Tinh Ngự

Chương 64: Hải Đảm Tặc




Trở lại tổng bộ Đa Bảo Các, tràng cảnh trước mắt khiến Lăng Phong vô cùng kinh ngạc.

Ny Khả cùng với Phỉ Bối và vài gã Thuật Luyện Sư phẩm cấp khá cao đang đứng quanh một chiếc bàn, ở giữa bọn họ có đặt biến dị Phá Không Toa, thần tình cả nhóm vừa vui mừng lại vừa khổ não.

- Ny Khả tỷ tỷ!

- Tiểu Phong, đệ về rồi!

Ny Khả mừng rỡ đứng dậy:

- Chuyện lần này thực sự cần đa tạ đệ.

- Giữa tỷ đệ chúng ta còn phải nói những lời khách sao này sao?

Lăng Phong kỳ quái hỏi:

- Mọi người đang làm gì vậy? Lẽ nào hiệu quả khối tinh chương này không được tốt?

Không phải chứ, tuy rằng hắn chưa kiểm tra qua uy lực của biến dị Phá Không Toa, thế nhưng đánh bại phòng ngự của Thụy Tinh hẳn là cũng không vấn đề gì.

- Không phải!

Ny Khả vội vàng nói:

- Vừa rồi chúng ta đã kiểm tra qua, thậm chí Phỉ Bối đại sư cũng dựa theo luyện phương mà đệ đưa để luyện chế một khối biến dị Phá Không Toa mới, uy lực cũng đã đủ để công phá phòng ngự của Thụy Tinh, đám Thuật Luyện Sư làm ra một lượng lớn hẳn cũng không phải việc khó, chỉ là...

Nàng bối rối nhìn về phía Phỉ Bối.

- Lăng đại sư, chuyện này để ta nói đi.

Phỉ Bối ho nhẹ một tiếng, nói:

- Chúng ta từ trước tới nay chỉ một mực lo nghiên cứu ra một khối tinh chương có lực bạo phát đủ để chống lại Thụy Tinh, thế nhưng vừa rồi Tiểu Ngả Luân lại hỏi tới một vấn đề.

Hắn chỉ tay về phía Ngả Luân đang đứng cạnh mấy người.

Ngả Luân nhận được chỉ thị của Phỉ Bối, khẩn trương nói:

- tinh chương mới của chúng ta tuy rằng có thể phá giải được lực phòng ngự của Thụy Tinh, trong đối chiến giữa sơ giai dong binh hiệu quả vô cùng rõ ràng. Thế nhưng tác dụng của Thụy Tinh đối với đại đa số dong bình vẫn rất nổi bật! Bọn họ tuy rằng không thể bằng vào khối tinh chương này thu được chỗ tốt trong đối chiến ngang cấp, thế nhưng khi ra ngoài thám hiểm thì lực phòng ngự của Thụy Tinh làm tăng rất nhiều tỷ lệ sống sót của họ.

Hắn khi mới bắt đầu nói còn có phần lắp bắp, thế nhưng càng về sau lại càng lưu loát.

Lăng Phong hiểu rõ ý tứ của hắn, đứng trước những dong binh có được biến dị Phá Không Toa thì Thụy Tinh không có đất dùng, nhưng khi ra ngoài thám hiểm thì sao? Đối với những ma thú hung hãn thì Thụy Tinh lại có tác dụng không nhỏ.

- Ý của mọi người là chế tạo lại một khối tinh chương có cả sự đột phá về lực phòng ngự?

Sắc mặt mấy người Phỉ Bối đều ngượng ngùng, Lăng Phong tốn hao tinh lực nghiên cứu ra biến dị Phá Không Toa đã giảm bớt rất nhiều nguy cơ cho Đa Bảo Các rồi, bọn họ đưa ra đề xuất này quả thực là quá phận.

Thấy biểu tình xấu hổ của họ, Lăng Phong cười cười, hắn căn bản không cảm thấy đây là sự tình quá nghiêm trọng:

- Ta sẽ nghiên cứu thêm một chút, thử xem có thể luyện chế ra được loại tinh chương có lực phòng ngự mạnh hơn Thụy Tinh hay không.

Nhóm người Phỉ Bối nhìn nhau, tất cả đều đại hỉ.

