Tình Đầu Dành Hết Cho Em

Chương 41: Khó khăn cuối cùng




Hai tuần sau, Lâm Hạ Lam đã bình phục rất tốt, cô cũng quen dần cách sử dụng xe lăn mặc dù ban đầu nó khiến Lâm Hạ Lam mệt mỏi đến phát khóc, không thể đi trên đôi chân của mình nữa khiến cô chán nản. Bác sĩ nói có thể xuất viện, Trương Mạn Hy vui mừng nhưng cũng có chút lo lắng.

Lâm Hạ Lam trở về nhà cùng gia đình. Hai hôm sau, cả nhà Lâm Hạ Lam đều có mặt đông  đủ ở nhà, sáng sớm Trương Mạn Hy đã đến gõ cửa, người mở cửa là mẹ của Lâm Hạ Lam. Bà Lương vừa nhìn thấy Trương Mạn Hy thái độ liền trùng xuống, nhanh tay đóng cửa lại nhưng lại thấy Lâm Hạ Lam lên tiếng.

"Mẹ, mẹ để chị ấy vào" Lâm Hạ Lam biết trước người ở ngoài cửa là Trương Mạn Hy, thấy mẹ mình định đóng cửa lại cô liền nhanh chóng can ngăn.

Bà Lương không vừa lòng, bây giờ chỉ cần nhìn thấy Trương Mạn Hy thôi là bà chỉ muốn đuổi cô ta đi cho khuất mắt nhưng vì con gái vừa xuất viện vẫn là không nên làm Lâm Hạ Lam kích động mạnh. Bà Lương nhăn nhó mặt mày mở cửa.

Trương Mạn Hy tâm trạng cũng không vui gì hơn, cô cúi người chào mọi người trong gia đình. Trương Mạn Hy biết trong ngôi nhà này ngoài Lâm Hạ Lam ra thì không có ai chào đón cô nhưng  vì Lâm Hạ Lam cô phải đến đây để một lần để dứt điểm mọi chuyện.

Lâm Hạ Lam đẩy xe lăn của mình ra chỗ Trương Mạn Hy, cô nắm lấy tay của Trương Mạn Hy rồi nhìn mọi người nói.

"Ba, mẹ, hai anh, chúng ta cần nói chuyện."

Cả nhà hơi bất ngờ vì việc này nhưng ai cũng biết điều mà Lâm Hạ Lam muốn nói và mọi người chỉ biết thở dài.

" Ba, mẹ con sẽ không lấy Thiên Hàn, con không yêu cậu ấy."

" Hạ Lam, việc này để sau nói có được không?" Hạ Nhiên nói.

" Anh hai, mọi chuyện cần được làm rõ một cách sớm nhất" Lâm Hạ Lam vẻ mặt kiên định nói.

" Hạ Lam chúng ta không muốn nhắc đến việc này" ông Lâm lên tiếng.

" Ba, con thà chết còn hơn là lấy một người mà con không yêu" Lâm Hạ Lam nhìn ông Lâm nói.

" Hạ Lam. Chúng ta không đồng ý chuyện con và cô ta, hai đứa con gái không thể ở với nhau lâu dài được hơn nữa con không nhớ ai là người làm con ra như vậy sao?" Bà Lương nói.

"Mẹ chuyện này không phải lỗi của Mạn Hy, nếu mọi người không giấu con khỏi chị ấy thì sẽ không có chuyện gì" Lâm Hạ Lam nước mắt rơi xuống.

"Ý con là việc này là do chúng ta sao? Mọi người làm việc này là vì muốn tốt cho con, cả nhà là lo cho tương lai của con. Con không thể chung sống cả đời với một đứa con gái được" Bà Lương tiến lại gần phía Lâm Hạ Lam quát lớn.

"Con muốn ở bên chị ấy, tại sao không thể chứ?" Lâm Hạ Lam nước mắt rơi lã chã. 

" Hai bác, con biết chuyện này rất khó để chấp nhận nhưng bọn con là thật lòng với nhau, không phải thứ tình cảm bộc phát, nhất thời, chúng con không làm gì sai. Xã hội cũng đã rất cởi mở rồi. Nhưng dù sao bọn con cũng xin lỗi mọi người. Con sẽ chăm sóc tốt cho Hạ Lam, dù Hạ Lam có ra sao con cũng sẽ không rời bỏ em ấy" Trương Mạn Hy thấy Lâm Hạ Lam nước mắt rơi thì cảm thấy đau trong lòng.

" Cô đừng nói gì cả, tất cả là vì cô mà con gái tôi mới như vậy. Con gái tôi nó vốn là một người bình thường, nó ở gần cô nên mới nhiễm cái bệnh này" Bà Lương nhìn Trương Mạn Hy quát lớn.

