Tình Cạn Người Không Biết

Chương 58




Ninh Vi Cẩn để lại bữa sáng rồi một đi không trở lại. Mấy ngày sau, Trịnh Đinh Đinh cũng không thấy bóng dáng anh.

Cách nói của Tiêu Quỳnh với chuyện này là: "Mày cũng nói mày và anh ta không cùng một thế giới. Với tính cách kiêu ngạo của người kia sao có thể thỏa hiệp với mày chứ hả? Nhất định là không thể thích ứng với thế giới của mày, nên quay đầu đi luôn nha!"

Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút, rồi nói: "Có lẽ vậy. . . . . .!"

Tiêu Quỳnh than thở: "Đừng suy nghĩ nhiều. Nhất định là như vậy. Bạn yêu, thật ra thì chưa chắc chuyện này đã xấu nha. Thật sự mày có thể chịu đựng tính cách người kia cả đời sao? Mày xác định liệu có một ngày sẽ bị anh ta chọc giận đến mức u sơ tái phát không hả?"

Trịnh Đinh Đinh "Phốc" một tiếng rồi sau đó giọng nói nhỏ dần, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Không có gì là không thể. Cho dù anh ta có ngàn tốt vạn tốt đi chăng nữa nhưng không chịu nhường mày thì cũng vô dụng thôi. Bây giờ, mày đã vứt bỏ hết thể diện để tỏ tình với anh ta. Anh ta biết mà không có động thái gì, điều này nói rõ cái gì thì mày nhất định rõ ràng hơn ai hết. Bạn yêu, quên anh ta đi, cuộc sống không có anh ta sẽ không tồi tệ hơn đâu!"

Cuộc sống không có anh cũng không tồi tệ hơn đâu!

Đạo lý này hình như những người đã từng trải qua tình yêu đều nói vậy. Thí dụ như "Đau đớn mấy thì cũng trôi qua rồi!", "Làm gì có ai không có người đó thì không sống nổi chứ?", "Rồi sẽ kiếm được người tốt hơn!" Nhưng thiếu mất người đó, có sự khác biệt như thế nào thì chỉ có bản thân họ rõ ràng nhất.

Nhưng mà, nếu đã nói rõ với Ninh Vi Cẩn, cô sẽ không hối hận, cũng chấp nhận kết quả này.

Sản phẩm "Móc chìa khóa kèm bóp đựng tiền hình trái tim" bán rất chạy. Mấy ngay cô vội vàng làm sản phấm rồi giao hàng, luôn để bản thân trong tình trạng bận rộn. Cho đến khi cô tìm hộp đựng đồ may vá, vô tình nhìn thấy một đồ vật nhét vào góc. Cô hơi ngừng tay, cầm lên nhìn, là một con búp bê vải rất sống động.

Dừng lại một giây, Trịnh Đinh Đinh ném nó qua một bên, tiếp tục tìm hộp may vá.

Đợi đến khi tìm được hộp đựng đồ may vá, cô vội vơ hết mọi thứ tán loạn trên sàn nhà nhét vào trong hộp, đậy kín nắp nhét vào gầm giường.

Phủi tay, Trịnh Đinh Đinh hơi hừ nhẹ một tiếng.

Chủ nhật, Túc Minh Phương theo thường lệ đến, phát hiện Trịnh Đinh Đinh có chút khác thường, buồn bực nói: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nhìn bộ dạng con hình như có chút khác thường!"

"Có chỗ nào khác thường chứ ạ?"

"So với khoảng thời gian trước dây kém rất nhiều! Giống như hồi còn đi học, thi trượt trong môn Khoa học tự nhiên. Sau đó, cố gắng quyết tâm mạnh mẽ hơn nhưng vẫn có chút buồn phiền!"

Không hổ là mẹ, miêu tả tâm trạng của con gái lúc này rất chuẩn!

"Bởi vì trừ cố gắng bảo bản thân phải mạnh mẽ lên thì không có cách nào khác!" Trịnh Đinh Đinh nói, "Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không cố gắng thì biết làm sao hả mẹ?"

"Cho nên, con và giáo sư Ninh thật sự chấm dứt rồi sao?" Túc Minh Phương làm như tùy ý mà dò hỏi.

Trịnh Đinh Đinh buông công việc trong tay, mặt trịnh trọng nói: "Đúng vậy, trong cuộc sống sau nay của con sẽ không còn ba chữ Ninh Vi Cẩn nữa!"

