Tinh Thần Biến

Chương 212: Tam giới bổn nhất thể





Phía trên Tinh Thần các đại điện, Trang Chung tổng quản và chúng hộ pháp nhìn nhau, sâu trong ánh mắt là sự ngạc nhiên.
- Chúng vị hộ pháp, hiện nay ba vị các chủ không ở đây. Chúng ta vô luận thế nào cũng không thể để đại trận bị địch nhân phá, ta sẽ truyền tấn gấp đến các chủ, yêu cầu các vị hộ pháp hãy kiên trì đến khi các chủ quay về.
Trang Chung khuôn mặt nghiêm túc, quét mắt nhìn chúng vị hộ pháp ở đó.
Chúng vị hộ pháp tại tràng, hầu như đều trên Đổng Hư cảnh giới. Giờ phút này các vị hộ pháp sắc mặc đều nghiêm trang kính cẩn, tràn ngập sự kiên quyết.
Nhưng bấy giờ bên ngoài Tinh Thần các, bọn tứ đại tán tiên Thiện Khứ vô cùng chấn động, chính vì đại trận có thể chịu được công kích tiên kiếm của Thiện Khứ. Phải biết rằng Thiện Khứ là bát kiếp tán tiên, thực lực cường đại thế nào, dù là cao thủ Đại Thành kì cũng không chịu được một kích của Thiện Khứ.
Trong mắt những cao thủ ở Đằng Long đại lục, tu chân giả phía bắc Bạo Loạn Tinh Hải thực lực phi thường yếu, sự thật cũng là như vậy. Nhưng không ngờ ở phía bắc Bạo Loạn Tinh Hải lại xuất hiện một trận pháp có thể chịu được một kích của bát kiếp tán tiên.
- Sao lại có khả năng, một trận pháp phòng ngự của Tinh Thần các nhỏ bé không ngờ lại có thể chống lại tiên kiếm công kích của ta?
Thiện Khứ rất ngạc nhiên, nhưng giây lát lại cười.
- Ta hiểu rồi, có thể đây là trận pháp mà vị tán tiên Lan thúc lập nên.
Thiện Minh khép mắt cười nói:
- Sư huynh, có vẻ như vị tán tiên đó thực lợi hại, có khả năng bố trí trận pháp như vậy, bất quá…..trận pháp này tuy lợi hại, nhưng hiển nhiên người chủ trì trận pháp thực lực quá yếu. Sư huynh, bọn ta đừng lãng phí thời gian nữa, chúng ta cùng nhau xuất thủ trực tiếp đả phá trận rồi nói tiếp.



Thiện Khứ nhìn quang mang mê ảo của Tinh Thần các, gật đầu.
Trận pháp phòng ngự Tinh Thần các này tuy lợi hại, nhưng nếu Thiện Khứ thực sự liều mạng thi triển tuyệt chiêu thì chắc chắn có thể khai phá phòng ngự này. Nhưng lúc này có ba vị sư đệ sư muội ở đây, liều mạng để làm gì?
- Hai sư đệ, sư muội, chuẩn bị kết trận.
Thiện Khứ hét lên một tiếng, lập tức trên thân quang mang tỏa ra, một tiên kiếm cấp bậc hạ phẩm tiên khí phóng lên trời. Thiện Niệm, Thiện Minh ba người cũng liền khống chế tiên kiếm của bản thân, bốn thanh tiên kiếm tán phát quang mang màu sắc không giống nhau.
- Nộ điện -- -- phá!
Thiện Khứ nhẹ nói, một tay kết thủ ấn, một tay chỉ tới nhẹ nói.
Chỉ thấy bốn thanh tiên kiếm xoay tròn nhằm hướng Tinh Thần các bay tới, tốc độ tiên kiếm phi hành phi thường nhanh, xoay tròn như là một mũi khoan. Thật kinh hoàng, tựa như một đạo lôi điện rất nhanh phách tới. Chỉ nghe thấy "oanh" một tiếng, cả trận pháp Tinh Thần các rung lên.
"Bồng!"
Như phao nước nổ tung, Chu Thiên Tinh Thần đại trận dưới sự liên thủ của tứ đại tán tiên đã bị phá khai. Lúc đó, toàn bộ hai mươi vạn hộ vệ thổ huyết trọng thương.
"Phốc!"
Trên đại điện, chúng vị hộ pháp tất cả đều phun ra một bụm máu lớn, sắc mặt trở nên trắng bạch. Chỉ nghe thấy tiếng gió, trong khoảnh khắc tứ đại tán tiên phi hành trực tiếp đến trên đại điện. Người đứng đầu hai mắt lăng lệ, khí thế như Thái Sơn trấn áp bao phủ hoàn toàn cả đại điện.
