Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta

Chương 152: Vận khí bạo tăng




“Bà chủ cô.... Cô trúng!” Lục Trình có chút không dám tin nhìn lễ cuốn trêи quang não của cô, “Đúng là phiếu ưu đãi của Hồng Trì, không hổ là bà chủ, cái này cũng có thể trúng.”

“Cái này rất khó mua sao?” Cô chọc chọc quang não.

“Đương nhiên!” Lục Trình dùng sức gật đầu, “Hồng Trì một năm chỉ mở ra hai tháng, thời hạn giới hạn, thời gian càng sớm giá phiếu càng quý, tính toán thời gian mấy ngày hôm trước vừa mới mở bể, là thời điểm náo nhiệt nhất của Hồng Trì, quả thực một vé khó cầu! Không phải là có tinh tệ liền có thể mua được.”

“Nga.” Diêu Tư gật gật đầu, hóa ra hồ tắm ở tinh tế đã hiếm lạ như vậy sao?

“Vị tiểu thư này tính toán khi nào đi Hồng Trì?” Em gái hướng dẫn mua tiến lên một bước, không biết có phải ảo giác hay không, cứ cảm thấy thái độ của cô ta càng thêm cung kính, có chút vội vàng nhắc nhở, “Cửa hàng của tôi chuyên môn vì khách hàng trúng thưởng trang bị phi hành khí chuyên dụng, lập tức liền có thể xuất phát nga. Hơn nữa còn miễn phí cung cấp gởi lại phi thuyền, cùng các loại phục vụ thăng cấp quang não. Không bằng chúng ta hiện tại liền đưa ngài đi qua?”

Không hổ là tinh cầu xa xỉ phẩm, may cả miễn phí trúng thưởng cũng được phục vụ chu đáo như vậy.

“Ta không đi.” Diêu Tư lắc lắc đầu, “Còn muốn đi dạo một chút, nếu anh thích, anh đi đi!” Cô chuyển tay trực tiếp đem phiếu ưu đãi trêи quang não đưa cho Lục Trình.

Lục Trình sửng sốt, cả người đều khẽ ngây người, “Bà… Bà chủ, cô thật sự muốn cho tôi?”

“Ừ.” Dù sao cô đối với bể tắm gì đó, không có hứng thú gì.

“Bà chủ… Ngài thế nhưng đem phiếu ưu đãi quý trọng như thế tặng cho tôi!” Lục Trình một bộ cảm động đến sắp khóc, xoa xoa cái mũi, vỗ ngực một cái nói, “Ngài đúng là bà chủ tốt nhất vũ trụ, ngài yên tâm, tôi nhất định tận dụng quý trọng tấm phiếu ưu đãi này thật tốt. Sau này nỗ lực công tác, làm cho công trạng Khoáng Sản tinh tăng gấp đôi!”

“……”

- _-|||

Vậy luôn à? Chỉ là mời anh đi tắm một lần thôi mà, chẳng lẽ... Ngày thường cô keo lắm sao?

“Như vậy bà chủ, tôi có thể tự do xử trí phiếu ưu đãi này sao?”

“Ừ ừ.” Đi chơi đi!

“Như vậy……” Đôi mắt hắn vụt sáng ngời, thật cẩn thận nói, “Tôi đem nó treo bán ở Tinh Võng, ngài cảm thấy thế nào?”

Diêu Tư: “……”

Đã nói quý trọng thật tốt đâu? Anh đó, hóa ra chính là muốn qua tay đầu cơ trục lợi? Trong đầu Dao tộc, đều là tinh tệ thôi chứ giề!

(╯‵□′)╯︵┻━┻

“Hiện tại vé Hồng Trì đã xào tới giá trêи trời, so với lợi nhuận một tháng của Khoáng Sản tinh còn muốn cao hơn đó?” Đôi mắt Lục Trình càng sáng, “Không qua tay quá đáng tiếc a!”

Cao như vậy!

(⊙ o ⊙)

“Vậy chia một nửa!”

