Tình Sói Chi Dao

Chương 25




Nhiên Kỳ cho đầu vào giữ hai chân nàng, cảm nhận phần thịt thon mịn trên người Duệ Tú, tay không ngừng ra sức vuốt ve qua lại chúng. Khiến nàng Duệ Tú, chỉ biết xoay đầu nhìn đến hướng khác, tay bắt lấy miệng chính mình buộc bản thân chóng lại sự kiêu gợi của cô.

Nhiên Kỳ vùi mặt mình vào nơi tư mật của nàng, mút lấy phần dịch mật cao trào khi nãy. Lại thêm loạt cảm giác khiến Duệ Tú lần nữa kɦoáı ƈảʍ bắt đầu dâng. Được một lúc, Duệ Tú nghĩ nàng sẽ lần nữa bay vụt lên chốn tiên nhân thì, đột nhiên vật thể xa lạ tiến vào bên trong nàng, cảm giác đau đớn truyền đến từ nơi tư mật, ₫ối với thương tổn e rằng còn đau đớn hơn. Cơ thể bắt đầu co lại, tiếng rên vì đau nay đã trở thành tiếng khóc nấc của nàng.

Điều này lại làm cho Nhiên Kỳ phía trên nhìn đến nàng Duệ Tú ₫au lòng không thôi, có lẽ với mình còn quá to đối nàng.

Nhiên Kỳ không tiếp đẩy nam căng to lớn của mình, ngược lại thay tay cho vào, chầm chậm chuyển động. Nhiên Kỳ lần nữa dời đầu bản thân xuống phía dưới nàng kiêu kích, còn là đánh lưỡi qua lại mút lấy âm đế nữ nhân, tay theo xác luân động bên trong kíƈɦ ŧɦíƈɦ.

Duệ Tú khó khăn bắt lấy đầu Nhiên Kỳ đẩy ra, hiện tại nàng chính mình không cách nào thoát được, vô vọng hứng chịu cảm giác chưa từng có từng chút từng chút chiếm lấy cơ thể nàng.

" Hic...kỳ...ngươi dám khi dễ ta..hic..hic.....đau..ahh..ngươi mau dừng lại..đừng... "

" Tú nhi..ngoa.n..ta sẽ mau..xong thôi.."

" Kỳ..đừng mà..dừng lại..đừng..ahh..không..ta..ta không muốn ah..!! "

Lúc đầu Duệ Tú xúc cảm khó chịu ẩn chút đau vô cùng, sau bị Nhiên Kỳ lần lượt ra vào động tác mãnh liệt còn không ngừng dùng môi lưỡi chính mình kiêu khích, khiến nàng mau chóng quên đi cơn đau thay vào là cảm giác kɦoáı ƈảʍ cùng cực. Nàng theo nhịp tay Nhiên Kỳ ra vào rên không ngừng nghĩ.

Tiếng rên vang khắp giang phòng, khiến chúng trở nên tràn đầy yêu mị. Làm người canh tác bên dưới thoả mãn thưởng thức mỹ thực, không kiềm chế bản thân mà đẩy nhanh hơn tốc độ, khiến cho Duệ Tú không tài nào chịu được, ưỡng người vang xin.

" Ahhhh...Kỳ....ahhhhhh... "

" Chậm...Ahhhh...Kỳ chậm lại..Ahhhh... "

" Kỳ....Chậm...Ahhhh... Không...ta... Aaaaaaaaaaa~.... "

Duệ Tú bị cô mãnh liệt ra vào thân thể, đầu lưỡi nhiệt liệt kíƈɦ ŧɦíƈɦ âm đế, khiến nàng vô lực chống đở tay vô thức nắm lấy ga giừơng, hứng chịu đợt sóng triều ập đến.

Cơ thể chưa kịp ổn định lại nhịp thở, Nhiên Kỳ lần nữa trèo lên người nàng, qua lại mơn trớn lấy phần thân thể, ý đồ rất rõ còn muốn ăn thêm..

