!
"Mỗi ngày chúng tôi đều cầu xin ngài hạ thế, chỉ mong ngài mang đến cho chúng tôi sự vĩ đại quang minh! Xin mời ngài chấp nhận tính ngưỡng và sùng bái của chúng tôi, cứu vớt chúng tôi bằng nước thánh vạn năng của ngài đi!"
Một đoạn văn sùng giáo dối trá được Hồ Doanh nói ra vô cùng dõng dạc hùng hồn, lời nói vừa sôi nổi vừa chân thành, thậm chí kỹ năng đọc kịch bản còn bỏ xa mấy diễn viên đang nổi.
San khi màn diễn thuyết chấm dứt, bỗng nhiên nhóm người mù dưới đài đồng thanh hô: "Cầu xin thánh giáo chủ đại nhân chí cao vô thượng rủ lòng thương xót, ban cho chúng tôi nước thánh vạn năng!"
Âm thanh vĩ đại vang lên bất thình lình làm Quan Yếm đau tim, vội vàng đọc theo khẩu hình.
Sau ba lần đồng thanh hô to liên tiếp thì cuối cùng bên tai mới được thanh tịnh.

Ngay sau đó, Hồ Doanh trên đài lại hô: "Tốt lắm, mọi người tiến lên theo thứ tự lên đây nhận nước thánh!"
Nhóm người mù ở hàng thứ nhất từ từ đi lên, Quan Yếm mới chú ý, phía dưới khán đài có hai cái thùng to, bên trong toàn là ly nhựa.
Bào Lập phát cho mỗi người một cái ly, rồi bọn họ tiến đến trước thùng nước nhận cái thứ gọi là "Nước thánh".
Một số người vừa mới nhận xong, vì không chờ nổi nên đứng tại chỗ uống một hơi sạch sẽ.
Trong lòng Quan Yếm buồn nôn, âm thầm vui mừng vì lúc họ uống, mấy người kia không nhìn chằm chằm.
Đợi một hồi, cô nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, mờ mờ ảo ảo mới nhìn rõ được cả người.
Đối phương đi lên đài nhận ly nước giống như mấy người mù khác, sau đó...!Uống cạn sạch trước mặt mọi người.
Cho dù tư chất tâm lý của Quan Yếm có vững đến mức nào đi chăng nữa thì giờ phút này, cô cảm thấy hơi ngứa ngứa miệng, cảm giác cái cằm mình sắp rớt xuống.

Xem ra người này đặc biệt có thể nhịn nhục chịu đựng hoặc là cô nhìn lầm rồi.

Hắn thật sự chính là người mù.

Nhưng ngay sau đó, đối phương xoay người đi xuống bục, ánh mắt quét nhanh một vòng.

......!Người này nhất định có thể sống sót đến cuối cùng, nếu không thì thiên lí bất dung!
Dần dần đến phiên Quan Yếm, nhưng cô không có dũng khí uống cái loại nước này, nhận "Nước thánh" xong, cô từ từ cầm ly nước đi xuống bục.

Thừa dịp đám Bào Lập còn đang bận rộn, trong bóng tối, cô lặng lẽ rót nước xuống khoảng trống giữa mấy hàng ghế.
Nhóm người mù uống xong nước đã lần lượt rời đi, Quan Yếm không gọi Phó Tri, một thân một mình lặng lẽ rời đi, định đi tìm người đàn ông lúc nãy.

Sự tình tiến hành thuận lợi hơn tưởng tượng.

Tầng trệt ký túc xá có một phòng chứa nước, nhóm người mù về trước đang xếp hàng nấu nước nóng, người kia cũng đang ở đó.
Quan Yếm đứng trên đường đối phương phải đi ngang qua, chờ hắn đun nước xong, nhưng lúc đối phương đi tới, lời nói đã lên tới miệng nhưng lại nuốt vào.

Đột nhiên cô nghĩ đến một câu nhắc nhở của nhiệm vụ "Đừng để bọn họ phát hiện ngươi có thể nhìn thấy".

"Bọn họ" trong câu này có tính luôn người có thể nhìn thấy vào không?
Tuy Quan Yếm rất muốn biết có người nào rơi vào tình huống tương tự như mình không, nhưng khi nghĩ tới khả năng ngoài ý muốn nên không dám mạo hiểm nữa.
Sau khi trở lại ký túc xá, cô cũng mang theo bình nước để xuống lầu rót nước, nhưng cô đi xếp hàng rót nước trở về rồi mà Phó Tri vẫn chưa về.

Có điều cô cũng không rãnh rỗi quan tâm mấy chuyện vớ vẩn này, lo vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Bởi vì mọi người đều là người mù, nên trong ký túc xá không tồn tại món đồ gọi là "Đèn", cho nên tất cả đều tối đen không thể nhìn thấy.

Quan Yếm sờ s0ạng tắm rửa qua loa, trong lòng nghĩ, hiện tại mình khác gì người mù đâu, nói rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Đam Mỹ Hiện Đại
Không hiểu sao áng trăng sáng ngời ngoài kia không thể chiếu sáng cả phòng ký túc xá.


