Tình Duyên Trái

Chương 26





Ôn Tình bị Trần Thành làm cho bất đắc dĩ, muốn phát hỏa rống hắn vài câu nhưng khi nhìn lại hắn đang bị thương, hơn nữa còn do mình gây ra cho nên vẫn là nén lại. Nhưng hắn lại bắt đầu đi chung quanh mỗi thời mỗi khắc đều kêu "Tiểu Tình Tình, Tiểu Tình Tình,...". Kêu hoài không dứt, cũng phòng ngừa để người ta nghe xong sợ hãi, cho nên nàng quyết định rời đi.
"Trời sáng mau quá, ngươi trở về đi! Đừng đi theo ta". Cuối cùng nhịn không được, Ôn Tình nói.
"Không đâu, ta muốn cùng tiểu Tình Tình một chỗ". Từ lúc chứng kiến bộ dạng kích động của Ôn Tình, nàng biết Ôn Tình đối với mình cũng có chút lo lắng, cho nên chỉ cần nàng không làm gì quá phận, Ôn Tình nhất định để ý đến nàng, càng sẽ không đối với nàng lạnh nhạt, cho dù mình lại bị Ôn Tình làm bị thương thì có làm sao chứ, chỉ cần nhìn ánh mắt khẩn trương của Ôn Tình, nàng cũng đủ hưởng thụ rồi.
"Ngươi đi theo ta làm gì?". Ôn Tình tức giận.
Trần Thành nghĩ nghĩ, nghĩ không ra lí do gì khác, vì thế trả lời: "Ngươi làm gì ta sẽ làm cái đấy".
"Ta cái gì cũng không có làm, bây giờ ta về phòng ngủ". Ôn Tình giận lên.
Trần Thành không hề nghĩ ngợi lập tức trả lời: "Ngươi ngủ thì ta cũng ngủ".
"Ngươi...". Ôn Tình thật sự phát hỏa.
Nhìn Ôn Tình phát hỏa, Trần Thành đột nhiên ý thức được mình nói sai, nhanh chóng giải thích: "Ngươi...ngươi đừng hiểu lầm, ý ta là ngươi ngủ của ngươi, ta ngủ của ta".
Ôn Tình hỏa lên đỉnh đầu, tức giận mắng: "Ngươi quả thực vô lại".
Trời...bị người ta mắng vô lại sao, ta nào có vô lại chứ, Trần Thành trong lòng kêu oan, ngoài miệng cũng không tiếp tục đôi co nữa.
Vẻ mặt này là sao đây? Giả bộ đáng thương hay là không đồng tình? Ôn Tình tức giận cũng không phải, không tức giận cũng không phải, mặc kệ đi, nàng xoay người triển khai khinh công hướng ra xa bay đi.
Trần Thành nhanh chóng cất bước đuổi theo, nhưng lại thế nào cũng không bay lên nổi, tuy rằng hai người cùng học một loại khinh công, nhưng khinh công cùng chân khí trong cơ thể phối hợp lẫn nhau, hiện tại trong người Thành Thành ngay cả năm phần công lực cũng chưa tới, hơn nữa còn đang bị thương, cho dù là Tiết Hoàng Sanh chân chính đi nữa cũng chưa hẳn bì được một nửa người ta.
Si ngốc nhìn bóng lưng Ôn Tình biến mất, Trần Thành bất đắc dĩ lắc đầu, quên đi, vẫn là nên trở về thôi.
Một bước tiến vào Tiết gia trang, liền có hạ nhân đến báo lại: "Thiếu chủ, Thiếu chủ, tiểu Lục Tử đã chết rồi, Trang chủ đang tìm ngưòi ở xung quanh".
"Cái gì? Trang chủ ở nơi nào?". Trần Thành kinh ngạc.
"Trang chủ đang ở trong phòng Thiếu chủ"
Trần Thành nhanh chóng hướng gian phòng mình chạy đi, tới chỗ sân, thấy trong viện đứng rất nhiều hạ nhân cùng đệ tử, trong đó có Chu Nham, Chu Nham vừa nhìn thấy Trần Thành liền nhanh chóng chạy tới: "Sư huynh, ngươi trở lại rồi sao, có người muốn giết chúng ta". Sau đó chứng kiến vết máu trên ngực Trần Thành, hốt hoảng nói: "Sư huynh, ngươi bị thương?".