"Vậy thì con mau trả lại nhẫn và thẻ tín dụng cất trong ngăn kéo cho cậu ta đi! Đinh Đinh, phụ nữ chúng ta cũng là người có chí khí, tự ái của mình. Nếu không cần người ta thì đồ vật cũng không thể giữ!"

"Vâng ạ, con cũng nên trả lại cho anh ta rồi!" Trịnh Đinh Đinh quyết định!

Hôm sau, Trịnh Đinh Đinh đến bưu điện gần đó, đưa gói đồ đã được bọc sẵn, điền địa chỉ ở chung cư Thiên Thủy của Ninh Vi Cẩn!

Làm xong tất cả, Trịnh Đinh Đinh thở phào nhẹ nhõm, giống như đã tạm biệt hoàn toàn với tình cảm này.

Cô đi dạo đến chợ mua hoa, một mình ăn nồi lẩu hải sản đơn trong nhà hàng sang trọng. Sau đó, còn ăn thêm một ly kem trà xanh đậu đỏ. Sau khi ăn no cảm thấy rất vui vẻ. Cô cảm thấy đúng là cũng nên sống vui vẻ, phải đối xử với bản thân tốt hơn nữa!

Khi Ninh Vi Cẩn nhận được thẻ tín dụng và chiếc nhẫn mà Trịnh Đinh Đinh gửi trả, không nói câu nào, cầm hai đồ vật này xoay người định về phòng.

Ninh Vi Tuyền đang ngồi khoanh chân trên ghế salon ăn táo hậm hực: "Đây chính là điều anh muốn, cứ cố gắng ngụy trang một mình có thể sống rất tốt, cũng tự mình đuổi chị ấy ra khỏi cuộc sống của anh mà! Nếu đây chính là ý muốn của anh vậy em có phải nên nói một tiếng chúc mừng với anh không đây?"

Bước chân của Ninh Vi Cẩn không dừng lại, đi thẳng lên lầu, vào phòng làm việc, nhẹ nhàng để vật trong tay lên trên bàn!

Ý muốn của anh là đẩy cô ra khỏi cuộc sống mình sao? Khi anh biết được người đàn ông duy nhất trong lòng cô là anh mà không phải người sao sao? Khi anh biết rõ mỗi lời nói, hành động của cô đều có ảnh hưởng đến anh như thế nào sao?

Mấy ngày nay, anh đều suy nghĩ một vấn đề. Nếu như ở chung với cô một chỗ, phụ trách cả đời cô, liệu anh có thể làm được không? Anh không chắc bản thân có thể tiếp tục bao dung cô. Khi anh và cô nảy sinh mâu thuẫn liệu anh có thể thỏa hiệp vô điều kiện mà không cố chấp giữ vững nguyên tắc của bản thân hay không?

Nếu anh không làm được vậy thì không cần thiết quấy rầy cô nữa. Nếu anh có thể làm dược vậy thì nhất định anh sẽ đoạt cô về.

Lần đầu tiên, anh cảm nhận được tình yêu, cảm nhận được sự vui vẻ khi yêu, hưng phấn, kích động, ấm áp. Cũng như cảm nhận được sự thất bại, bị nhục nhã, cô độc trong tình yêu.

Tình yêu không giống như công việc, hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát và kế hoạch của anh, thậm chí phá vỡ cả lý trí bình thường của anh. Đối với một người quen có nguyên tắc như anh, ở chung một chỗ với Trịnh Đinh Đinh đem đến cho anh khống ít khốn nhiễu.

Cô là người con gái đầu tiên anh thấy thuận mắt. Đêm Valentine năm đó, cô đến giao hàng ở chung cư Thiên Thủy. Lần đầu tiên gặp, anh đã thấy cô có chút quen mắt nhưng cũng không để ý nhiều. Vì cũng chỉ gặp thoáng qua, anh và cô cũng không gặp mặt nữa. Vậy mà cô lại đến bệnh viện anh khám, lại do anh phẫu thuật. Cảm giác quen thuộc mơ hồ đó cùng lực hút từ tận đáy lòng nảy sinh cho đến khi cô trả lại ô cho anh, rốt cuộc anh đã nhớ được một chút.

Anh đã gặp qua cô. Sau khi mẹ anh qua đời một thời gian, anh cố gắng để bản thân bận rộn không có thời gian nghỉ ngơi. Một hôm trời mưa, anh đi gia sư về ngang qua quảng trường phía Tây thành phố. Mưa tạnh, ở phía chân trời có một dải mây hồng nhạt. Anh dừng bước, nhìn về phía quảng trường náo nhiệt cách đó không xa không khỏi quay đầu đi tới.