Ny Khả mở miệng, thế nhưng không nói nên lời, nhưng trên mắt đã vương đầy lệ. Nàng thật không ngờ khi ở Băng Phong thành bản thân mình vô ý bảo vệ một lần lại khiến Lăng Phong báo đáp hậu hĩnh đến vậy, chỉ cần khối tinh chương biến dị Phá Không Toa là đã đủ trả lại ân tình kia, Lăng Phong căn bản không cần làm thêm nữa! Thế nhưng hắn đối mặt với thỉnh cầu của Đa Bảo Các lại không chút do dự, có thể nghĩ hắn đã thực sự coi bản thân mình là người thân rồi...

Tiểu Ngả Luân đột nhiên nói:

- Lăng đại ca, đệ có thể làm trợ thủ cho huynh được không?

Phỉ Bối biến sắc:

- Ngả Luân, không thể quấy rầy Lăng đại sư!

Nói chung, Thuật Luyện Sư thu đồ đệ thì trước đó đều để đồ đệ làm trợ thủ của mình, trước tiên thành thạo một chút thao tác trên phương diện thuật luyện. Thỉnh cầu của Ngả Luân rõ ràng là mang theo ý niệm bái sư học nghệ trong đầu, nhóm người Phỉ Bối không biết môn quy của sư phụ Lăng Phong như thế nào ( trong mắt bọn họ, Lăng Phong là một Thuật Luyện Sư cường đại như vậy hẳn là có một thuật lão sư phi thường cường hãn), có cho phép thu đồ đệ hay không, họ rất sợ yêu cầu không an phận của Ngả Luân sẽ khiến Lăng Phong tức giận.

- Không sao!

Lăng Phong cười khoát khoát tay, nói với Ngả Luân đang bị quở mắng sắp phát khóc:

- Ngươi cùng đi theo ta, ta thuận tiện dạy cho ngươi một vài thứ.

Hắn đột nhiên nghĩ đến, bản thân mình không thể ở lại Đa Bảo Các cả đời. Đến khi mình rời đi, vạn nhất Đa Bảo Các lại gặp phải nguy cơ như ngày hôm nay thì làm sao? Nếu có một Thuật Luyện Sư cường đại trường kỳ tọa trấn ở đây, tình huống tự nhiên sẽ tốt hơn không ít.

Ngả Luân tuổi còn trẻ đã có thể trở thành Thuật Luyện Sư hiển nhiên thiên phú không tệ, Lăng Phong vì thế mà có ý niệm bồi dưỡng một "thuật luyện đại sư tương lai" cho Đa Bảo Các.

- A... vâng, vâng, Lăng đại ca.

Ngả Luân có được đáp án ngoài dự đoán của mọi người, kinh hỉ luống cuống đi theo sau Lăng Phong tiến về phòng luyện chương.

- Tiểu Ngả Luân thực sự là vận khí tốt. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Mạc lão đầu cảm thán nói.

- Đúng vậy!

Thác Bạt ước ao nói:

- Tiểu gia hỏa này, vừa rồi Lăng đại sư đáp ứng dạy hắn một vài thứ, khong biết tiểu tử kia sẽ hưởng thụ được bao nhiêu.

- Hắc hắc, tiểu gia hỏa này thường ngày tốt với ta nhất, chờ sau khi hắn đi ra ta cần phải hỏi thử xem Lăng đại sư đã dạy hắn những thứ gì.

Kim Tư cười mờ ám nói.

Lời của hắn đã đề tỉnh mọi người, lập tức có người phụ họa nói:

- Đúng đúng, về sau cần phải hảo hảo vỗ mông ngựa Tiểu Ngả Luân rồi.

Nghe tiếng nghị luận của mọi người xung quanh, Ny Khả âm thầm cười, nàng có thể đoán ra dụng ý của Lăng Phong khi dạy dỗ Ngả Luân, đối với sự trung thành của Tiểu Ngả Luân nàng cũng vô cùng tin tưởng. Năm đó nếu không phải Đa Bảo Các cứu hắn về từ giữa trời đông giá rét thì tiểu tử này đã sớm mất mạng, hơn nữa một thân tri thức luyện chương của hắn hoàn toàn có được từ Phỉ Bối đại sư, hai người tuy không có danh nghĩa thầy trò nhưng thực tế lại là vậy!

Kết hợp những điều đó lại, nếu muốn lưu giữ tâm của Tiểu Ngả Luân cũng không hề khó. Chỉ cần đến khi Tiểu Ngả Luân trưởng thành hẳn, những Thuật Luyện Sư trước mắt này triệt để quy phục vào Đa Bảo Các, thậm chí là hấp dẫn lôi kéo thêm các Thuật Luyện Sư khác gia nhập Đa Bảo Các!