Trần Thành vỗ vỗ bả vai Chu Nham, nói: "Ta không sao". Liền chạy vào phòng mình, Chu Nham cũng theo sát.
Trong phòng có Tiết Nhân, Liễu Yên cùng Tuyết Tình, Thúy Nhi đứng bên cạnh. Bọn họ thấy được Trần Thành, nhanh chóng tiến tới: "Sanh nhi, ngươi về rồi, ngươi đi đâu vậy?...". Đang nói liền dừng lại, nhìn vết máu trên ngực Trần Thành, Liễu Yên liền xoay người Trần Thành kiểm tra, vội vàng hỏi: "Sanh nhi, ngươi bị thương? Tổn thương ở nơi nào? Có nghiêm trọng không?".
Tuyết Tình luôn đi theo phía sau vợ chồng Tiết Nhân, nhìn thấy vết máu trên ngực Trần Thành, liền cảm thấy chói mắt, tâm không chịu nổi mà phát run, nàng rất muốn chạy đến vội vã kiểm tra thương thế của Trần Thành, nhưng nàng vẫn cố nén cổ xúc động này lại, chính là lẳng lặng đứng ở phía sau vợ chồng Tiết Nhân, lặng lẽ nhìn.
"Cha, nương, ta không sao, đừng lo lắng". Đích xác thì cũng không có gì đáng ngại, có thể ăn, có thể đi, có thể ngủ, cũng không phải là nội thương, dù sao ngoại trừ nơi ngực có chút đau cùng với muốn ho, nàng cũng không thấy gì khác không ổn.
Kỳ thật lúc Ôn Tình nhìn thấy Trần Thành thì nàng đã muốn thu hồi nội lực, nhưng đều do quán tính, một chưởng kia tuy rằng vỗ ra, nhưng không toàn tâm ý, phỏng chừng chỉ còn lại một hai phần công lực, bằng không giờ này Trần Thành chắc chắn là đã đi gặp Diêm Vương.
"Không có sao? Thế sao trên người có nhiều vết máu như vậy?". Liễu Yên vẫn lo lắng.
Cái này..."À, cái này không phải máu của ta, tối hôm qua ta nhàm chán nên chạy đi giết gà, cho nên mới dính một thân máu". Trần Thành cũng không muốn làm bọn họ lo lắng, bịa ra nói dối.
Giết gà? Giờ phút này mọi người đều không biết có nên tin hay không, mỗi người hoài nghi thính lực của mình, không ai tin nổi người phong độ nhẹ nhàng nửa đêm lại chạy đi giết gà.
"Giết gà cái gì? Ngươi nửa đêm lại chạy đi giết gà sao?". Tiết Nhân kinh ngạc.
Tuyết Tình đứng một bên cũng không khỏi kinh ngạc, nàng vì sao nửa đêm lại đi giết gà? Trên người cũng có đầy máu như vậy, áo khoác cũng không mặc, vả lại người vô cùng bẩn?
"Ai nha, chính là đi chơi thôi, cha, tiểu Lục tử là có chuyện gì?". Trần Thành không muốn tiếp tục vấn đề rối rắm này, vội vàng đem chuyện hệ trọng để trước mắt.
Tiết Nhân cau mày, xoay người hướng bên cạnh bàn đi tới: "Sanh nhi, ngươi đến đây". Trần Thành cũng bất minh sở dĩ* đi đến.
(*) Mù mịt, không hiểu chuyện gì.
Tiết Nhân đặt ngón tay giữa bình trà, nói: "Tiểu Lục tử chính là uống nước trà mới trúng độc bỏ mình, Tuyết Tình cô nương cũng nghiệm qua thử, đúng là trong nước trà có Khô Vong Tán, loại độc này vô sắc vô vị, khi vào trong dạ dày lập tức mất mạng, dược tính cay độc, vài thập niên trước cơ hồ đã tuyệt tích giang hồ, không nghĩ bây giờ lại xuất hiện". Lần này hạ độc, rõ ràng đối tượng muốn nhắm đến là Trần Thành, nhưng bởi vì Trần Thành một đêm không về, tiểu Lục tử mới thành kẻ chết thay.
Trần Thành nhíu mày, rõ ràng độc này đến từ Tứ Xuyên Đường Môn, nhưng là rốt cục ai đã tiến vào phòng nàng hạ độc đây? Còn có, tiểu Lục tử tại sao lại tiến vào phòng nàng, lại còn uống trà?