Lúc đó, cô còn là học sinh, mặc áo mưa màu vàng. Trước quầy hàng có một bác gái trung tuổi.

"Cô bé, những thứ này đều là con tự làm sao? Có thể kiếm được bao nhiêu chứ?"

"Đúng vậy ạ, đều là con làm! Nhưng chỉ kiếm được chút ít thôi ạ!"

"Vậy con tốt nghiệp chưa? Chẳng lẽ sau này muốn kiếm tiền từ những đồ thủ công này sao?"

"Con mới học cấp ba! Không nghĩ xa đến vậy đâu ạ!"

"Cấp ba sao? Con gái cô cũng học cấp ba. Cả ngày nó chỉ đọc sách, ngay cả thời gian đi chơi cũng không có. Bác cũng không quá tán thành chuyện còn bé bồi dưỡng những thú vui cá nhân. Bác nói với nó những điều đó không đáng tin tưởng. Có mấy người có thể nuôi sống bản thân nhờ những sở thích cá nhân giống như đánh đàn, khiêu vũ, vẽ tranh chứ? Hơn nữa, nếu nhiệt tình giảm đi, không còn thích nữa thì sao đây?”

Anh đứng ở một gian hàng khác, đứng nghe cuộc đối thoại của bọn họ. Nghe thấy cô nói sẽ không dễ dàng từ bỏ sở thích của mình. Cô muốn trở thành một nhà thiết kế đồ chơi, có thương hiệu của bản thân. Giọng nói cô thẳng thắn, chính trực, mang bộ dạng nghé con không sợ cọp. Anh tò mò nghiêng mặt sát khuôn mặt cô, tràn đầy sức sống và tự tin.

Anh “Xuy” một tiếng. Ngay cả khóe môi nở nụ cười nhưng chính anh cũng không phát hiện ra.

Mặc dù, bác gái đó không mua gì nhưng cô vẫn thân thiết tặng cho bà một móc đeo chìa khóa, một lót ly thủ công và bọc ô làm kỉ niệm. Trong tay bác gái đó có không ít đồ. Cô ra ngoài, giúp bà bỏ chiếc ô vào trong bọc.

Chờ khi bác gái đi rồi, quầy hàng của cô không có ai đến nữa khiến cho anh cảm thấy lành lạnh, cô đơn. Cô hơi nhàm chán cúi đầu tiếp tục làm đồ thủ công.

Anh nhớ ra cô chính là nhà thiết kế vô danh đó.

...............................

Ninh Vi Cẩn cầm chiếc nhẫn kia lên. Ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn. Anh nghĩ tới một chuyện, có lẽ chỉ có cam kết thôi không đủ. Nếu thật sự yêu thích một người, ước muốn cô ấy ở bên cạnh mình vượt qua tất cả những điều khác thì việc duy nhất có thể làm là nhận lỗi và thỏa hiệp với cô.

Anh yên lặng đeo chiếc nhẫn vào đầu ngón tay!

Lại thứ ba cuối cùng của tháng, hội chợ đồ thủ công tại quảng trường phái Tây lại náo nhiệt. Trịnh Đinh Đinh đăng ký, chuẩn bị quầy hàng, mang những tác phẩm thủ công dự trữ trong nhà mang đến hội chợ. Trong đó, phần lớn các tác phẩm thủ công đều là những lúc rảnh rỗi cô làm, không có cái nào giống nhau. Có ví kèm móc khóa làm bằng da, lót ly thêu hoa, những con thú nhỏ bằng gỗ, vòng tay xà cừ, ví tiền bằng vải hình chú mèo, băng đô hoa vải xanh, bông tai, túi vải v.v....

Bởi vì trời nắng, Trịnh Đinh Đinh đội mũ cói, cúi đầu nghiêm túc bày biện các tác phẩm của mình. Cô rất cẩn thận, còn dám thêm tờ giấy trước các sản phẩm ghi rõ tên, nguyên vật liệu cách dùng.

Người đến người đi, dường như mỗi người đi qua quầy hàng của Trịnh Đinh Đinh cũng sẽ dừng lại liếc mắt nhìn một chút, cười hỏi cô mấy câu. Cứ mười người thì sẽ có một người bỏ tiền mua thứ gì đó.