“Thành giao!”

Mộ Huyền: “……”

Mắt thấy một đội đầu cơ sắp thành lập, hướng dẫn mua bên cạnh đột nhiên cao giọng phản đối, “Không được! Không được!”

“Vì sao?” Diêu Tư sửng sốt, đây không phải là vé của cô sao?

“Bởi vì…… Bởi vì……” Ánh mắt người hướng dẫn mua láo liên, gương mặt cung kính vừa rồi ngoài ý muốn còn có thêm một chút hoảng loạn, “Bởi vì…… Vé này chỉ có thể một mình ngài sử dụng, hơn nữa chỉ hữu hiệu trong hôm nay, cũng không thể chuyển tặng?”

“Vậy sao?” Lòng nhiệt tình kiếm tiền của Diêu Tư lạnh xuống.

“Không đúng a!” Lục Trình vội mở ra quang não nhìn nhìn, “Trêи đây cũng không có viết a?”

“Phía trêи đúng là không có ghi rõ, nhưng....” Hướng dẫn mua dường như có chút gấp gáp, chỉ chỉ khu rút thăm trúng thưởng bị tắt đi nói, “Vừa rồi lúc rà quét, tin tức trúng thưởng đã truyền tới hệ thống Hồng Trì, cho nên…… Chỉ có Vương…… Vị tiểu thư này có thể dùng.”

“Như vậy à……” Diêu Tư vốn liền không cao hứng, đã hoàn toàn tắt ngúm, “Vậy thôi, chúng ta đi thôi!”

“Ngài…… Ngài không đi sao?” Hướng dẫn mua mở to hai mắt.

“Vé chỉ có một tấm, lại không thể tặng, một mình ta đi có ý nghĩa gì?”

Nói rồi cô giữ chặt tay Mộ Huyền, xoay người định ra cửa. Hướng dẫn mua sửng sốt, đột nhiên nghiêng người ngăn ở phía trước, “Ngài…… Ngài đừng đi a!” Không biết có phải ảo giác hay không, cứ cảm thấy sắc mặt cô ta càng trắng ra, “Nếu không…… Nếu không ngài lại rút hai lần, không chừng có thể rút đủ ba tấm đấy?”

“……” Gì? Đã nói một người chỉ một lần cơ hội đâu?

“Ba người một tấm phiếu, thật là cửa hàng của tôi suy xét không chu toàn, nếu không bổn tiệm lại đưa thêm hai tấm. Không cần quá mức tiêu phí, thời hạn có hiệu lực có thể kéo dài.”

“……” Vậy cũng được?

“Ngài cảm thấy ba ngày thế nào? Bốn ngày cũng được a?”

“..... Em gái này, có thể hỏi một vấn đề không?”

“Mời ngài nói.”

“Xin hỏi.... Đồ vật ta vừa mua, rốt cuộc bằng tiền của mấy trăm lễ cuốn vậy?” Bằng không làm sao ngay cả nhân viên cửa hàng cũng ngượng ngùng, nghĩ biện pháp đưa cho cô tặng phẩm?

“.....”

______________________

Sau khi ra tiệm, Diêu Tư lặp đi lặp lại xem xét vài lần tài khoản tinh tệ của mình, xác nhận phía trêи còn nằm một chuỗi số 0, mới nhẹ nhàng thở ra. Còn may của cải nhiều, có thể tiếp tục tiêu xài.

Cô luôn luôn đối với số dư trong tài khoản không có khái niệm gì, trước kia khi vừa mới học tập thường thức, còn đếm đếm số 0 phía sau, nhưng theo con số tăng trưởng, cô đã thật lâu không đếm qua.

Xem ra vừa rồi thật sự chỉ là vận khí tốt mà thôi.

Nhưng kế tiếp, Diêu Tư phát hiện vận may của mình có tác dụng trong thời gian có hạn, dường như có chút quá dài.

Lúc đi nhà thứ hai.

