Tình Mệnh

Chương 35: C35: Phiên Ngoại 2




Ngàn vạn lần cũng không nghĩ tới, vô tri vô giác làm sao, hắn lại quay về nơi này.

Đất nước nhận được sự bảo hộ của rồng xanh, oai hùng khí khởi. Thanh Long quốc, sau một thời gian không gặp, cư nhiên đã trở thành đệ nhất cường quốc sánh cùng với Phượng Linh quốc rồi. Giữa hai nước còn có quan hệ thông gia, tình cảm khăng khít gắn bó, các tiểu quốc chư hầu ở xung quanh từ lâu đã không còn ý định manh nha, nếu có cũng đều đã lần lượt bị bại trận, nhập vào đế quốc rồi. Mỗi trận đánh thắng lợi đều là nhờ có hoàng đế bệ hạ đích thân chinh chiến, trước đây còn từng là chiến vương gia hiển hách, nên cũng không khó hiểu khi đế quốc kéo quân chinh phục tới đâu thì sẽ thắng trận tới đó.

Một đất nước đã được vực dậy khỏi nguy cơ lụi bại như thế, ở đây cũng chẳng còn ai có khả năng trở thành kẻ thù, nhưng tại vì sao hắn lại cứ khăng khăng muốn li khai? Vì sao lại không tận hưởng cuộc sống cao cao tại thượng như đã được định sẵn từ trước? Vì sao hắn lại cứ phải cố chấp đảo ngược thiên mệnh?

Có điều gì đáng để hắn khao khát hơn cả việc trở thành thiên tử, hơn cả việc khoác lên long bào, cầm ngọc tỷ trong tay, làm đương kim thánh thượng của một cường quốc hay sao?

"A a...! Công tử cẩn thận!!"

Kinh thành tấp nập người qua lại, hắn chẳng lường trước được vậy mà sẽ có kẻ từ phía trước đâm đầu về phương hướng của hắn. Nhưng hắn là ai cơ chứ? Cho dù đó có là một cô nương khả ái, thân thể của hắn không phải cứ muốn là có thể tuỳ tiện động vào. Từ trước đến nay, chưa từng có ngoại lệ.

Chưa từng có ngoại lệ...?

Hắn không để vị cô nương lục y đang điên cuồng chạy trốn kia đâm vào chính mình, ngay lúc nàng ta sắp sửa đụng vào, hắn liền xoay người né tránh. Nàng ta mất đà mà chới với ở phía sau lưng hắn, sau đó ngã xuống đất. Ấy vậy mà vẫn còn có sức để kêu người cứu giúp, nói chính xác hơn là kêu hắn, "Công tử... làm ơn giúp tiểu nữ..."

"Công tử! Ngươi đừng có giúp ả trà xanh đó!"

Chưa kịp nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, từ cùng một phương hướng mà cô nương lục y mới chạy tới lại xuất hiện thêm một cô nương khác, dung mạo bá đạo bức người. Trông bộ trâm vàng tinh xảo cài trên búi tóc và y phục hoàng sắc thêu tơ tằm vàng trên người nàng ta, có thể đoán được thân phận của vị cô nương này tuyệt đối không tầm thường.

"Nương- Tiểu thư! Tiểu thư chạy chậm thôi! Chờ nô tì với...!"

Vị cô nương từ người toát ra nộ hoả đó rốt cuộc cũng đuổi đến kịp, dùng giọng nói cao cao tại thượng của bậc bề trên nói xuống "Ta còn chẳng làm ngươi sứt mẻ một miếng da nào, vậy mà ngươi chạy ra đây diễn trò hề gì đấy hả, thưa Lục Trà tiểu thư?"

Nữ nhân kia lập tức ôm mặt khóc lóc ỉ ôi, đem một bộ dạng đáng thương nhất bày ra thu hút ánh nhìn của thiên hạ.

"Ồ?"

Như thể cảm thấy sự tình giữa hai nàng có vẻ thú vị, lại có phần thưởng thức dáng dấp cuồng nộ bá đạo của hoàng y nữ tử, hắn quyết định lặng lẽ đứng sang một bên, giúp đỡ hoàng y nữ tử kia một phen vậy.

"Nương nương sao lại có thể nói thần thiếp như vậy...! Ít nhiều gì thần thiếp cũng đã trở thành nữ tử hậu cung, ngoài việc hầu hạ hoàng thượng thì chẳng còn cầu mong gì nữa...!"

Nàng ta vừa dứt lời liền nhận một cái bạt tay của hoàng y nữ tử thẳng vào má trái.