Trên mặt đất toàn là đồ lặt vặt, cô chậm rãi đi về giường ngủ của mình, nhưng lúc sắp đến thì đột nhiên trong lòng lộp bộp một tiếng.
Mượn ánh sáng mỏng manh, rõ ràng cô nhìn thấy có một bóng người cao lớn ngồi ở bên mép giường cô.

Nhìn sơ qua là một người đàn ông, lặng lẽ ngồi ở đó không một tiếng động, cả khuôn mặt ẩn nấp trong bóng đêm, không cho người khác nhìn thấy biểu cảm trên mặt gã.
Quan Yếm nuốt nước bọt.

wattpad_tichha_
Cô ý thức được, có thể vì sự khựng lại ngắn ngủi này đã làm đối phương nghi ngờ.
Nhưng trong nháy mắt cô có chủ ý, chuyển hướng dứt khoát sang giường của Phó Tri, giả bộ cẩn thận lắng nghe, đồng thời hỏi: "Phó Tri, cô đã về rồi sao?"
Đợi vài giây, lẩm bẩm: "Sao trễ vậy rồi mà còn chưa về vậy cà...!Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Sau khi nói xong tiếp tục đi về phía trước, chậm rãi ngồi lên mép giường.

Tên đàn ông vẫn không nhúc nhích, giống như một pho tượng ngồi yên một chỗ, cách Quan Yếm không đến hai mươi centimet.
Một mùi mồ hôi khó ngửi áp vào mặt.
Cô cởi giày ra, cất gậy dò đường, rồi nghiêng người nằm xuống giường, kéo cái chăn bẩn thỉu thô cứng đắp lên mình, co người chợp mắt ngủ.

Từ đầu đến cuối, người kia vẫn không nhúc nhích.
Đương nhiên Quan Yếm không thể nào ngủ thật, cô nhắm mắt lại, cố gắng đè nhẹ hơi thở mình xuống, tai đề phòng nắm bắt tất cả tiếng động.

Có thể nghe rõ ràng trên lầu có tiếng gậy dò đường, dưới lầu có tiếng cười nói, chỉ có người bên cạnh không có chút động tĩnh nào.
Không biết đã qua bao lâu, mọi âm thanh bên ngoài đều biến mất, toàn bộ ký túc xá yên tĩnh không còn một chút tiếng động nào.
Quan Yếm cảm giác cơ thể hơi tê, trở mình nằm hướng mặt ra ngoài.
Cái động tác lớn này cuối cùng làm người kia có phản ứng, cuối giường bên kia bỗng nhiên nhẹ đi, đối phương nhất định đã đứng lên.

Gã muốn làm gì? Đợi tới tối để chạy tới chỗ này nhìn trộm người khác ngủ à?
Ngay sau đó, một bàn tay thô ráp sờ lên mặt Quan Yếm.
Da gà trên người cô nổi lên hết, ghê tởm muốn ói, nhưng không thể mở mắt ra tát cho gã một cái, thôi, tự nhủ nhịn được thì nhịn.
Mà cái tay này ngao du một vòng trên mặt cô xong, lại từ cái cằm cô đi xuống.

Bàn tay nhẹ nhàng sờ lên cổ, rồi từ từ trườn xuống ngực Quan Yếm.
Ai nhịn được nữa má?
Cô cau mày, mở mắt ra, cố ra vẻ hoảng sở bắt lấy cái tay kia, rút cả người vào góc tường, hô lớn: "Ai? Ai ở chỗ này?!
Lời còn chưa dứt, người đàn ông kia làm như được chứng kiến cảnh tượng ly kỳ gì lắm, nhìn cô đầy ngạc nhiên, hoàn toàn sửng sốt.
Quan Yếm vẫn tiếp tục diễn: "Ai đó? Mày là ai mau lên tiếng đi! Ai đang sờ s0ạng tôi?! Phó Tri! Phó Tri! Cô ở đâu, cứu mạng!"
"Cô...!Cô...!Tại sao cô tỉnh dậy được?"
Gã khiếp sợ đến nỗi nói lắp, một lúc lâu mới phản ứng lại, giọng trầm xuống: "Cô không uống nước thánh! Cô có thể nhìn thấy đúng không?!"
Nghe vậy, Quan Yếm lập tức hiểu rõ toàn bộ sự việc.
Chắc chắn bên trong cái "Nước thánh" kia có thêm một thứ gì khác, có khả năng làm người ta bất tỉnh.

Thảo nào cái khu ký túc xá này im lặng đến đáng sợ.

wattpad_tichha_
"Cô có thể nhìn thấy cho nên mới không uống cái nước đó đúng không?"
Gã đã hết kinh ngạc, giọng nói trở nên sắc bén ép người.

Trong ánh sáng ảm đạm, là khuôn mặt u ám nồng nặc sát khí..