Ánh mắt nhàn nhạt nhìn tổng quản Trang Chung và chúng hộ pháp tại trường, Thiện Khứ phảng phất không để ai trong mắt, đích thực trong mắt bát kiếp tán tiên hắn, những cao thủ Đổng Hư kì này không đáng để ý.
- Nói, Tinh Thần các các chủ Tần Vũ ở đâu?
Thiện Khứ lạnh nhạt nói.
Tuy thanh âm Thiện Khứ không hề hung ngoan, nhưng thực tế bên trong lại ẩn hàm áp lực không để người ai có thể phản kháng, đó là cách xử sự ngỗ ngược của kẻ bề trên.
Trang Chung hít một hơi, nghiêng nhẹ người nói:
- Tiền bối, tại hạ là tổng quản Tinh Thần các Trang Chung, không biết tiền bối tìm các chủ bọn tại hạ là vì chuyện gì?
- Là ta hỏi ngươi, hay là ngươi hỏi ta?
Thiện Khứ nhẹ nhàng hỏi ngược lại, khóe miệng có một tia lãnh tiếu.
Trang Chung im lặng, trong lòng không kìm được mà giật mình: lai giả bất thiện!
Sư đệ Thiện Khứ là Thiện Niệm mắt lạnh băng nhìn Trang Chung:
- Chúng ta đến đây tìm Tần Vũ, bọn ngươi chỉ cần trả lời vấn đề, không cần phải hỏi nhiều. Nếu mà thành thật hồi đáp thì tốt, nếu không thì…ta cũng không ngại giết nhiều tu yêu giả.
Tu tiên giả đơn phương tự khen, luôn xem thường tu ma giả và tu yêu giả. Tu ma giả thì tâm tính ngoan lạt. Tu yêu giả thế lực lớn nhất, hành sự nói chung là tùy tâm mà làm.
- Tại hạ chỉ là một tổng quản, đối với việc các chủ đi đâu, hoặc tu luyện chỗ nào, là một tổng quản sao có thể biết được? Rút cục Tần Vũ các chủ cũng là thủ lĩnh của bọn tại hạ. Ồ. Tiền bối. Các vị nếu hỏi một người, người đó có khả năng biết hành tung của các chủ.
Trang Chung cười nhẹ nói.
- Nói.
Thiện Khứ nhàn nhạt nói.
- Là Lan tiền bối. Các chủ luôn gọi người là Lan thúc, người là một vị tán tiên, các chủ đối với người thập phần kính trọng. Tại hạ nghĩ các chủ ở đâu, Lan tiền bối hẳn là biết.
Trang Chung nói một cách dõng dạc.
Thiện Khứ, khuôn mặt vẫn bình thản nhìn chằm chằm vào Trang Chung, trong mắt có một tia lệ mang.
Thiện Khứ rất không mong gặp vị Lan thúc thâm bất khả trắc. Bởi vì căn cứ tin tức của hắn, lúc trước Lập Nhi có hộ thể pháp bảo trên người uy lực thực quá lớn, tuyệt đối không thể là hạ phẩm tiên khí, ít nhất cũng là trung phẩm tiên khí. Từ đó có thể thấy được thực lực của vị Lan thúc.
Trang Chung đối diện với ánh mắt của Thiện Khứ, nét mặt thoáng sợ hãi:
- Tiền bối, đó thực là lời thực của tại hạ, nếu mà muốn biết hành tung của các chủ, chỉ có thể hỏi Lan tiền bối. Không biết tại hạ đã nói sai lời gì đắc tội với tiền bối?
- Hừm, Trang Chung, ngươi thật có đảm lượng, ta rất ghét một loại người…âm hiểm tiểu nhân.
Thiện Khứ rất tức giận, hắn có thể cảm giác Trang Chung nói ra Lan thúc, là vì muốn chấn nhiếp hắn, làm hắn rất không thích.
Cực kỳ không thích!
Nếu mà hắn có đủ thực lực để đối phó Lan thúc, Thiện Khứ đối với thủ đoạn nhỏ của Trang Chung sẽ không hề để ý, nhưng…hắn, Thiện Khứ không có tín tâm đối phó được Lan thúc, thế nên hắn rất tức giận.
- Tiểu bàng giải (cua nhỏ) âm hiểm, ngươi nghĩ là ta sợ Lan tiền bối đó của ngươi ư, lại muốn dùng hắn gây áp lực cho ta?
Thiện Khứ lạnh lẽo nhìn Trang Chung.
Trang Chung trong lòng giật mình:
- Không tốt!
Thiện Khứ nghĩ đến các tiền bối ở Thanh Hư quan, nghĩ đến những lời cuối của tiên đế đại nhân ngày đó, khuôn mặt có một tia khí thế oai vệ:
- Lan tiền bối? Tiểu bàng giải, ngươi nghĩ sai rồi, thậm chí hắn có là thập nhị kiếp tán tiên, cũng không có khả năng cản trở Thanh Hư quan ta.