"Bớt cái vẻ mặt giả tạo đó lại. Ngươi có thể lừa được cả thiên hạ, nhưng ta thì không! Hắn cũng không! Ngươi tưởng ở trong cung được nhiều ngày là tự nhiên trở thành phi tử chắc? Nếu như không phải ngươi tự bày trò hạ độc lên chính mình thì làm gì có chuyện ngươi được ban ân cho phép giữ lại để thái y viện giải độc cơ chứ? Chưa kể ngươi còn tìm cách để trèo lên giường hắn cơ đấy?"

"Nương... nương nương nói gì... Tô Kiều không hiểu..."

"Phải, ngươi không muốn hiểu. Vậy nếu như bổn cung cũng không muốn ngươi bước chân vào cung nửa bước thì sao hả, Tô Lục Trà!"

Hồng y nam tử yên tĩnh ở một bên điềm nhiên xem kịch sống, tròng mắt loé lên ánh nhìn cợt nhả

Hai chữ lục trà này, tuy hắn không rõ vì sao lại cảm thấy quen thuộc, nhưng nhất định là một từ dùng để ám chỉ những kẻ ngoài mặt thiện lương thánh thiện yếu đuối, bên trong đen tối mưu toan giành giật đồ của người khác.

Đúng như hoàng y cô nương kia nói, lục y cô nương này là một lục trà tiêu chuẩn. Bản thân hắn cũng không hay can thiệp gì vào những thủ đoạn của nữ nhân, nhưng đối với phàm nhân mà nói, nhất là giữa các cô nương với nhau, loại lục trà như vậy chính là loại đáng khinh nhất.

Vừa hay, không hiểu vì sao, hắn lại thấy vị hoàng y tiểu thư kia thật vừa mắt. Không nhịn được, muốn giở một ít chiêu trò giúp nàng ta.

"Kiều nhi ở lại trong cung cũng là vì thuận theo ý chỉ của bệ hạ, lúc này nương nương lại tự mình đuổi Kiều nhi đi... Mà việc giúp hoàng thượng khai chi tán diệp từ lâu đã là nghĩa vụ của phi tử, nương nương lại dựa vào thế lực của phủ thừa tướng mà muốn độc sủng hoàng thượng, như vậy có phải là có chút không hợp lễ nghĩa, thiên hạ mà biết được, thanh danh của nương nương sẽ..." Trong lời nói chứa đầy ẩn ý, lục y nữ tử ôm lấy má trái còn in vết tay vừa ủy khuất nói, mắt vừa đảo xung quanh, tự tin rằng người ta nhất định sẽ không bỏ qua chuyện bê bối hoàng cung này. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, nàng ta chợt nhận ra có gì đó không đúng. Vì sao... nàng đã gây ra nháo loạn lớn như vậy, vì sao lại không có ai phản ứng... như thể đã đem hai người nàng ta thành người vô hình vậy. Thấy thế, lục y nữ tử càng khóc lóc to hơn, thế nhưng kết quả vẫn như cũ. Không một ai chú ý đến hai nàng.

Hoàng y nữ tử ngay sau đó cũng nhận ra điểm khác thường. Nàng quan sát xung quanh, ban đầu còn có chút lạc lối hiện trong ánh mắt, nhưng rất sớm đã đem tầm mắt phóng về phía hồng y nam tử vẫn luôn lặng lẽ đứng ở bên vệ đường quan sát sự tình, nghi hoặc dò xét "Công tử, đây là..."

Hắn không dự định sẽ đáp lời nàng mà cứ thế rời đi. Trận pháp ảo ảnh sẽ sớm biến mất, nếu như nàng ta đủ thông minh, hẳn là sẽ quyết định xử lí vị lục trà kia càng sớm càng tốt.

Vậy mà lại vẫn không nghĩ tới, vở tuồng này bỗng xuất hiện thêm một nhân vật...

"Hoàng thượng giá đáo!"

Tiếng hô the thé của viên thái giám vang lên, lập tức khiến cho bách tính ngừng lại tất cả hoạt động của mình mà đồng loạt quỳ xuống, hướng đến nam nhân khoác long bào thập phần cao quý đang đi tới kia mà dập đầu kinh hô. Phiên chợ ồn ã chỉ trong một khoảnh khắc lại trở nên lặng như tờ.

"Miễn lễ. Chuyện này là thế nào đây?"

Ảo ảnh mới bị phá, bàn dân thiên hạ lúc này cũng là vừa mới chú ý đến hai cô nương đang đấu nhau, đều đồng dạng một vẻ mặt không hiểu gì.