"Thúy Nhi, tiểu Lục tử đến phòng ta làm gì?". Trần Thành biết tiểu Lục tử muốn tìm nàng, Thúy Nhi nhất định biết gì đó.
"Bẩm Thiếu chủ, tiểu Lục tử sáng sớm vội vàng chạy đến tìm ngươi, thấy ngươi đi vắng, hắn liền ngồi trong phòng chờ ngươi, nói là có chuyện trọng yếu hướng ngươi bẩm báo, ngồi một hồi lâu vẫn chưa thấy ngươi trở về liền một mình châm trà để uống, không ngờ...". Thúy Nhi rốt cục không nói thêm được nữa.
Vầng trán Trần Thành càng lộ thêm vẻ ngưng trọng, tiểu Lục tử vì chuyện gì mà vội vàng tìm ta? Chẳng lẽ...chẳng lẽ Tiết Tử Diên bên kia có chuyện gì?
"Tiểu Lục tử có nói tìm ta có việc gì không?". Trần Thành lại hỏi Tuyết Nhi.
Thúy Nhi lắc lắc đầu: "Chưa nói".
"Sanh nhi, ta xem hai lần ám sát ngươi đều là cùng một nhóm người". Tiết Nhân trong lòng nghĩ nhóm người này rốt cục là tại sao phải hạ độc, tại sao lại có loại độc dược này?
Trần Thành đương nhiên biết là ai, nhưng đám người này thế lực tuyệt đối không nhỏ, cả gan hai lần ám sát, liền phái tới người của Đường Môn hạ độc, không biết lần sau là thủ đoạn gì. Trần Thành càng nghĩ càng giận, được lắm! Ta sẽ cùng các ngươi chơi đùa một phen, chẳng qua chỉ là chết mà thôi.
Tiết Nhân nhìn Trần Thành không nói gì, giống như đang suy tư, liền hỏi: "Sanh nhi, có phải ngươi biết gì đó không?"
Trần Thành vốn không định làm Tiết Nhân lo lắng, nhưng lại ngẫm lại, làm cho bọn họ biết để phòng bị cũng tốt, để ngừa lần sau có ai khác bị hại. Vì thế mở miệng nói: "Lần hạ độc này là người của Đường Môn".
"Tứ Xuyên Đường Môn?". Tiết Nhân kinh ngạc. Nếu thật sự là Tứ Xuyên Đường Môn nhúng tay vào, việc này sẽ khó giải quyết, nếu bọn hắn nảy sinh ác ý, có thể đem Tiết gia trang cả người lẫn vật toàn bộ giết chết, nghĩ vậy, lại nghĩ đến Tiết Hoàng Sanh, trong lòng hắn bắt đầu có điểm không bình tĩnh.
Tiết Nhân nghĩ đến chuyện đó, Trần Thành như thế nào không thể lường trước được? Nhưng trước mắt nàng cũng không nghĩ ra được biện pháp đối phó.
"Bên người chúng ta nhất định có gian tế, mọi người vẫn nên cẩn thận". Trần Thành nói xong. Đột nhiên trong lòng hiện lên kế sách, suy tư một hồi, vì thế quay đầu nhìn Tuyết Tình hỏi: "Có biện pháp nào để một người lâm vào trạng thái ngất không?".
Tuyết Tình không rõ Trần Thành vì sao hỏi như vậy, nhưng vẫn gật đầu: "Có, có một loại thuốc có thể để người ta ngất đi, hiệu nghiệm chỉ có ba ngày".
Trần Thành trong lòng vui vẻ, nàng chỉ xem trong tiểu thuyết có loại thuốc này, không nghĩ rằng thực sự là có. Vui vẻ hỏi tiếp: "Vậy ngươi có loại thuốc đó không?".
Tuyết Tình tuy rằng không biết vì sao Trần Thành phải dùng nó, nhưng vẫn thành thật nói: "Vừa vặn trên người của ta đang có". Thuốc này là sư bá của nàng nghiên chế ra cho Lãnh Ngạo Sương, để phòng ngừa có lúc dùng tới, nhưng Lãnh Ngạo Sương khinh thường thuốc này, cảm thấy nàng vô luận thế nào cũng không đến nổi phải đi giả chết, tức giận sư bá khinh thường nàng cho nên ném nó đi, Tuyết Tình thấy đáng tiếc, liền nhặt lên bảo quản thay.
"Thật sự, thật tốt quá". Trần Thành hưng phấn đứng lên.