Mà hết thảy những biến hóa này, tất cả đều bắt nguồn từ Lăng Phong!

...

Tiến vào phòng luyện chương, đôi mắt Tiểu Ngả Luân trông mong nhìn Lăng Phong. Lăng Phong nhất thời có chút khó khăn, vừa rồi đúng là hắn muốn dạy Ngả Luân một vài thứ, nhưng khi tỉnh táo lại, hắn phát hiện ra mình căn bản không biết phải dạy từ đâu!

Tri thức thuật luyện của hắn không phải là do học tập theo hệ thống có được, nếu để hắn dạy mà nói, việc duy nhất có thể làm chính là như Sang Sư trực tiếp dùng phương pháp Linh Hồn Ấn Khắc đem tri thức lưu lại lạc ấn trong thức hải Ngả Luân. Nhưng rất rõ ràng, làm như vậy cũng không hợp với thực tế.

- Khụ!

Lăng Phong ho nhẹ, hỏi:

- Trong ngày thường ngươi luyện chế tinh chương thì làm như thế nào?

Ngả Luân cho rằng Lăng Phong đang kiểm tra kiến thức của mình, không ngờ tới đại sư trong cảm nhận của hắn hoàn toàn là một thuật luyện kiến thức nửa vời. Hắn cung kính trả lời, lời lẽ không hề sơ sót, sợ câu trở lời của mình khiến Lăng Phong bất mãn.

Phòng luyện chương này là do Phỉ Bối sử dụng, dưới sự dạy dỗ của Phỉ Bối, Ngả Luân đối với nơi này cũng rất quen thuộc. Từ câu trả lời của hắn, Lăng Phong ngược lại đối với công dụng của các dụng cụ nơi này hiểu được không ít. Khẽ lắc đầu, hắn cảm thấy những công cụ này thật sự quá phức tạp, thí dụ một trình tự cần thiết khi luyện chương như "cảm tri", phải chia làm mười ba trình tự vô cùng cẩn thận: đầu tiên cần công cụ luyện kim đặc thù để đo đạc cấp độ cụ thể của ma hạch cần cảm tri, sau đó cần phải đo đạc độ dài chiều cao cẩn thận đến từng góc cạnh, tiếp theo lại phải tiến hành một loạt kiểm tra để đảm bảo khi cảm tri sẽ không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn... trước sau cần phải dùng đến không dưới ba mươi loại dụng cụ!

Lăng Phong rốt cục cũng rõ vì sao khi hắn phá giải Thụy Tinh chỉ cần hai ngày đã khiến họ kinh ngạc đến vậy. Dựa theo cách làm của họ, cho dù có được ý tưởng phá giải rõ ràng thì không có thời gian hai tháng cũng đừng mơ tưởng hoàn thành được! Nói về phương diện tri thức của luyện chương chính quy thì bản thân mình vạn vạn lần không bằng được Tiểu Ngả Luân chứ đừng nói đến chỉ dạy hắn.

Thấy Lăng Phong lắc đầu, Tiểu Ngả Luân vẻ mặt khẩn trương, không biết câu trả lời của mình đã khiến Lăng Phong không hài lòng chỗ nào.

Lăng Phong không rảnh để quan tâm đến tâm tư lo được lo mất của hắn, nhắm mắt ngưng thần, tỉ mỉ tìm kiếm những tri thức căn bản trong thức hải. Chỉ chốc lát sau, nhiều loại luyện phương đã xuất hiện, sau khi xem xong những luyện phương đó, hắn có chút thất vọng, dùng nó để luyện chế thành tinh chương hiệu quả vô cùng tốt! Nhưng những tinh chương này không loại nào không phải trung cấp tinh chương, không cùng một đẳng cấp với Thụy Tinh, cho dù hiệu quả tốt hơn cũng vô dụng.

Hắn trở nên hiếu kỳ, khối Thụy Tinh kia làm sao có thể khiến sơ cấp cự linh hình thành được lá chắn phòng hộ? Ánh mắt Lăng Phong rơi vào Thụy Tinh trên tay, bỗng dưng, giữa hai tay hắn bộc phát ra một trận tinh quang gai mắt, một làn sóng chân lực điên cuồng dũng mãnh tiến vào trong Thụy Tinh!