Lục y nữ tử vừa trông thấy hoàng thượng, cả người tựa như hoá thành cọng rau, một màn mĩ nhân lê hoa đái vũ nức nở từng câu từng chữ rời rạc, ngược lại với vẻ cường hãn của hoàng y nữ tử lại càng lấy được cảm thông của người khác.

"Hoàng... hoàng thượng... Là Kiều nhi sai... nương nương không làm gì hết... cầu xin hoàng thượng trách Kiều nhi, đừng trách phạt nương nương..."


Hoàng y nữ tử thiếu điều muốn bật ra một tiếng cười trào phúng, nhưng cuối cùng nàng chỉ im lặng nhướng mày khoanh tay, tỏ vẻ không thèm quản nữa.

"Hoàng hậu, lại đây." Hoàng thượng từ đầu tới cuối, cùng lắm cũng chỉ bố thí cho lục y nữ tử một cái nhìn lướt qua, sau đó lại quay sang hoàng y nữ tử, nhẹ giọng lên tiếng.

"Không thích." Nàng còn không thèm nhìn y một cái, đã thế lại còn trống không mà trả lời thiên tử. Hoàng thất trước đây đã bao giờ xuất hiện tình huống này bao giờ đâu? Nữ tử này rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh mà lại có thể dùng thái độ đó với vua của một nước?

"Ra đó là hoàng hậu nương nương? Lại không ngờ sẽ là một nữ nhân hung dữ như vậy..."

"Nữ nhân ghen tuông như thế, làm sao có thể xứng với vị trí mẫu nghi thiên hạ?"

Lời xì xào bàn ra nói vào của dân tình hóng kịch vừa vặn lọt vào tai vị đế vương. Tuy nhiên, y trông chẳng có vẻ gì là để tâm những lời bọn họ nói. Nét mặt của y, trái lại với giận dữ, lúc này lại càng trở nên ôn nhu, giọng nói mềm mại tựa như dỗ dành người trong lòng đang giận dỗi, chính mình tự đi đến bên cạnh nàng, cầm hai tay nàng để vào trong lòng bàn tay mình "Linh nhi, nàng dùng tay nào đánh, vi phu xoa xoa giúp nàng."

"Hoàng thượng...!" Trông thấy hoàng thượng lại có thể đối xử phi thường tốt với hoàng hậu ngay trước thanh thiên bạch nhật mà chẳng hề đem lời đàm tiếu của người khác để vào tai, lục y nữ tử không nhịn được mà để lộ ra một bộ mặt vô cùng khó coi.

"Thứ nữ của Tô gia, ngươi đây là đang cố ý xem thường hoàng hậu của trẫm?"

"Thần... thần nữ không có...!"

Vừa nghe thấy âm vực thập phần nặng nề và uy hiếp của bậc thiên tử chí tôn, Tô Kiều lập tức xanh mặt lắp bắp, lúc này từ trên xuống dưới của nàng ta quả thật là đã hoá thành một màu lục trà.

Trước khi tiến cung, nàng vẫn luôn nghe nói họ là một đôi đế hậu tình thâm, hoàng thượng mặc kệ quan thần bên dưới bất mãn đầy mặt mà khăng khăng muốn bãi bỏ hậu cung, thế thì chẳng khác gì là tuyên bố y chỉ độc sủng một mình hoàng hậu? Nhưng điều phi lý như vậy, vốn không phải ai cũng tin được, thậm chí còn có bao nhiêu cái thuyết âm mưu được đặt ra. Có người còn cho rằng bệ hạ chỉ lấy hoàng hậu ra làm bình phong vì không có hứng thú với nữ nhân. Dĩ nhiên, Tô Kiều hài lòng với lời đồn này.

Tô Kiều nàng nuôi dưỡng ý định trở thành phượng hoàng thoát xác từ khi còn nhỏ. Nàng nghĩ, nếu như nàng trở thành mẫu nghi thiên hạ, thì có cả mười cái phủ Tô gia, mười cái phủ thừa tướng cũng sẽ không làm gì được nàng, thậm chí gặp nàng còn phải dập đầu xưng thần, gọi nàng hai tiếng "nương nương" tôn quý. Nàng sẽ không còn là thứ nữ thấp kém. Nàng chính là Hoàng Hậu! Nàng không tin, với bao nhiêu nam nhân đã nguyện moi tim ra đưa cho nàng làm sính lễ kia, thì tim của Hoàng thượng làm sao lại có thể khác so với bọn họ. Phàm là nam nhân trong thiên hạ, làm gì có kẻ nào thoát khỏi nước mắt của nữ nhân? Đằng này lại còn là một nữ nhân hung dữ chỉ biết luyện mấy cái loại võ công thô tục như Hoàng hậu, chỉ giỏi doạ nạt người khác.

