Tình Thâm Phùng Thời

Chương 114




Cơm tối ngày hôm sau, khi Thời Thanh Thu cùng Ôn Khinh Hàn bước vào phòng ăn, hai người liền nhìn thấy óc heo hầm thiên ma của dì Chung.
Một bát canh đặc biệt dễ thấy, bếp từ đã được chuyển đến phòng ăn, vẫn còn đang sôi sùng sục.
Ôn Khinh Hàn đi tới hỏi: "Chung a di, tối nay có canh sao?"
Dì Chung cùng Thời Thanh Thu nháy mắt, tự nhiên trả lời: "Đúng vậy a, Thanh Thu đặc biệt giao cho dì bình thường hầm canh cho con bồi bổ thân thể. Dì muốn nghĩ xem ngày mai nên làm canh gì, hiện tại con đang trong giai đoạn hồi phục, phải nhận dinh dưỡng nhiều hơn a."
Thời Thanh Thu đỡ Ôn Khinh Hàn ngồi xuống, lập tức phụ họa theo: "Chuyện này chị không cần phải lo lắng, không phải em đã nói với chị trù nghệ của Chung a di rất tốt sao? Đảm bảo có thể cho chị ăn một tháng mà món ăn đều không giống nhau."
Trong mắt Ôn Khinh Hàn thoáng hiện một chút ý cười, nhìn dì Chung đang đưa canh sang cho cô, hai tay liền đón lấy.
Thời Thanh Thu nhìn về phía cô, muốn nói lại thôi, "Khinh Hàn, cái đó..."
"Hửm?" Ôn Khinh Hàn hít được hương vị, hơi cau mày, sau khi nhìn thấy vật trong canh tựa hồ có chút tức giận.
Thời Thanh Thu nuốt nước bọt, đặt tay lên đùi Ôn Khinh Hàn, nói: "Có thể chị đặc biệt không thích hương vị này, nhưng nó giúp chị hồi phục sức khỏe. Cho nên thực sự ăn không được, cũng có thể ăn một chút. Sau đó, ăn cơm xong em cho chị ăn chút đồ ăn vặt."
Nàng vẫn không kìm lòng được, ngữ khí đáng thương dỗ dành Ôn Khinh Hàn ăn cái óc heo này. Triệu Uyển Nghi đã từng nói với nàng là Ôn Khinh Hàn không thích ăn óc heo, mỗi lần hầm sẽ không ăn, nếu ép ăn mới nguyện ý ăn.
Dì Chung cũng đau lòng đi theo khuyên bảo: "Đúng vậy a, Khinh Hàn, Thanh Thu nói món gì có thể giúp con hồi phục liền để dì mua về làm cho con ăn, con ăn một chút thôi là được rồi."
Càng nói càng giống như đang dỗ một đứa trẻ, Ôn Khinh Hàn cười lắc đầu, "Con nơi nào có tính trẻ con như vậy, nhất định phải phân biệt đồ ăn không thích, cũng mặc kệ có tốt cho thân thể hay không."
Tuy cô nói vậy, nhưng lúc nâng bát lên vẫn là nhíu chặt lông mày. Dư quang nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Thời Thanh Thu bên cạnh, cô nghiến răng, cầm thìa nhấp hai ba lần rồi cho vào miệng, lung tung cắn mấy lần, sau đó cùng canh nuốt xuống.
Cảm giác giống như đánh một trận chiến...
Thời Thanh Thu rút khăn giấy, cố nén cười, lại gần lau khóe môi cô.
"Ai nha, ăn đến sạch sẽ. Hai đứa ngồi một hồi đi, dì đi nấu thêm hai món liền có thể ăn cơm." Dì Chung vui vẻ thu thập bát đĩa rồi đi vào bếp.
Ôn Khinh Hàn thở hổn hển, nhìn chằm chằm bát canh nói: "Còn lại tôi không ăn."
"Được, không ăn liền không ăn, chúng ta chờ ăn cơm." Thời Thanh Thu đương nhiên đồng ý, được cô đồng ý ăn óc heo quả là kỳ tích, nơi nào còn dám yêu cầu cô ăn nhiều một chút?
