Tinh Tế Nam Thần Là Ba Ta

Chương 166: Cẩu độc thân thuần huyết




“Cho nên…… So sánh với lão tử, người biến đổi như cô. Chỉ là chủng tạp huyết của người Lam Tinh và Huyết tộc mà thôi.” Hắn ngẩng đầu, trêи mặt lại xuất hiện cái loại biểu tình khinh thường, bắt đầu lấy lỗ mũi nhìn thế giới, “Nhiều nhất chỉ là sau khi bị lão nhân điên cắn…… Thành người mang bệnh độc chó dại.”

Anh mới bệnh chó dại, cả nhà anh đều bệnh chó dại.

“Ha hả……” Diêu Tư giật giật khóe miệng, không ưa nhất là kì thị chủng tộc, “Chúng ta nếu là bệnh chó dại, còn không phải là cảm tạ đồng loại ‘chó điên’ của anh sao?”

Cô cố ý tăng thêm mấy chữ phía sau, sắc mặc Lận Lung cứng đờ, lúc này mới ý thức được ngay cả mình cũng bị gom thành một nhóm mà mắng.

Bất quá Diêu Tư là thật sự không nghĩ tới, Lận Lung thế nhưng là Thuỷ tổ, ngay cả Mộ Huyền cũng nhìn qua, cho rằng hắn chỉ là Huyết tộc thế hệ đầu. Xem ra về chuyện khác, Mộ Huyền cũng không nhất định biết, chỉ có thể tự mình hỏi.

“Nói nói, rốt cuộc cái gì là khế ước giả? Còn có anh nói anh là Thuỷ tổ, vậy trong tinh tế, Thuỷ tổ giống như anh lại có bao nhiêu?”

“Cái này cô không cần phải lo lắng.” Lận Lung phất phất tay nói, “Thế giới này, giống như ta cũng chỉ có ta cùng lão nhân mà thôi. Nga, miễn cưỡng còn có tên chủng thuần huyết đã khế ước cô đó.”

“Cái gì là chủng thuần huyết?”

“Đương nhiên là giống như ta nà, Huyết tộc thuần chủng.” Hắn chỉ chỉ chính mình, “Cái mà các cô gọi là Huyết tộc bây giờ, thực tế đều là đến từ người Lam Tinh biến đổi ra, chỉ là kế thừa một bộ phận đặc tính của tộc ta, căn bản không thể xem như Huyết Tộc chân chính.”

“Anh không phải người Lam Tinh!”

“Đương nhiên không phải! Ta sao có thể là cái loại chủng tộc thấp hèn này.” Vẻ mặt hắn khinh thường.

Gân xanh trêи trán Diêu Tư nổi lên, cố nén nỗi xúc động muốn đánh hắn một trận, xem ra chủng thuần huyết theo như lời hắn, chính là chỉ người thức tỉnh huyết mạch Thủy tổ, “Khế ước giả rốt cuộc là gì?”

Hắn quay đầu nhìn cô một cái, biểu tình phá lệ phức tạp, dường như vui mừng lại như là sầu lo, lại mang theo chút hâm mộ ghen tị hận, nói không rõ là cái gì, lại phá lệ chuyên chú, nhìn đến trong lòng cô nổi da gà, theo bản năng liền lui một bước.

“Nhất tộc này của chúng ta, cả đời đều đang tìm kiếm khế ước giả của chính mình, có đại vận mới tìm được.” Hắn chỉ chỉ cô, toàn thân tựa hồ đều tỏa ra oán niệm, “Tựa như vị Huyết tộc vận c*t chó(*) kia của cô.”

(*) Bên Trung quan niệm ra đường đạp cít chó là vận may đến đó ạ -_-|| còn bên ta thì... Ôi lạy!

Vận c*t chó…… Hắn trước đó không phải rất thưởng thức Mộ Huyền sao? Như thế nào lúc này lại không thích?

“Bất quá phần lớn người đều còn đang tìm kiếm, tâm tính tốt giữ lại hy vọng, tâm tính không tốt…… Giống như lão nhân vậy, tìm tìm liền bị bệnh thần kinh.”

“Ách……” Tên biến thái như anh có tư cách gì nói người khác bệnh thần kinh chứ, “Cái gọi là khế ước giả, sẽ không giống như con nối dõi của chúng ta chứ?”