Tiểu Ngả Luân ở đằng sau thất kinh, hắn vô ý thức muốn ngăn Lăng Phong lại, cũng may vào khắc cuối cùng đã khắc chế được sự xung động của bản thân. Khôi tinh chương này là Đa Bảo Các phái người mua về từ Thụy Tinh thương hội chuyên môn dùng để nghiên cứu, cho dù khi nghiên cứu bị hủy thì có sao?

Tinh chương tính chất cứng rắn, nhưng cũng không phải không thể tổn hại. Chân lực cường đại dũng mãnh tiến vào, chỉ nghe "rắc rắc" một tiếng giòn tan, mặt ngoài tinh chương xuất hiện vô số vết nứt, dùng sức thêm một chút, nó hoàn toàn vỡ vụn!

Ngay lập tức!

Niệm thức mạnh mẽ đâm ra, tố linh mặc tràn ra sau khi tinh chương vỡ vụn liền bị Lăng Phong điều khiển phiêu phù giữa không trung. Niệm thức như nước chảy, xuyên vào trong tố linh mặc, tỉ mỉ cảm ứng linh hồn vật tính trong đó.

Đột nhiên, một trận dao động linh hồn từ niệm thức muốn đâm tới thức hải của Lăng Phong. Lăng Phong lạnh lùng cười giễu: Muốn chết!

Khi luyện chế tinh chương, trừ trình tự phối chế tố linh mặc tương đối rườm rà ra, còn tồn tại một nguy hiểm rất lớn, đó chính là ... linh hồn vật tính! Linh hồn vật tính nói cách khác chính là linh hồn của ma thú, mà linh hồn ma thú tồn tại bên trong ma hạch! Khi Thuật Luyện Sư cảm tri, chúng rất có khả năng sẽ đột nhiên bạo động, đối kháng với niệm thức của Thuật Luyện Sư, thậm chí còn tiến vào có ý đồ chiếm giữ thứ hải của họ! Đương nhiên, ma thú có thể làm được việc này cũng không nhiều.

Vừa rồi Lăng Phong đánh nát tinh chương, chính là để dùng niệm thức nhìn rõ xem linh hồn vật tính luyện chế Thụy Tinh đến từ loại ma thú nào, không nghĩ tới linh hồn con ma thú này còn muốn xâm chiếm thức hải của hắn! Lấy cường độ niệm thức của Lăng Phong, dù cho linh hồn ma thú tứ tinh cũng không thể nào đối kháng nổi, sao có thể e ngại mộ con ma thú nho nhỏ chưa vượt quá tam tinh?

Niệm thức như lợi kiếm, điên cuồng đâm ra!

"Chóe" một tiếng, linh hồn trong tố linh mặc như bị lửa đốt, thét lên chói tai lui về!

- Trốn đi đâu!

Niệm thức bỗng nhiên tăng thêm ba phần, Lăng Phong rốt cuộc cũng nhìn ra được hình dạng cụ thể của linh hồn trước mặt: đó là một con ma thú hải dương có hình tròn kỳ lạ, nó huy động tám trảo, trên đỉnh mỗi một móng vuốt đều có một mặt hộ thuẫn hình tròn!

Trong hải dương có rất nhiều kỳ thú, loại ma thú này ngay cả trong kho tri thức của Sang Sư cũng không ghi chép hoàn chỉnh, bất quá thông qua lần tiếp xúc ngắn ngủi này, Lăng Phong đã tìm hiểu rõ ràng được linh hồn vật tính của nó, cũng minh bạch đối với nó phải dùng loại tố linh mặc nào.

Chậm rãi mở mắt, đoàn tố linh mặc huyền phù trước mặt mất đi sự điều khiển của niệm thức, "phốc" một tiếng bắn ra tứ tán. Một bóng đen trong đó vặn vẹo một chút sau đó hóa thành một đoàn vụ khí biến mất. Mất đi sự che chở của tố linh mặc, linh hồn vật tính căn bản không thể tồn tại độc lập.

Tiểu Ngả Luân trừng trừng nhìn Lăng Phong, Lăng Phong hơi do dự, khua tay múa chân tả lại rồi nói nói:

- Ngươi có biết loại ma thú đó tên là gì không?

Rất rõ ràng, trên phương diện thuyết minh Lăng Phong thực sự rất thiếu thiên phú, nói cả nửa ngày, Tiểu Ngả Luân mới miễn cưỡng tưởng tượng ra được thứ hắn miêu tả, do dự nói:

- Có phải là Hải Đảm Tặc hay không?

- Hải Đảm Tặc?