Tất cả mọi người không rõ nàng muốn làm cái gì, đều là một bộ dạng khó hiểu nhìn nàng. Trần Thành nhìn vẻ mặt nghi hoặc của mọi người, liền đem ý nghĩ của chính mình nói.
Vợ chồng Tiết Nhân cùng Tiết gia trang nghe Trần Thành nói, cũng gật đầu nhận lời. Mà Tuyết Tình nhìn chăm chú thật sâu vào Trần Thành, nàng không biết phương pháp này khả năng thành công bao nhiêu, nhưng nếu vậy mình sẽ phải rời đi Tiết gia trang, không thể ở bên cạnh bảo hộ Trần Thành, nàng sợ có việc gì xảy ra, nhưng lại nghĩ, có lẽ trước mắt cũng chỉ có biện pháp này mới có thể vô hiệu trăm phương ngàn kế đang chực chờ muốn giết chết Trần Thành, vì thế nàng cũng lặng lẽ đáp ứng.
Nhìn thấy mọi người gật đầu nhận lời, Trần Thành gật gật đầu cảm tạ mọi người đã ủng hộ nàng, nhưng trước hết, nàng vẫn muốn biết rốt cục tiểu Lục tử tìm nàng có chuyện gì, vì thế hướng Chu Nham nói: "Ngươi kêu người bên Ám Đường hôm qua giám sát Tiết Tử Diên lại đây, ta có chuyện muốn hỏi hắn".
Chu Nham đáp: "Sư huynh, hắn chờ ngươi ngoài cửa đã lâu, vừa rồi thấy ngươi đang bận, cho nên...".
"Mau để hắn tiến vào". Trần Thành vội nói.
"Vâng...". Chu Nham chạy ra ngoài, chỉ chốc lát mang theo một gã hạ nhân tuổi trẻ gầy yếu đi đến. Nam tử kia tiến đến liền ôm quyền hành lễ: "Thuộc hạ tham kiến Tiết trang chủ, Lâu chủ". Bởi vì người này là người của Tham Nguyệt Lâu, xưng Trần Thành làm lâu chủ.
"Ngươi biết tiểu Lục tử tại sao đến tìm ta hay không?". Trần Thành khẩn cấp nói.
"Bẩm Lâu chủ, thuộc hạ hôm qua chứng kiến Tiết cô nương thân mặc y phục đen ra khỏi phòng, thuộc hạ thấy kỳ quái vì sao người của Mặc Đường tại sao không phản ứng, vì thế lặn lẽ vào trong xem xét, nhìn thầy hai người của Mặc Đường bị người hạ mê dược ngã xuống đất ngất liệm đi, thuộc hạ nhanh chóng đuổi theo Tiết cô nương, nhưng đột nhiên mất dấu của nàng, thuộc hạ có đi vòng quanh xem xét, cuối cùng đến sân của Lâu chủ mới phát hiện nàng từ phòng Lâu chủ đi ra, sau đó phi thân trở về phòng mình".
Chính là nàng. Đáy lòng mọi người liền hô.
Trần Thành gật đầu tán thưởng tên nam tử kia: "Ngươi làm rất tốt, lui xuống trước đi".
"Dạ". Tên nam tử kia cung kính thối lui khỏi phòng.
"Sư đệ, ngươi hiện tại dẫn người đến phòng Tiết Tử Diên nhìn qua thử xem". Trần Thành hướng Chu Nham nói. Chu Nham gật đầu rồi liền ra ngoài.
"Thúy Nhi, ngươi đi lấy bình trà y đúc cái vừa nãy rồi châm trà như cũ vào, nhớ kỹ, đừng để bất cứ ai biết". Trần Thành nói với Thúy Nhi. Thúy Nhi liền lĩnh mệnh ra ngoài.
Trần Thành thở dài, đi đến bên cạnh Tuyết Tình: "Đưa thuốc cho ta".
Tuyết Tình nhìn người trước mắt, tuy rằng quần áo có chút lộn xộn, nhưng vẫn như cũ tuấn nhã xinh đẹp, nàng rốt cục hiểu được vì sao chính mình lại thích Trần Thành, bởi vì nàng khi thì ngu ngốc, khi thì thông tuệ, khi thì tiêu sái, khi thì thanh nhã, khi thì lạnh lùng,...Trần Thành gặp chuyện gì đều bình tĩnh giải quyết thỏa đáng, nàng không thể không tán thưởng.