Đến trưa, Trịnh Đinh Đinh nhờ nhân viên trong khu hội chợ đến khu ẩm thực mua xuất cơm ba món mặn, ngồi trên ghế đá giải quyết qua loa bữa trưa.

Ánh mặt trời càng ngày càng gay gắt, Trịnh Đinh Đinh kéo mũ xuống gần như che kín cả khuôn mặt.

Cho đến khi có một người lặng lẽ đến gần quầy hàng của cô. Cô cũng không để ý, lặng lẽ cho đến khi người đó cúi người cầm môt con búp bê vải bên góc trái lên. Ánh mắt nhìn vào tờ giấy dính trên áo hơi nhíu mày, bởi vì trên đó viết “Đây là một người đáng ghét.”

Bất tri bất giác, Trịnh Đinh Đinh ngẩng đầu lên. Ninh Vi Cẩn mặc áo sơ mi G&H, quần tay đen mềm mại đang cầm................cực kỳ hăng hái và thưởng thức nó.

Trịnh Đinh Đinh vừa định nói chuyện, Ninh Vi Cẩn đã nhẹ giọng mở miệng: “Con búp bê này nhìn rất quen mắt!”

..........

Mặc áo blouse trắng, trên cổ đeo ống nghe, trên ngực thêu chữ “ngoại khoa vú”, vẻ mặt kiêu ngạo, nụ cười nhạt, đôi chân thon dài. Con búp bê này lấy ai làm nguyên mẫu vừa nhìn đã có thể nhận ra.

“Không phải!” Mặt Trịnh Đinh Đinh không đỏ mà phủ nhận. “Đây là tôi tùy tiện làm mà thôi, tên nó là một người đáng ghét!”

“Hử?” Ninh Vi Cẩn hơi lên giọng, ngưng mắt nhìn khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh cũng không bới móc lời nói dối của cô nữa, gật đầu một cái sau đó đi thẳng vào vấn đề, “Cái này bán như thế nào?”

“9999 tệ, không mặc cả, không bớt một xu, không chấp nhận cà thẻ!”

“Phải trả tiền mặt sao?” ngón cái Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của con búp bê, sảng khoái đồng ý. “Được, anh đến ngân hàng rút tiền. Cái này giữ cho anh!”

Một giây tiếp theo, Trịnh Đinh Đinh đứng bật dậy, đoạt lại con búp bê vải trong tay anh, chính trực nói: “Tôi không bán nữa!”

“Bán hàng không được đuổi khách như vậy!”

“Tôi không bán, anh đi chỗ khác đi!”

“Đằng nào chẳng bán cho người khác không bằng bán cho anh đi!”

“Là không muốn bán cho anh!” Trịnh Đinh Đinh nhấn mạnh từng chữ.

“Tại sao?”

“Không vì cái gì cả! Chính là không muốn bán cho anh mà thôi. Bởi vì anh là một người đáng ghét!”

Vừa đúng lúc đó, có một cô bé đi qua, thấy con búp bê vải trong tay Trịnh Đinh Đinh, ánh mắt hơi sáng lên, cười hỏi: “Bà chủ, con búp bê trong tay chị bao nhiêu tiền vậy!”

Trịnh Đinh Đinh quay đầu, nói lưu loát: “9999 tệ. Em có muốn chị bớt một chút không?”

“...............” Cô bé hơi sững sờ, sau đó sắc mặt rạng rõ, “Không cần đâu! 9999 tệ ạ!”

Giải quyết dứt khoát, Trịnh Đinh Đinh và cô bé hoàn thành xong việc buôn bán, quay đầu trừng mắt nhìn Ninh Vi Cẩn.

Ai ngờ Ninh Vi Cẩn gọi cô bé lại, chậm rãi bàn bạc với cô bé: “Tôi muốn mua con búp bê trong tay em. Em cứ ra giá đi!”

Cô bé nghẹn họng , nhìn trân trối, cà lăm hỏi lại: “Cái.... A, có ý gì chứ?”

“9999 tệ, được không?” Ninh Vi Cẩn ra giá, mở ví da, lấy thẻ, “Nếu được thì chúng ta sang ngân hàng đối diện, tôi sẽ gửi tiền vào tài khoản cho em!”

Mặt Trịnh Đinh Đinh tối sầm lại.

“Không cần nhiều như vậy! Không cần nhiều như vậy đâu ạ!” Cô bé lắc đầu như trống bỏi, khẩn trương nhìn khuôn mặt tuấn tú của Ninh Vi Cẩn, “Cái này, nếu như anh thích nó như vậy thì em tặng anh là được!”