Ôn Khinh Hàn quay đầu nhìn Thời Thanh Thu, đôi mắt sắc bén nheo lại, nhìn nàng chằm chằm đến thân thể Thời Thanh Thu đều lạnh, nàng vội vàng kéo ghế lại gần Ôn Khinh Hàn, quay đầu nhìn vào phòng bếp thì thấy dì Chung đang bận rộn, quay lại lần nữa hôn lên má cô, chớp chớp mắt, thấp giọng nói: "Chị đừng nhìn em như vậy, em biết sai rồi, em sợ chị không ăn a..."
"Làm nũng cũng vô dụng." Ôn Khinh Hàn thầm cười trong lòng, trên mặt đóng băng, "Trước mặt Chung a di là tôi thuận theo em, nhưng không có nghĩa là em không cần sớm nói với tôi một tiếng."
Vẻ mặt cô có chút lạnh lùng, trông không giống như nói đùa.
Thời Thanh Thu sững sờ một lúc, nhất thời không biết nên làm gì. Lúc trước nàng dùng ngữ khí mềm mại làm nũng với Ôn Khinh Hàn đều chẳng qua là đùa giỡn, Ôn Khinh Hàn sẽ luôn dung túng nàng. Nhưng lần này nàng thật sự cảm thấy mình có chút quá đáng.
"Em sai rồi, lần sau em nhất định sẽ sớm nói với chị." Thời Thanh Thu cúi đầu thừa nhận sai lầm, cắn cắn môi, "Em sợ nói cho chị biết chị sẽ không đồng ý, em muốn bồi bổ thân thể cho chị, sớm khỏe lại, không muốn để chị vẫn còn không thoải mái."
Đầu gối nàng chạm vào chân Ôn Khinh Hàn, Ôn Khinh Hàn "Hửm?" một tiếng.
Nàng đành phải khẽ cắn môi, lại đi qua ôm eo Ôn Khinh Hàn, yêu thương thì thầm: "Vậy làm sao chị mới không tức giận? Tất cả em đều nghe theo chị, nếu không em lấy cho chị một viên kẹo, khử đi cái vị kia."
Ôn Khinh Hàn cong cong khóe môi, ngữ khí vẫn bình thản như cũ: "Tôi đã nói, làm nũng cũng vô dụng."
Thời Thanh Thu thực sự không biết phải làm sao, có cái gì có thể khiến Ôn Khinh Hàn hứng thú, hơn nữa còn cảm thấy hứng thú liền có thể tha thứ cho nàng không?
Nàng chưa kịp nghĩ ra biện pháp, Ôn Khinh Hàn đã liếc mắt nhìn phòng bếp, sau đó an tâm dựa vào, tay sờ eo nàng, ôn nhu nói bên tai nàng: "Hôm nay tôi không cảm thấy đau đầu, hơn nữa cũng không thấy choáng, cảm thấy khá tốt, buổi tối có thể không cần phải đi ngủ sớm như vậy."
Trong khi nói chuyện, tay nắm eo của Thời Thanh Thu thật chặt, tính ám chỉ cũng rất mạnh.
Mặt Thời Thanh Thu nóng lên, ngẩng đầu liền nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của Ôn Khinh Hàn, không khỏi xấu hổ nói "Ôn Khinh Hàn, chị trêu chọc em! Chị vừa khá hơn một chút liền bắt đầu trêu chọc em!"
Ngón cái Ôn Khinh Hàn bóp cằm nàng, cong ngón trỏ nâng mặt nàng kéo lại gần mình, cười nhẹ nói: "Phía trước là trêu chọc em, em quan tâm tôi, tôi làm sao có thể cự tuyệt. Còn phía sau, thật hay giả chẳng lẽ em không biết sao?"
"Em..." ánh mắt Thời Thanh Thu xấu hổ, dùng sức vỗ tay Ôn Khinh Hàn xuống, ngồi cách xa một chút, hung hăng trừng cô, "Tối chị qua thư phòng ngủ đi, em không muốn ngủ với chị."
"Được rồi, tôi đùa em thôi, ngồi gần đây một chút, đừng ngồi xa như vậy." Ôn Khinh Hàn vươn tay giữ chặt tay Thời Thanh Thu đặt lên đùi mình, lời trêu chọc vừa rồi cũng dừng lại.