Chỉ cần tìm cách tiến cung, tìm cách để được lưu lại trong cung, như vậy nàng liền có thể cảm hoá được hoàng thượng rồi.

Người tính cũng không bằng trời tính, nàng vạn lần cũng không dám nghĩ, hoàng thượng vậy mà lại thật sự đem Lý Yến Linh đó đặt ở nơi đầu quả tim rồi.

"Thứ nữ Tô gia phi lễ Hoàng hậu, lòng dạ bất trung, phạm tội khi quân, phạt 50 cái vả miệng, 10 trượng, đem giam vào địa lao! Còn có, những kẻ nào vừa nãy dám hồ ngôn loạn ngữ về hoàng hậu, về sau nếu còn tái phạm, phạt cắt lưỡi!" Lời nói của thiên tử vừa lạnh lùng vừa sát phạt, tựa như một tảng đá nặng nề giáng xuống đầu người khác, ban một cái chết bất đắc kì tử.

Sau đó, chỉ thấy nữ tử lục y bị binh lính kéo đi hành hình, khóc lóc đến thảm. Nàng không ngừng gào thét cầu xin hoàng thượng tha mạng mà không biết rằng vào lúc này đây, trong mắt y chỉ còn độc nhất hình bóng của hoàng hậu, còn những thứ khác, tất thảy đều không còn ý nghĩa.


"Lâm Vân Nam cái tên mặt đẹp khốn kiếp, nếu như không có ta, có phải là chàng sẽ để cho nữ tử cả thiên hạ này nhào đến thịt luôn đúng không hả?"

"Hoàng hậu, vi phu biết sai rồi, hồi cung rồi nàng muốn mắng gì thì mắng, phạt gì thì phạt, vi phu sẽ không oán trách nửa lời..."

"Hừ, đúng là đồ đầu gỗ... Cơ mà, ban nãy ở đây có một vị hồng y công tử đã giúp ta— Ơ? Hắn đi đâu rồi?"

Hoàng thượng nhìn theo tay của Hoàng hậu, nhưng ở nơi đó lại chẳng có ai cả.

"Kì quái..."

"Được rồi, Linh nhi, chúng ta đi thôi."

Hoàng thượng dù không hiểu nàng ta đã gặp được ai, nhưng y cũng không hỏi thêm nữa mà cùng nàng cước bộ hồi cung.

Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi ngang qua. Y vội lấy tay áo phủ qua đầu nàng, tránh cho bụi bẩn bay vào nàng. Lúc ngẩng đầu lên, xuất hiện ở trước mặt y lại là một hình bóng của nam tử hồng y.

Một hình bóng quen thuộc, đang mỉm cười với y.

"Như ta đã nói, Rồi đệ sẽ gặp được người quan trọng nhất. Ta mừng cho đệ..."

"Hoàng huynh!"

Chưa kịp thốt lên thêm điều gì, một cơn gió bụi khác lại thổi qua khiến cho y phải nheo mắt lại. Nhưng đến lần tiếp theo mở mắt, người kia cũng đã không còn thấy ở đâu được nữa.

"Nam Nam, chàng sao thế?" Hoàng hậu bị vùi mặt ở trong tà áo của y, thấy y hành động bất thường mà không khỏi lo lắng, hỏi.

"Không... Không có gì, nàng đừng bận tâm."

Hi vọng rằng y chỉ là nghĩ quá nhiều mà thôi, nhưng trông dáng vẻ của hoàng huynh, so với lần trước, hình như là lại thêm mười phần cô độc rồi.

.
.

Nằm ngoài dự liệu của hắn, đi chuyến này lại có thể gặp được đệ đệ. Trông thấy y cũng đã tìm được hạnh phúc của chính mình, hắn xem như cũng yên lòng rồi.

Chỉ là, trước đây, tại sao hắn lại có khả năng nói với y những lời như thế. Người quan trọng nhất đó, hắn còn không có, vì sao lại có thể...

Không đúng.


Hắn đã từng điên cuồng vì điều gì đó.

Hắn đã từng điên cuồng tìm kiếm cái gì đó. Tựa như sợi dây sinh mệnh của hắn, vật bất li thân của hắn, tín ngưỡng của hắn.

Thứ đó, là gì?

Không.

Là ai?

.
.
.
.