“Chúc mừng ngài, là khách hàng thứ một trăm của bổn tiệm trong hôm nay, miễn phí đưa tặng một tấm Hồng Trì cuốn.”

Lúc đi nhà thứ ba.

“Chúc mừng ngài, thương phẩm này có ưu đãi đặc thù, miễn phí đưa tặng một tấm Hồng Trì cuốn.”

Lúc đi nhà thứ tư.

“Chúc mừng ngài, hôm nay chủ tiệm cao hứng, miễn phí đưa tặng một tấm Hồng Trì cuốn.”

Ở trêи đường.

“Chúc mừng ngài, dẫm phải viên gạch may mắn của bổn tiệm, miễn phí đưa tặng một tấm Hồng Trì cuốn.”

Xoay đầu xoa mắt.

“Chúc mừng ngài, nhìn ta một cái, miễn phí đưa tặng một tấm Hồng Trì cuốn.”

Hắt xì một cái.

“Chúc mừng ngài, phun ta đầy mặt nước miếng....”

Diêu Tư: “……”

Mộ Huyền: “……”

Lục Trình: “……”

Các cô đây là chọc phải tổ ong vò vẽ Hồng Trì cuốn sao? Tại sao người nào cũng muốn đưa cô một tấm a? Trước đó cũng thôi, vì sao xoa mắt, đánh cái hắt xì cũng có thể trúng thưởng a! Đã nói Hồng Trì cuốn là một quyển khó cầu đâu?

“Mộ…… Mộ Huyền?” Khóe miệng Diêu Tư run rẩy, quay đầu nhìn về phía người bên cạnh.

Tình huống này, thấy thế nào cũng có chút không thích hợp? Cô sẽ không đột nhiên lại thức tỉnh cái dị năng hố cha gì chứ? Nhưng cô rõ ràng không có cảm giác được trong cơ thể có dị năng sinh ra a?

Mộ Huyền duỗi tay an ủi sờ sờ đầu cô, nhíu nhíu mày, đột nhiên dường như nghĩ đến cái gì, mở miệng nhìn về phía Lục Trình hỏi, “Cách tinh vực này gần nhất là chủng tộc nào?”

Lục Trình còn chưa có hồi thần từ vận may nghịch thiên của bà chủ nhà mình, sửng sốt lại sửng sốt, lúc này mới mở bản đồ ra tra xét, “Nơi này là tinh vực công cộng, muốn nói chủng tộc tinh gần nhất, vậy chỉ có…… Thụ Lôi tinh.

Sắc mặt Mộ Huyền lập tức tối sầm.

“Sao?” Diêu Tư còn chưa có hồi hồn, hắn đột nhiên kéo tay cô liền đi trở về.

“Chúng ta rời đi nơi này.”

“A? Vì sao?”

Sắc mặt Mộ Huyền càng đen, một bên lôi kéo cô bước nhanh đi tới bến tàu phi thuyền đậu, một bên trầm giọng nói, “Nơi này không an toàn.” Đáng chết, hắn cư nhiên nhất thời quên mất, Vũ Tộc Thụ Vương chi hoa là từ đâu tới!

“Tại sao…… Ơ, sao lại có sương mù?” Diêu Tư vừa định hỏi rõ ràng, ngẩng đầu vừa nhìn, lại phát hiện đường phố phía trước vốn dĩ sạch sẽ ngăn nắp đã không thấy, phía trước không biết khi nào vọt tới một luồng sương trắng, nháy mắt đem bốn phía đều bao phủ ở bên trong. Chỉ trong nháy mắt, khu vực hơn hai thước quanh thân đều nhìn không rõ.

Đây là gì? Nét đặc sắc của Thiên Đường tinh à?

“Mộ Huyền sương mù này……” Diêu Tư vừa quay đầu, trong lòng bàn tay lại đột nhiên không còn, bên cạnh chỉ có một đoàn sương trắng.

Ý? Người đâu!

(⊙_⊙)

*********************

Để các tình yêu chờ lâu rồi. (╥﹏╥)

Hết chương 152.