Nhiên Kỳ cảm thấy như vâỵ chưa  đủ,  còn muốn nhiều hơn, nhưng nữ nhân của nàng lại không muốn thế, ra sức đẩy đi thân thể của nàng, cự tuyệt hành động thân mật không để nàng có thể chạm vào nữa. Bất mãn nhìn đến, nàng ánh mắt tỏ vẻ vô cùng đáng thương ý muốn nói " thức ăn chưa đủ no "

" Ngươi!!! "

" Ngươi Lập Tức Ra Ngoài Ngay Cho Ta!!!! "

" Hừ!!! "

Duệ Tú dồn hết tất cả sức lực còn lại rống lên, lệnh cho Nhiên Kỳ rời khỏi căn phòng, không được phép cùng nàng kiêu kích du͙ƈ vọиɠ thêm nữa. Nàng thuận theo ý Nhiên Kỳ như thế mãnh liệt khi nãy giờ đã khấm mệt, kia còn không vì mình mệt mỏi mà buông tha, còn dùng ra loại ánh mắt ấy hướng nàng nhìn đến đáng thương, điều này càng làm cho nàng muốn bức điên, hận khi nãy quả xem thường Nhiên Kỳ nàng ta thể trạng suy yếu.

Duệ Tú một phát đạp Nhiên Kỳ nàng ra khỏi chăn, sau nhanh chóng đắp kính thân mình, không cho phép người kia chạm được mình. Mặt xoay hướng bên trong,không cùng sắc lang nhìn đến ánh mắt đáng thương, càng nhìn lại càng khơi mào lữa giận trong người nàng a.

" Bảo bối a~... "

"... "

" Tiểu bảo bối a~~... "

".... "

" Tiểu... "

" Lập Tức Ra Ngoài Ngay Cho Ta!!! "

" Còn nói ta liền cắt Của Ngươi!? "

" Được được được.. Ta liền đi ra ngoài..đừng cắt đừng cắt.."

Duệ Tú thật, đã cảm thấy đã khấm mệt, nàng bị nhân mãnh liệt cơ thể còn chưa đủ xấu hổ? Nay còn muốn thêm, Nhiên Kỳ thật không muốn nàng nghĩ ngơi a...

Nhiên Kỳ thì khác, chỉ là nhu cầu nàng thì được giải thoát rồi còn của bản thân thì...haizz biết làm sao được..để lần khác vậy..dù sao cũng lần lần đầu của nương tử đại nhân mà a.

Suy nghĩ một lát, nhớ đến hai người còn chưa ăn gì, Nhiên Kỳ quay lại hướng Duệ Tú nói.

" Nàng tốt nghĩ ngơi trước, ta ra ngoài kiếm chút thức ăn cấp chúng ta no bụng nha.."

".... "

Không trả lời, Nhiên Kỳ đành xem đó như là lời đồng ý. Nhiên Kỳ nàng sợ nhất chính là chọc giận phải nữ nhân, họ khi giận, chuyện gì cũng có thể dám làm. Vì thế nàng sợ, Duệ Tú sẽ vì mình mà bốc hoả, nên đành chọn cách rời khỏi gian phòng, không lại tự mình chuốt khổ...

Mặc xong y phục trên người, lấy ra bộ y phục mới đặt bên cạnh giường cho Duệ Tú, thu dọn một số thứ gọn gàng, xong mới yên tâm rời khỏi. Không hiểu sao chiếc khuyên tai nàng đang giữ trong người cứ liên tục phát sàng, nàng nghĩ, nhất định khi về sẽ kiểm tra xem thử. Chợt nhớ đến, hôm nay là ngày đại hội diển ra, ₫ương nhiên nàng đã bỏ lở mất một ngày, thiết nghĩ ngày mai sẽ không sơ ý mà bỏ qua lần nữa.

Nhiên Kỳ di chuyển xuống bên dưới đại sảnh, căn dặn tiểu nhị mang thức ăn lên cho Duệ Tú, về phần mình chỉ lấy một bánh gạo nhỏ. Nhìn đến số ngân lượng trong tay, này còn có thể ăn uống trong 3 ngày, hẳn nàng cần có công việc để làm, nếu không sẽ không cầm trụ nỗi, nói chi đến được kinh thành.

Hôm nay là đêm trăng tròn, cùng Nhiên Kỳ nàng nhất định sẽ không hợp nhau, đáng tiếc nàng trước đã được mẫu thân dạy qua cách không hiện nguyên hình nhân khi ngày trăng tròn đến. Vì vậy nàng có thể điều khiển bản thân ở nguyên trạng nào tùy muốn. Chỉ là máu trong cơ thể nàng tiêu hao không ít, nàng cần phải hồi phục lại thể trạng chính mình, nên lập tức đi vào rừng sâu hôm trước bị lạc, kiếm lấy số thức ăn sống cấp no bụng. Do nàng vì quá mệt mỏi, nên vô thức trở về trạng thái sói đi đến khu rừng, không hề hay biết.