" Bác, đây không phải là bệnh" Trương Mạn Hy cau mày.

"Mẹ, con nghĩ mọi chuyện ta nên để Hạ Lam tự quyết định cuộc đời nó. Chúng ta cũng đã quá tàn nhẫn khi nhốt con bé tách biệt 2 tháng, ngay từ đầu là chúng ta đã sai rồi." Hạ Nhiên thấy hai bên đôi co thì thở dài lên tiếng.

" Sai sao? thế để nó yêu một đứa con gái là đúng à?" Bà Lương nước mắt giàn giụa nhìn Hạ Nhiên nói.

"Mẹ, chúng ta cũng không thể nào bắt ép Hạ Lam lấy một người mà nó không yêu được. Những ngày Hạ Lam nằm viện, Thiên Hàn nó đang ở đâu? nó không phải vì một chút mất mặt trước mọi người mà mỗi đêm đều say sỉn." Hạ Nhiên biết Thiên Hàn từ nhỏ, đúng là Thiên Hàn rất tốt nhưng cái tôi quá lớn, chỉ cần một chút mất mặt thôi cũng đã không kiềm chế được. Những ngày Hạ Lam nằm viện, cậu ta chỉ ghé qua một chút rồi về. 

"Hạ Nhiên, con tại sao lại bênh vực nó?... Các người, các người biến hết cho khuất mắt tôi" Bà Lương hét lên.

"Mẹ..." Lâm Hạ Lam nức nở nắm chặt bàn tay của Trương Mạn Hy.

Căn nhà liền rơi vào im lặng, Lâm Hạ Lam nước mắt vẫn không ngừng rơi. 

" Mẹ, con xin lỗi." Lâm Hạ Lam hơi cúi đầu về phía bà Lương.

Hạ Nhiên tiến lại đẩy xe lăn của Lâm Hạ Lam ra ngoài cửa, Trương Mạn Hy ra trước mở cửa xe. Hạ Nhiên bế Lâm Hạ Lam ngồi lên xe của Trương Mạn Hy rồi gấp chiếc xe lăn lại để vào cốp. Trước khi vào nhà cũng căn dặn hai người.

" Mong cô chăm sóc tốt cho em gái tôi, nếu có việc gì thì cứ gọi cho tôi" Hạ Nhiên nhìn Trương Mạn Hy nói.

" Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho em ấy" Trương Mạn Hy gật đầu.

" Hạ Lam, em đừng khóc nữa, anh sẽ khuyên nhủ mẹ. Ba không lên tiếng có nghĩa là ba không phản đối em, còn mẹ anh và mọi người sẽ thuyết phục. Em ở bên cô ấy phải giữ gìn sức khỏe" Hạ Nhiên đưa tay lên lau những giọt nước mắt cho Lâm Hạ Lam.

Lâm Hạ Lam trong lòng như thả lỏng được một chút, cô nắm lấy bàn tay của anh mình, thật biết ơn ông trời đã cho mình một người anh trai như Hạ Nhiên. Lát sau, Trương Mạn Hy lái xe đi, vừa lái xe cô vừa đưa tay sang nắm lấy bàn tay của Lâm Hạ Lam, cô biết khoảng thời gian này Hạ Lam đang rất đau khổ nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi.

"Hạ Lam, tôi yêu em, tôi sẽ không để em một mình" Trương Mạn Hy nhìn Lâm Hạ Lam với ánh mắt trìu mến, hiện giờ việc nên làm nhất của cô là làm một chỗ dựa vững chắc cho Lâm Hạ Lam.

"Em cũng yêu chị" 

" Bà ấy dù sao cũng là mẹ em, là mẹ thì luôn yêu thương con gái mình. Em hãy cho mẹ một thời gian, bà ấy sẽ dần dần chấp nhận hai chúng ta" 

Lâm Hạ Lam nghĩ đến mẹ, nước mắt lại trào ra, cô gật nhẹ đầu, mong mẹ sẽ chấp nhận cô và Trương Mạn Hy. 

Trở về nhà của Trương Mạn Hy, Lâm Hạ Lam ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay, Trương Mạn Hy bế Lâm Hạ Lam lên lầu, mặc dù hơi khó khăn vì dù sao sức của cô vẫn chỉ là sức của một cô gái không thể khỏe như con trai được. Nhưng may mắn là Trương Mạn Hy ngoài giờ làm việc thì cũng có đi rèn luyện sức khỏe nên cô vẫn có thể bế được Hạ Lam.

Đặt Lâm Hạ Lam lên chiếc giường êm ái, cô nhẹ nhàng vén mái tóc của Lâm Hạ Lam sang bên rồi mỉm cười hôn lên trán của người kia.