Tình Đầu Dành Hết Cho Em

Chương 11: Hi vọng




"Chị Mạn Hy" Lâm Hạ Lam đứng ở cửa ra vào của nhà thi đấu nhìn thấy Trương Mạn Hy thì đưa tay lên vẫy.

Trương Mạn Hy đang tập luyện trước trận đấu, nghe thấy tiếng Lâm Hạ Lam gọi thì đưa mắt nhìn về phía em ấy, ném nốt một quả rồi đi ra gặp. Lâm Hạ Lam đi xem cùng với hai bạn cùng lớp rất ngưỡng mộ Trương Mạn Hy, hai bạn ấy vừa nghe đến việc đi xem học tỷ thi đấu thôi liền năm nỉ Lâm Hạ Lam cho đi theo.

"Đến sớm vậy?" Trương Mạn Hy hỏi.

"Đến sớm để còn được ngồi chỗ đẹp" Lâm Hạ Lam vừa nói vừa cười.

"Đây là hai bạn của em, Hà Vi và Phương Hàn" Lâm Hạ Lam giới thiệu hai người bạn của mình.

"Chào học tỷ" Cả hai người bạn đồng thanh đáp.

Trương Mạn Hy gật đầu. Lâm Hạ Lam cùng hai người bạn lên hàng ghế thứ hai ngồi vị trí này rất đẹp để xem , vì ba người đến sớm nên vẫn chưa hết ghế, chỉ cần đến muộn một chút nữa thôi là đã tìm không ra chỗ ngồi rồi. Giải bóng rổ này rất lớn, tập hợp cả những trường có tiếng nữa nên người ta đến xem rất là đông, những trận vòng bảng người xem đã đến rất nhiều nói gì đến trận bán kết.

30p sau trận đấu sắp sửa bắt đầu, người xem đã ngồi kín hết chỗ, ở bán kết cao trung X sẽ thi đấu với cao trung M, một đội bóng rất mạnh, trận đấu này thực sự rất khó khăn với trường X vì bên trường M có một bạn được lợi thế về chiều cao, có thể vừa phòng thủ và ghi điểm dễ dàng. Hai đội làm mấy nghi lễ trước khi vào trận, khi trọng tài thổi tiếng còi bắt đầu, tất nhiên nhờ lợi thế về chiều cao mà cao trung M có bóng trước và ghi điểm trước.

Trương Mạn Hy từ lúc vào trận khó có thể ghi điểm vì có tận hai người bên đội M kèm cô, đồng đội muốn đưa bóng cho cũng không được. Tỷ số hiện tại đã là 16-5 nghiêng về trường M, Trương Mạn Hy được đồng đội giúp chặn lại hai người kia mà có thể thoát ra, giành bóng và ghi thêm điểm, nhưng vì bên kia có một bạn rất cao nên việc lên rổ là rất khó khăn, Trương Mạn Hy đã rất cố gắng nhưng rất nhiều quả bị bạn ấy chặn lại. Cao trung X cũng rất biết cách để cho đối thủ không tạo thêm khoảng cách, nếu đã không ghi được điểm thì cũng sẽ không để đội bạn dễ dàng mà ghi điểm.

Trận đấu đã rất căng thẳng rồi, Lâm Hạ Lam cùng đội cổ vũ của trường X đang rất lo lắng vì trường M quả thực rất khó ăn. Sau giờ nghỉ giải lao, đội trường X đang thi đấu cải thiện hơn, có lẽ trong giờ nghỉ giải lao họ đã lấy lại được tinh thần từ lời khuyên của thầy giáo, Trương Mạn Hy không ghi điểm nữa mà cô chuyền cho đồng đội nhiều hơn. 

Đó cũng là một cách để chiến thắng, từ hàng ghế dự bị của trường X vào sân là Lam Tịch, nhìn thì có vẻ hơi thấp bé hơn mấy bạn khác nhưng cô gái này rất thông minh, biết cách chọn chỗ để giúp đồng đội có bóng dễ dàng. Có lẽ cũng vì dáng người nhỏ bé mà mấy cầu thủ đội bên không chú ý đến Lam Tịch, họ còn không cho người kèm cô lại chỉ chú ý đến Trương Mạn Hy.

Một cầu thủ nhỏ cũng có thể thay đổi trận đấu, từ lúc Lam Tịch vào sân đã làm trường M trở nên lúng túng, vì nếu không kèm cô ấy lại cũng không được mà kèm lại thì Trương Mạn Hy sẽ có cơ hội. Kết thúc trận đấu trường M cay đắng để thua với pha lật kèo của trường X, người có công lớn nhất đối với trường X không phải Trương Mạn Hy mà là Lam Tịch, cô gái nhỏ nhắn khi vào sân không được ai chú ý nhưng đã tạo nên một sự bất ngờ lớn.