Thời Thanh Thu vừa đến gần, chợt nhớ ra mình có chuyện muốn nói, nàng kéo tay áo hỏi: "Đúng rồi, A Vọng Tiểu Lam cùng Chiêu Ý đều biết chị bị thương. Vừa vặn mấy ngày nay Chiêu Ý đi ghi hình một chương trình, bọn họ muốn gặp chị một chút, được không?"
Ôn Khinh Hàn gật đầu đáp ứng: "Được, bọn họ thuận tiện liền không có vấn đề."
Được sự đồng ý của Ôn Khinh Hàn, ăn cơm xong Thời Thanh Thu liên hệ với Tần Vọng và Thi Chiêu Ý. Bọn họ hẹn ba ngày sau sẽ gặp mặt ở nơi này, thăm tình hình của Ôn Khinh Hàn, buổi tối cũng ở lại ăn cơm.
Thi Chiêu Ý hiện đang bớt lịch trình bận rộn của mình dành thời gian đến thành phố B. Cô còn chưa đầy hai năm nữa là hết hạn hợp đồng. Giờ đây, lịch trình do công ty sắp xếp cho cô cũng chặt chẽ hơn trước, có rất ít cơ hội dừng lại nghỉ ngơi.
Nhưng Tần Vọng thì khác, hiện tại Tần Vọng đã ký hợp đồng với studio của Thời Thanh Thu, Thời Thanh Thu rất rõ ràng việc Tần Vọng sau này phải xây dựng hình tượng của bản thân như thế nào. Không tiếp tục nhận kịch bản cùng hoạt động, đây là hạ kế sách.
Cho nên so với Thi Chiêu Ý, Tần Vọng có thời gian riêng tư hơn nhiều.
Trạng thái của Ôn Khinh Hàn ngày càng chuyển biến tốt đẹp, đến ngày hẹn, ngoại trừ bên ngoài giảm bớt khó chịu, còn có bên trong cũng đã quen.
Buổi chiều, Thi Chiêu Ý gửi tin nhắn nói lập tức sẽ đến, Tần Vọng mang theo Quý Lam cùng tới.
Thời Thanh Thu trả lời tin nhắn xong liền từ thư phòng trở về phòng ngủ.
Vừa mở cửa liền thấy Ôn Khinh Hàn đang mặc áo len, áo sơ mi bên trong đã nhét vào trong quần. Thời Thanh Thu đặt điện thoại xuống, lật cổ áo ra ngoài, lại đem khoác áo đặt ở trên giường khoác lên cho cô.
Trong khoảng thời gian này, thân thể Ôn Khinh Hàn không khỏe, khí tức lạnh lẽo sắc bén khiến người ta không dám nhìn cũng dần dần giản bớt một chút, dáng đứng thẳng tắp, mười phần tao nhã, cực kỳ đẹp mắt.
Ôn Khinh Hàn hỏi: "Chiêu Ý cùng hai người kia đều đến rồi sao?"
Thời Thanh Thu đưa tay vào áo khoác, kéo lại quần áo bênn trong cho cô, trả lời: "Tiểu Lam vừa gửi tin nhắn cho em, nói sắp đến rồi, chúng ta có thể đi xuống."
Ôn Khinh Hàn gật đầu, để cho Thời Thanh Thu chỉnh lý quần áo, sau đó xuống lầu đón khách.
Hai người chờ ở con đường nhỏ giữa hoa viên nhỏ trước biệt thự, thừa dịp người còn chưa tới, Thời Thanh Thu lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho WeChat gia đình, còn để Ôn Khinh Hàn phát hai tin nhắn thoại để ba mẹ yên tâm.
Một chiếc Lamborghini màu đen lọt vào tầm mắt của hai người, Thời Thanh Thu vội vàng chỉ về hướng ga ra, để Tần Vọng lái xe đến đó.
Đậu xe xong đi ra, Tần Vọng vừa thấy mặt đã bắt đầu phàn nàn: "Nữ thần a, cậu không biết trận chiến vừa rồi của Chiêu Ý đâu, quay xong chương trình từ cửa sau ra ngoài cũng khó khăn. Nếu không phải tới có kỹ thuật tốt, coi như hôm nay cậu ấy không gặp được cậu rồi."