“Không cần, tôi muốn mua!” Ninh Vi Cẩn cầm lấy búp bê vải trong tay cô bế kia, thẳng thắn: “Bởi vì đó là món quà sinh nhật của người yêu tôi tặng. Đúng rồi, nó lấy nguyên mẫu từ tôi đó!”

“............” Trịnh Đinh Đinh im lặng triệt để rồi.

Cô bé hoàn toàn bị hạ gục dưới chân Ninh Vi Cẩn. Anh nói thêm vài câu, kết quả lấy một giá hợp lý, búp bê vải lại thuận lợi trở lại trong tay Ninh Vi Cẩn rồi.

“Anh thật nhàm chán!” Trịnh Đinh Đinh ngồi xuống, xoay mặt, không để ý đến Ninh Vi Cẩn nữa.

Ninh Vi Cẩn cất con búp bê vải xong. Sau đó, lấy một thứ từ trong túi quần ra, giơ lên trước mặt Trịnh Đinh Đinh: “Tại sao trả lại nhẫn cho anh?”

“Bởi vì chúng ta là người của hai thế giới, không cần miễn cưỡng ở chung một chỗ. Cũng nên nói cho rõ ràng, không nên úp mở nữa. Đây là do anh trả, cho nên trả lại anh là đúng rồi!”

“Hai thế giới?” Ninh Vi Cẩn lặp lại một lần nữa. Sau đó nghiêm túc nói, “Trịnh Đinh Đinh, nếu như em không muốn thay đổi. Vậy thì cứ ở lại thế giới của em đi, anh thay đổi là được!”

Dưới ánh mặt trời chói lóa khiến Trịnh Đinh Đinh không thể mở mắt ra được, lời nói của Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng mà nghiêm túc vô tình đã đánh động đến trái tim cô.

“Anh đã nói với em từ sớm. Anh không phải là một người dễ chung sống, điều này đến tận bây giờ anh cũng không phủ nhận!” Trong đôi mắt sâu thẳm giống như hút tất cả mọi thứ xung quanh vào sâu trong đó, cực kỳ chói mắt “Nhưng mà anh nghĩ từ lúc này trở đi sẽ thử thay đổi vì em!”

“Có ý gì?”

“Anh sẽ học cách hiểu, ủng hộ, bao dung em. Em có điều gì không thích hay không hài lòng về anh, anh sẽ thay đổi. Có lẽ cũng không mất nhiều thời gian đâu. Vốn dĩ hiệu suất của anh cũng không tốn nhiều nhiều thời gian. Cho dù giữa hai chúng ta có nhiều điểm không hợp nhau đi chăng nữa anh cũng có tự tin biến nó trở nên hòa hợp.

“Tại sao?”

“Bởi vì chỉ có em mới khiến tâm trạng anh không tốt trong một thời gian dài!” Trạng thái như vậy ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của anh. Anh đã suy nghĩ mấy ngày rồi, trừ việc bắt em trở về bên cạnh anh không nghĩ ra được cách nào khác để khôi phục trạng thái bình thường. Còn một điều nữa, anh không thể chấp nhận việc em sẽ sống cùng với người đàn ông khác!”

“..........”Đây là nói tiếng người sao?

“Em nói, anh là tình yêu duy nhất của em. Em cũng vậy, cũng là tình yêu duy nhất của anh. Trước khi quen em, anh không hiểu tình yêu là gì. Có lẽ bây giờ vẫn chưa hiểu hết, nhưng anh bảo đảm mình sẽ làm tốt.” Trong mắt Ninh Vi Cẩn mang theo..................Đàn ông khác làm được cái gì anh cũng có thế!”

Trịnh Đinh Định hoàn toàn ngơ ngẩn. Một hồi lâu sau mới hỏi ngược lại, “Thí dụ như?”

Trong lúc giật mình, hình như cô ý thức được một điều chắc chắn không thể xảy ra

Dưới ánh mặt trời sáng chói, người trước mặt đã quỳ một gối xuống, khói bụi ánh nắng bao phủ xung quanh anh.

“Thí dụ như cũng có lúc anh cũng biết làm những việc để lấy lòng em!”

Đang lúc Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn khiếp sợ, Ninh Vi Cẩn kéo tay cô, áp lên môi, hôn lên ngón áp út của cô: “Trịnh Đinh Đinh,............ Nếu như em đồng ý cho anh thêm một cơ hội để biểu hiện. Anh sẽ khiến em hài lòng mới thôi. Anh sẽ chăm sóc, bảo vệ, làm bạn với em đến già. Cả đời này, anh chỉ có em, sẽ không có những người đàn bà khác. Anh thề với người mẹ đã khuất của mình!”