“Ai cùng các người giống nhau?” Hắn vẻ mặt ghét bỏ, dáng vẻ kiên quyết muốn cùng Huyết Tộc hiện tại phân rõ giới hạn, “Chủng tạp huyết tùy tiện cắn một tên liền có thể làm con nối dõi, loại giả thiết đứng đầy đường này, sao lại có thể cùng so sánh với khế ước giả duy nhất của chúng ta?”

“……” Ê, Huyết Tộc nơi nào đứng đầy đường cái? Hơn nữa con nối dõi cũng chỉ có một được không.

“Khế ước giả nhưng không giống nhau.” Hắn làm như nghĩ đến cái gì, cả người ánh mắt đều bay lên, “Đó đối chúng ta mà nói, là tồn tại duy nhất, có thể tìm được khế ước giả chân chính của mình, là vinh quang cả đời của tộc ta. Đó là trân bảo cả đời, linh hồn bạn lữ, Huyết Tộc vĩnh viễn không cách nào cự tuyệt yêu cầu của khế ước giả chân chính. Chỉ có tìm được khế ước giả, chúng ta mới xem như chân chính hoàn chỉnh. Không phải tùy tiện người nào cũng có thể.”

“Ách……” Nói cách khác, xóa bỏ một đống từ hình dung hoa hòe phía sau của hắn, “Các anh kỳ thật là…… Đang tìm đối tượng?”

Hắn sửng sốt, sắc mặt vừa rồi còn thần trí trêи mây, nháy mắt đỏ bừng, cũng không biết là nghĩ tới cái gì, ngay cả nói chuyện cũng có chút không xong, “Đó…… Cái đó nếu là khế ước giả yêu cầu, cũng…… Cũng không phải…… Không thể kết hôn. Dù sao…… Dù sao đó là cơ hội duy nhất của chúng ta, chỉ cần tìm được, chúng ta là vĩnh viễn sẽ không rời đi khế ước giả, đến chết mới thôi.”

Cho nên nói…… Vị Thủy tổ sáng tạo ra toàn bộ Huyết tộc của tinh tế bây giờ, chỉ là một tên cẩu độc thân muốn bà xã muốn đến điên rồi thôi sao?

Đột nhiên cảm thấy chủng tộc của mình một chút cũng không thần thánh là cái quỷ gì? Trả ta thiết lập cao thượng!

(╯‵□′)╯︵┻━┻

Quay đầu xem xét người nào đó, còn đang đắm chìm trong ảo tưởng với khế ước giả của mình, bất chợt liền muốn hỏi một vấn đề……

Giơ tay vỗ vỗ vai hắn, nghiêm túc hỏi, “Người anh em, xin hỏi một chút…… Anh độc thân đã bao lâu?”

“……” Lận Lung cứng đờ, gương mặt vừa rồi còn nhộn nhạo chợt như phai màu, thoắt cái trắng bệch.

Một lát sau, lại giống như bị người chọc đến tử huyệt*(điểm yếu), bụp một cái liền xù lông, mơ hồ nhìn thấy lông tơ trêи người hắn tất cả đều dựng lên, giống như sư tử bị chọc lông bắt đầu gầm lên.

“Lão tử độc thân bao lâu, liên quan gì cô à? Tìm khế ước giả tìm đến thời gian đều nhớ không rõ, lại không chỉ một mình ta! Làm phiền các người tú ân ái sao? Cô cho rằng ai cũng giống vị kia nhà các cô, tìm một cái liền trúng à?”

“Đừng hán tử no không biết hán tử đói, cẩu độc thân thì làm sao? Cẩu độc thân cũng là rất có hy vọng được không? Chúng ta có vô hạn khả năng.”

“Chỉ cho các người tìm được đối tượng, không cho ta độc thân đúng không? Cô cho rằng khế ước giả là cải trắng, một khối một cân, tìm một cái là trúng?”

“Mọe nó, có khế ước giả ghê gớm lắm á!? Khế ước giả có thể làm huyết vượng ăn không? Khế ước giả…… Giả……”

“Mọe nó! Lão tử chính là tìm không ra, chính là tốc độ chậm, chính là còn đang tìm thì sao, thì sao hả?”