Cả đội vây quanh Lam Tịch, vui vẻ ôm lấy cô ấy, Trương Mạn Hy cũng ra và khen ngợi Lam Tịch rất nhiều. Cùng ngày nhưng cao trung X phải đón nhận một tin buồn và một tin vui, tin vui tất nhiên là đội bóng rổ nữ lọt vào chung kết còn đội bóng rổ nam thì phải dừng chân ở bán kết, mọi người nửa vui nửa tiếc nuối cho đội nam, thu dọn đồ đạc rồi về trường. Về đến trường, sau khi được thầy giáo thể dục nhắc nhở và khen ngợi thì cả đội cũng được về nhà, Trương Mạn Hy ra đến cổng trường thì nhìn thấy Lâm Hạ Lam đứng đợi mình từ bao giờ.

Lâm Hạ Lam nhìn thấy Trương Mạn Hy ra thì nở một nụ cười tươi tiến lại.

" Chúc mừng chị, hôm nay mọi người chơi rất tốt" 

"Vẫn ở đây đợi tôi sao? muộn rồi sao không về nhà?" Trương Mạn Hy hỏi.

"Em muốn về cùng chị"

Hai người vừa đi vừa nói chuyện đa số là Lâm Hạ Lam nói nhiều hơn, cô không ngừng khen Trương Mạn Hy và cả đội đến mức Trương Mạn Hy không biết nói gì chỉ thở dài lắc đầu.

  Cả hai người lên xe, Trương Mạn Hy nhường Lâm Hạ Lam ngồi vào ghế trong, Lâm Hạ Lam vì buổi trưa không ngủ nên lúc lên xe thì ngáp ngắn ngáp dài, mắt liền muốn nhắm lại, lúc đầu thì cô hơi gật gù, lúc sau, trong vô thức dựa vào vai Trương Mạn Hy mà ngủ. Trương Mạn Hy đang nghe nhạc thấy Lâm Hạ Lam dựa vào vai mình thì ngồi im cố gắng không cử động cánh tay.

Trương Mạn Hy thấy Lâm Hạ Lam ngủ rất ngon thì miệng có hơi cong lên rồi nghe nhạc tiếp. Một lúc sau, xe dừng ở bến gần nhà Trương Mạn Hy, cô rất muốn xuống nhưng nhìn khuôn mặt ngủ ngon lành của Lâm Hạ Lam cô không đành bỏ cánh tay ra. Bất đắc dĩ Trương Mạn Hy ngồi lại nhìn xe chạy qua bến nhà mình, một lát sau Lâm Hạ Lam tỉnh lại, mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ 'đã gần về đến nhà rồi sao?'.

" Học tỷ sao chị vẫn ở đây?" Lâm Hạ Lam bất ngờ vì quay sang Trương Mạn Hy vẫn ngồi trên xe, đã đi qua bến gần nhà Trương Mạn Hy lâu rồi.

" Tôi ngủ quên" Trương Mạn Hy lấy lý do.

" Không phải chứ, là do em đúng không? Sao chị không gọi em dậy?" Lâm Hạ Lam lúc tỉnh dậy thấy mình dựa vào vai học tỷ ngủ thì đoán được có lẽ tại mình làm chị ấy không về được.

" Không sao, cũng tại tôi ngủ quên, lát đến bến có thể bắt xe ngược lại" Trương Mạn Hy tất nhiên không trách Lâm Hạ Lam, là cô muốn để cho em ấy dựa vào mình một chút nữa, mặc dù có chút mỏi tay nhưng là cô muốn làm vậy.

" Học tỷ em xin lỗi" Lâm Hạ Lam hối hận, cô trách bản thân ngủ không biết trời đất báo hại học tỷ phải vất vả.

" Tôi đã nói không sao rồi" Trương Mạn Hy cau mày, em gái này tại sao cứ quan trọng hóa vấn đề lên như vậy.

Lâm Hạ Lam không thể nói thêm được gì nữa, nhưng thật sự là dựa vào vai học tỷ rất êm khiến cô ngủ say như chết. Đến bến gần nhà mình Lâm Hạ Lam cùng Trương Mạn Hy xuống xe, Lâm Hạ Lam chưa về vội mà ngồi lại đợi xe cùng Trương Mạn Hy.

" Học tỷ nếu chị đã không thích em thì đừng cho em hi vọng được không?" Lâm Hạ Lam cúi mặt nói.

" Tôi cho em hi vọng gì cơ?" Trương Mạn Hy không hiểu.

" Chị không biết là chỉ cần những hành động nhỏ của chị cũng khiến em ngày càng thích chị hơn, nhưng chị đã có người mình thích rồi em vẫn là không còn cơ hội nữa" Lâm Hạ Lam buồn bã nói.

" Vậy em sẽ không nói chuyện với tôi nữa sao?"

" Không phải, em thích chị không phải tình cảm chị em bình thường. Em không muốn ngừng nói chuyện với chị, không muốn phải xa cách chị nhưng như vậy giống như là em đang tự hành hạ bản thân mình", "Em phải làm sao bây giờ?"

" Vậy em hãy làm gì mà em thích, không biết chừng sẽ có ngày tôi sẽ thay đổi thì sao." 

Trương Mạn Hy nói xong cũng vừa lúc xe đến, cô không nhìn Lâm Hạ Lam mà đi thật nhanh lên xe. Lâm Hạ Lam ngồi im bất động mà suy nghĩ đến câu nói của Trương Mạn Hy, trong lòng cô lại có thêm một tia hi vọng nữa.