Vang vọng trên một ngọn cô sơn là tiếng ngọc tiêu thấm đượm u sắc như thể muốn khiến cả mây trời cũng trở nên ảm đạm theo. Rốt cuộc, chủ nhân của tiếng tiêu ấy đã phải mang loại tâm sự gì mà lại có thể thổi ra thanh âm não nề bức cho người khác dù không muốn cũng phải khóc theo đến thế. Âm thanh hoài niệm mà bối rối như thể muốn tìm về một đoạn kí ức như có như không, nhưng không sao tìm được, vì thế mà cứ mãi mắc kẹt ở nơi tịch mịch này, mãi nuôi hi vọng đến một ngày có thể được gặp lại dáng hình của cố nhân.

"Nương, lại là tiếng tiêu đó!" Đứa trẻ bất ngờ reo lên, bàn tay năm ngón bé nhỏ níu vào vạt áo của nữ nhân bên cạnh.  Nữ tử nắm lấy tay của hài tử, nàng quỳ xuống và từ tốn giải thích "Đó chính là tiếng tiêu của một vị đại nhân tu ma giả vô cùng cường đại, vô cùng xinh đẹp, sống ở trên đỉnh ngọn núi này. Mọi người không biết tên, nhưng chúng ta thường gọi ngài là Quỷ Y đại nhân. Ngài cũng chính là sư tôn của ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu của con đấy. Hồi nương bằng tuổi con, ngoại tổ phụ đã từng kể lại với nương, vị đại nhân bí ẩn kia vẫn luôn tìm kiếm một người rất quan trọng. Nhưng dù cho đã nỗ lực đến mấy, dù đã hai nghìn năm trôi qua, ngài vẫn là không thể nào tìm ra được người đó. Mỗi khi rầu rĩ vì muốn nhớ lại người ấy, Quỷ Y đại nhân sẽ ngồi thổi khúc nhạc mà ngài đã từng song tấu với người ấy, chính là mảnh kí ức mơ hồ duy nhất về người mà ngài còn giữ lại được, tên là Nguyệt Trung Dạ, và ngài sẽ thổi từ lúc trăng tròn vành vạnh cho đến tận hừng đông. Ngài mong rằng tiếng tiêu sẽ vang đến tai của người đó, mong rằng người đó sẽ đến tìm ngài. Cả tuổi thơ của nương không biết là đã nghe thấy khúc nhạc này đến bao nhiêu lần rồi nữa. "

"Con không hiểu. Nếu như người mà đại nhân đó muốn tìm quan trọng với ngài đến thế, vậy tại sao ngài ấy lại không thể tìm được? Ngài ấy không biết danh tính hay dung mạo của người đó sao?"

"Chuyện này nương cũng không rõ. Nhưng con đã bao giờ nghe đến một địa phương nọ, tên là Bỉ Ngạn Cung hay chưa? Vị cung chủ của nơi này, hiện tại đang giữ Ma tôn chi vị trong giới giang hồ chúng ta, là người duy nhất sở hữu khả năng xoá bỏ ký ức, gọi là Vong Tình thuật. Nương đoán là Quỷ Y đại nhân đã trúng phải vong tình thuật, vì vậy mà đến cả người quan trọng nhất cũng không thể nhớ lại nữa."

"Thế thì cái vị cung chủ gì đó là kẻ xấu rồi! Tại sao lại khiến cho người ta quên đi một thứ quan trọng như vậy chứ?! Con thà chết chứ cũng không bao giờ muốn quên đi cha nương, không muốn quên ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đâu!"

"Sự tình của các vị đại nhân phức tạp, sao lại đến lượt chúng ta bàn tới bàn lui linh tinh được. Thôi, tiếp tục đi hái thuốc nào. Tuần sau là đại hội Tứ Quốc Tỉ Thí, sẽ có rất nhiều đơn đặt đan dược đó."

"Dạ, nương!"

Ngay lúc này, tiếng tiêu đột nhiên im bặt giữa chừng, không vang lên nữa.

Hai mẫu tử luyện dược sư đã không biết rằng, tiếng tiêu buồn bã đầy ngóng trông đã kiên trì cất lên trong suốt hai ngàn năm qua, sau đêm hôm ấy, đã mãi mãi không còn vang lên nữa.

Ba ngày sau, ở giữa lòng chợ tấp nập có tiếng rao hô làm thu hút đông đảo sự chú ý của bách tính:

"Ma tôn bị diệt! Giang sơn trở lại thái bình...!!"

~ Phiên Ngoại 2 - Hết ~