“Hừ! Tùy tiện sống mấy trăm triệu năm là có thể tìm thấy khế ước giả của mình, lão tử đều chưa từng có gặp qua loại sự tình này? Là vị kia nhà cô đạp phải vận cứt chó, hắn là một người duy nhất, cô vui vẻ ha, cô vừa lòng ha?”

“Nếu không phải chúng ta không thể ra tay với khế ước giả của bất kì kẻ nào, cô cho rằng lão tử ăn no căng, hiện tại còn giữ cô lại cay đôi mắt à? Đây mọe nó còn không phải đều bởi vì tên chủng thuần huyết kia của cô làm hại.”

“Lão tử không có khế ước giả, lão tử độc thân, lão tử kiêu ngạo, sao, sao?”

“Đậu móeeeeee…… Đều tại tên chủng thuần huyết vận c*t chó kia làm hại. Nima lão tử ở cái thế giới này đợi đều hai cái luân hồi mà lại không tìm được, làm sao hắn lại tìm được! Tử lão nhân lăn lộn như vậy cũng chưa tìm được, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì là hắn!”

Hắn càng nói càng kϊƈɦ động, giống như là mở ra đại hồng thủy, ầm ầm phun ra bên ngoài, cả người đều giống như bọc một tầng buff tên là “Oán niệm”.

Vẻ mặt ngu người, Diêu Tư: “……”

Lại nói… Cô rốt cuộc mới vừa nói gì?

○| ̄|_| ̄|○

Đột nhiên cảm thấy về sau cô phải cách cẩu độc thân xa một chút, đoàn FA thật sự là quá đáng sợ.

Lận Lung mắng một lần này, mắng suốt nửa giờ, ngay từ đầu còn chỉ nhằm vào cô, không biết mắng mắng như thế nào, liền chuyển dời đến trêи người Mộ Huyền, từ đầu tới đuôi ngay cả cọng tóc cũng không buông tha, từng cái ghét bỏ một lần. Đây tuyệt đối là lần bị bôi đen thảm nhất trong lịch sử của nam thần Mộ Huyền. Mà nội dung chủ yếu lại là bởi vì — hắn có khế ước giả của chính mình.

- _-|||

Nhìn dáng vẻ Lận Lung như cũ tức giận bất bình, Diêu Tư cảm thấy toàn bộ tinh tế đều phảng phất tràn ngập một loại vị chua — vị ôi chua của cẩu độc thân?

“Nếu không, anh uống ngụm đồ uống rồi lại tiếp tục?” Cô vội vàng từ không gian quang não móc ra một lọ máu linh thú đưa qua.

Lận Lung tiếp nhận, lúc này mới rốt cuộc dừng lại thở một hơi, uống một ngụm, oán niệm nhìn cô, vẻ mặt: Lại ngạo mạn nữa đi, cô cũng không hiểu được nỗi đau thương của lão tử, “Cô còn muốn nói gì?”

“Ách…… Còn có một vấn đề!”

“Nói!”

“Thuỷ tổ rốt cuộc là cái gì?” Cô nhận thức hỏi, “Có lẽ tôi nên đổi cách hỏi…… Thuỷ tổ lại là từ đâu ra?”

Lận Lung há mồm định đáp, “Chúng ta đương nhiên là……”

Hắn còn chưa nói dứt lời, vũ trụ an tĩnh phía trước, đột nhiên một trận vặn vẹo, vốn dĩ tầm nhìn một mảnh đen nhánh, giống như bị cái gì xé mở ra, một đám lỗ đen cực lớn bị mở ra, không đến một khắc liền trải rộng toàn bộ tầm nhìn.

Cửa động đó không ngừng kéo duỗi khuếch trương, phảng phất như có cái gì đang ở bên trong xé ra.

Diêu Tư căng thẳng trong lòng, lông tơ toàn thân nháy mắt liền dựng lên.

Đệch! Lại nữa sao? js3v3* (Cái này ed cũng không rõ nó là gì, nên để nguyên vậy.)

**********************

Các nàng đọc thông báo bên tường nhà giúp ta nhá! Quan trọng! Quan trọng! Rất quan trọng! >3< Đọc xong cho ngừ ta ý kiến, nên tạo nhóm kín hay vẫn dùng trang đó đây?

Chương sau: Chế tạo Tinh thú vương.

Hết chương 166.