Trịnh Đinh Đinh cảm thấy mình không thể thở được.

“Trịnh Đinh Đinh, em hãy gả cho anh nhé!”

Xung quanh đã có không ít người vây lại. Thấy một việc vui như vậy. Có người còn lấy điện thoại di động ra chụp.

Trịnh Đinh Đinh không biết rằng đây là việc đáng kinh sợ nhất mà Ninh Vi Cẩn làm từ khi sinh ra. Cô cũng không biết những thứ này Ninh Vi Cẩn đã tranh thủ lúc trực tiếp để chuẩn bị lời thoại này.

Anh coi thường hết những ánh mắt xung quanh, không khí ồn ào. Trong mắt an tĩnh, tỉ mỉ thành kính hôn lên ngón áp út cô.

Ngón áp út dây thần kinh chạy đến tim, Trịnh Đinh Đinh rõ ràng cảm thấy nhịp tim đập mạnh như sắp thoát ra khỏi lòng ngực. Dưới ánh mặt trời, cô nhìn anh quỳ một gối trước mặt mình, gối kia song song với mũi chân cô, thần thánh mà trang trọng, giống như hoàn toàn thần phục dưới chân cô và chờ mong có được đáp án anh muốn.

“Nếu như em không đồng ý thì sao?” Trịnh Đinh Đinh hỏi lại.

Môi anh nhẹ nhàng lướt qua ngón áp út của cô, nghe được lời khiêu khích, suy nghĩ một chút rồi nói: “Em không đồng ý thì sẽ không có cách nào rời khỏi nơi này!”

Nhân lúc này, Trịnh Đinh Đinh mới nhìn bốn phía xung quanh! Dường như cả hội chợ đã đứng xung quanh họ, tạo thành bán nguyệt, không còn khe hở.

“Em chỉ có thể đồng ý với anh. Sau dố, anh sẽ bế em ra ngoài!”

“........” Trịnh Đinh Đinh tức giận. “Rốt cuộc anh đang cầu hôn hay bức hôn?”

“Anh đang cầu hôn!” Ninh Vi Cẩn nói, “Chẳng qua nếu như em không đồng ý anh sẽ tiếp tục thử những cái khác, có lẽ sẽ càng kinh thiên động địa hơn!”

“Căn bản anh không có thành ý. Đây là anh đang tỏ vẻ như vậy. Anh quả thật quá giảo hoạt rồi!”

“Vậy thì anh cứ quỳ, cho đến khi em hết giận mới thôi!” Ninh Vi Cẩn ngước mắt nhìn Trịnh Đinh Đinh “Coi như là trừng phạt những lời nói trước kia của anh!”

“Vậy anh cứ quỳ đi!” Trịnh Đinh Đinh xấu hổ, quay đầu sang chỗ khác, lầm bầm, “Quỳ đến thiên hoang địa lão cũng không để anh đứng lên đấy! Xem anh làm như thế nào!”

“Được, sẽ như em mong muốn----“ Giọng nói của Ninh Vi Cẩn cực kỳ thong thả, chắc chắn, “Vậy anh sẽ quỳ đến thiên hoang địa lão!”

“Ninh Vi Cẩn!” Trịnh Đinh Đinh xoay đầu lại, dùng ánh mắt không thể tin được mà nhìn anh. Mũi chân nhẹ huých vào đầu gối, “Anh là vô lại sao?”

“Nếu như vô lại có thể đạt được mục đích, anh rất vui lòng biến thành vô lại!”

“...........”

Người đứng xung quanh càng lúc càng đông giống như sóng xô ngoài biển khơi từng lớp từng lớp. Trịnh Đinh Đinh không còn cách nào ngụy trang bản thân được nữa. Hốc mắt ươn ướt, ngón áp út run lên.

“Đừng khóc, anh không ép buộc em. Anh sẽ đợi em cam tâm tình nguyện!” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn trở nên rất dịu dàng. Trong mắt đen sáng ngời, đôi môi đang hôn tay cô cũng dừng lại, “Lần này, anh sẽ không thúc giục nữa, đợi bao lâu cũng được!”

Thiên Hoang Địa Lão: Sánh ngang cùng trời đất.

HOÀN CHÍNH VĂN.