Đi cùng Quý Lam phía sau là Thi Chiêu Ý, nở nụ cười dịu dàng quen thuộc đến gần nói: "Thanh Thu, Ôn luật sư, đã lâu không gặp."
Ôn Khinh Hàn cười nhẹ, "Đã lâu không gặp."
Thời Thanh Thu nói đùa: "Đã lâu không gặp, cậu có nhớ tớ không?"
Thi Chiêu Ý dựng tóc gáy, tràn đầy ẩn ý đáp lại: "Nếu như nói không nhớ, cậu có thể tức giận. Mà nếu như nói nhớ, đêm nay Ôn luật sư có nhấc nóc nhà lên hay không a?"
Thời Thanh Thu vỗ vỗ cánh tay của Ôn Khinh Hàn, cười nói: "Yên tâm đi, thân thể của chị ấy không cho phép chị ấy nóc mái nhà a."
Ôn Khinh Hàn hơi nhướng mày, lườm nét mặt tươi cười như hoa của Thời Thanh Thu một chút.
Quý Lam nhìn thấy không nhịn được cười nói: "Như vậy khó mà nói chắc được, Thanh Thu, cậu phải cẩn thận."
Thời Thanh Thu đang định trả lời, Tần Vọng xoa xoa tay thúc giục: "Chúng ta vào nói chuyện tiếp được không? Bên ngoài lạnh thế này còn nói chuyện sôi nổi như vậy, trong nhà ấm áp vừa ăn vừa nói chuyện chẳng phải thoải mái hơn sao?"
"Tớ thấy cậu đang muốn ăn thì có" Thời Thanh Thu cười nhạo hắn, sau đó gọi mọi người đi vào nhà, "Đi thôi, trước vào trong đi, đồ ăn còn đang chuẩn bị, chúng ta ngồi một lát."
Bước vào đại sảnh lầu một, Tần Vọng nhìn quanh kêu lên: "Nữ thần, nơi ở của cậu so với của tớ còn lớn hơn nhiều. Sao biệt thự của mọi người lại chênh lệch lớn như vậy a?"
Quý Lam chỉ cười không nói gì, Thời Thanh Thu trả lời: "Nơi này tốt thì có tốt, nhưng về sau tớ cảm thấy quá lớn, không trước không nghĩ nhiều như vậy liền cảm thấy mọi mặt đều không tệ. Hiện tại thường ở, luôn cảm thấy quá lớn."
"Cậu ngại nhà cậu lớn, tớ ngại nhà tớ nhỏ, không bằng chúng ta đổi đi?" Tần Vọng nghiêng người nháy mắt.
"Cậu cút đi." Thời Thanh Thu đánh hắn một cái, cười mắng.
Mọi người ngồi trên ghế sô pha, Thi Chiêu Ý nhìn Ôn Khinh Hàn, thấy cô không có biểu hiện khó chịu, tâm tình của Thời Thanh Thu cũng yên bình hơn rất nhiều, liền biết Ôn Khinh Hàn đang hồi phục tốt, liền chuyển trọng tâm sang vết thương trên trán của cô: "Ôn luật sư, vết thương trên trán của cậu thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?"
Ôn Khinh Hàn đang nghiêng người rót trà cho mọi người, nghe vậy liền ngồi xuống, đưa cho Thi Chiêu Ý một tách. "Không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi, đêm nay có thể tháo băng."
Thi Chiêu Ý nhận lấy tách trà, Ôn Khinh Hàn mím môi cười nói: "Bất quá, tôi không thể cùng các cậu uống trà này. Trong khoảng thời gian này, uống trà sẽ có ảnh hưởng đến hồi phục của thân thể."
"Không sao, quan trọng là thân thể của cậu a." Thi Chiêu Ý quan tâm nói, sau đó nhìn về phía Thời Thanh Thu, cười nói: "Hơn nữa, nếu chúng ta để cậu uống, người nhà cậu hiện tại có thể nhấc nóc nhà a. Phải không, Thanh Thu?"