_____________c.h.u.y.ể.n _______________

Nơi tổ chức đại hội, "thời điểm sáng"

" Đa tạ chư vị ở đây, đã đến, hội tụ cùng Khả mỗ ta, tranh đấu, kế thừa chức vị minh chủ. Khả Hữu ta cũng đã là lão nhân gia rồi, tuổi phỏng chừng đã cao, lần này xem ra tìm được người có thể thay ta chức vị, hướng dẫn, ôn hoà giữ các bang phái phải trải qua không ít khó khăn. Nếu thật muốn cùng nhi nữ Khả Mỗ ta, phu thuê tâm đoàn, chí ít, nhân cũng phải vượt qua kia 20 cái thuộc hạ của lão mỗ, ta tự khắc sẽ chu toàn tất cả. Lời này nói ra Khả Hữu Cơ ta sẽ không nuốt lời!. "

Khả Hữu Cơ thừa dịp, thời điểm sức khoẻ còn ổn định đi lên hướng võ đài nói lời cảm tạ, xong nêu lên ý muốn sẽ ban cho người có thể cùng nữ nhi của mình phu thuê, về sau toàn bộ gia sản của ông đều thuộc về hai người nắm giữ. Cơ nghiệp thịnh vượng toàn bộ sẽ trao cho hai người, đủ có thể ăn no, mặt ấm đến 3 đời cũng không tài nào hết.

" Khả Minh Chủ ngài quả thật rất anh minh. Tại hạ đây, thật nôn nóng muốn diện kiến Khả Tiểu thư người."

Người vừa mới lên tiếng, không ai khác chính là, tên nam nhân đêm trước chặn đường các nàng, không cho rời đi. Người này không ngoài dự đoán là, Mã La Khương cùng là nhi tử Mã Khiên, đích huynh trưởng Mã La Thăng, là trưởng tử Mã Gia. Do hắn không hay thường xuyên ở nhà cùng vị đệ đệ của mình, nên dường như mọi người chỉ biết đến sự hiện diện của La Thăng còn hắn thì hoàn toàn không.

Mọi người đều dồn ánh mắt vào La Khương, thất mắc xem, hắn thật ra là ai, dám to tiếng hách láo như vậy.

__________dòng này mình tóm tắt nhân vật La Khương nha________________

 La Khương thật ra đã thích Khả Trân nàng ngay từ khi còn nhỏ. Do sống cùng cha mình không hợp, hắn đã quyết định rời nhà đi từ lúc 9 tuổi, do còn nhỏ nên đi ắc hẳn sẽ bị lạc, hắn vô tình đi đến nơi đoàn người Côn Sơn trang nghĩ ngơi, sau vì thương tình,trang chủ Côn Sơn trang đã để hắn ở lại, dạy võ công, tu luyện thân thể. Đến thời điểm này, hắn đã tròn 18 tuổi, hơn Khả Trân 2 tuổi. Khả Trân có lần từng nói với hắn, rằng, về sau nhất định sẽ trở thành nương tử của hắn khi đã đủ trưởng thành, cùng hắn chống lại cha mình, trả lại công bằng cho tất cả mọi người. Vì câu nói của Khả Trân, hắn quyết mình phải trở nên thật mạnh mẽ, có thể bảo về được nàng cùng chính mình không để cha uy hiếp, càng không để người khác có thể xem thường.

Hắn nhưng trước hôm trận đấu diễn ra, bắt gặp nam nhân, đang cùng tay nắm chặt lấy Khả Trân nàng chạy thẳng đến khu rừng. Hắn nhưng lại bị tên nam nhân kia chọc đến thiếu chút nữa đã động thủ. May mà giữ được bình tỉnh, cơn giận giảm đi vài phần, không lại giống cha hắn, tức giận liền ra tay thâm độc, bức tử người. Hắn không tin Khả Trân như thế nào, có thể, khuê nữ ₫ích nhân làm ra chuyện bại hoại như thế này. Hiện chỉ còn một ngày, thi đấu sẽ bắt đầu, hắn không tin Khả Trân như thế nóng lòng tìm nam nhân bên ngoài làm phu quân? Hắn quyết nói với nàng, nhất định sẽ tham gia thi đấu, Khả Trân nàng nhất định sẽ là nữ nhân của hắn, câu " Ta nhất định sẽ đợi nàng, đường đường chính chính làm thê tử của ta " lời nói vô cùng chắc chắn để lại nơi hai nhân đang đứng, một mình rời đi. Về đến gia, hắn ly khai hắc y cùng mặt nạ, cởi bỏ ném xuống đất. Nằm dài trên giường, không lâu thì ngủ thiếp đi, cơn đau trên mặt coi như đã ổn hơn một chút rồi...