- Trước khi tìm thấy Thủy mặc họa, ngươi tiểu bàng giải này. Ta rất ghét, yêu ma, yêu ma, cần trừ tận gốc…..
Thiện Khứ lạnh nhạt phất tay áo.
Tu tiên giả coi tu ma giả và tu yêu giả là yêu ma. Giết yêu ma, tu tiên giả xem đó là chuyện thường tình phải làm. Đương nhiên nếu yêu ma thực lực quá mạnh, tu tiên giả sẽ nhiệt tình coi là "đạo hữu".
Ở tu chân giả thế giới này, loại người tuyệt đối chánh trực, thiện lương rất khó thấy.
- Yêu ma, yêu ma. Cần trừ tận gốc…haha, tiểu gia hỏa lời ngươi nói thật quá ngông cuồng.
Âm thanh phiêu lãng vang lên bên trong cả đại điện, đồng thời, tại trường chúng nhân đều cảm thấy một loại cảm giác áp chế tâm linh, bao gồm cả bát kiếp tán tiên Thiện Khứ.
- Quá mạnh!
Thiện Khứ mặt biến sắc.
Toàn thân vận sam y màu xanh, Lan thúc ung dung đứng trước mặt Trang Chung cười nhạt nhìn bốn người Thiện Khứ, dù ánh mắt đạm tiếu, nhưng lại làm trong lòng tứ đại tán tiên phát run.
- Theo như ta biết, ở tiên giới, không gian đó cũng có thể được gọi là yêu giới, ma giới, bọn ngươi tiên giới thực lực so vói yêu giới chỉ bằng một nửa, thậm chí ở phàm nhân giới cũng vậy.
Lan thúc cười nói.
Tiên giới, yêu giới, ma giới, không phải là các không gian khác nhau. Thực tế tam giới đều nằm trong một không gian đồng nhất. Chỉ là không gian vũ trụ đó phi thường lớn.
Tiên giới, yêu giới, ma giới, từng giới chiếm cứ một bộ phận của không gian đó. Điều này làm cho giữa tiên đế, ma đế, yêu đế bọn họ có mối quan hệ phức tạp, đó cũng là nguyên nhân tại sao tam phương cao thủ đều biết đến tin tức Nghịch Ương cảnh như thế.
- Ngươi là…vị Lan tiền bối đó?
Thiện Khứ không úy kỵ.
- Không sai.
Lan thúc gật đầu.
- Sao ngươi biết tiên giới, yêu giới, ma giới nằm trong một không gian đồng nhất?
Thiện Khứ lúc này trong lòng chấn kinh. Tin tức đó với tiên nhân chỉ là kiến thức bình thường, nhưng đối với tán tiên tán ma phổ thông, lại là một bí mật. Hắn cũng là vì thường xuyên giao đàm với sứ giả tiên giới mà biết một vài bí mật. Nguồn: http://truyenfull.vn
Lan thúc haha cười một tiếng nói:
- Tiểu bối, ngươi thì biết được bao nhiêu chứ? Tiên giới, ma giới, yêu giới cùng nằm trong phạm vi một không gian đồng nhất. Không gian đó chỉ so với phàm nhân giới là không gian cao cấp hơn mà thôi. Không gian tịnh không có phân biệt tiên ma, chỉ có phân biệt mức độ năng lượng. Tu chân giả đề cao năng lượng nội thể, sẽ có thể phi thăng lên một không gian cao cấp hơn.
- Tu tiên giả, tu ma giả, tu yêu giả phi thăng, tự nhiên sẽ đến một không gian cao cấp mà mức độ năng lượng gần nhất với năng lượng của hắn. Không gian đó được tu tiên giả gọi là "tiên giới", được tu ma giả gọi là "ma giới", được tu yêu giả gọi là "yêu giới", thực tế tất cả đều là một địa phương đồng nhất.
Nhìn Thiện Khứ, Thiện Minh, Lan thúc đột nhiên nở nụ cười:
- Ta đột nhiên nhớ tới một sự kiện, bọn ngươi tu tiên giả thường nói với đệ tử của mình "ma giới, yêu giới là một nơi hỗn loạn tàn sát lẫn nhau, ở đó chỉ thấy mùi tanh của máu. Tiên giới mới là một nơi hoàn mĩ đẹp đẽ." Lừa mình lừa người a, những đệ tử đó nào có biết, tiên giới, ma giới, yêu giới thực tế chỉ là một không gian duy nhất.
Theo suy nghĩ trong đầu của tu tiên giả, bọn họ hết sức miệt thị yêu giới, ma giới. Bắt bọn họ nghĩ như vậy thật không cam lòng. Tuy nhiên sự thật là, vô luận yêu giới, ma giới cũng như tiên giới, đều nằm trong một không gian.
Tiên giới cũng là ma giới, ma giới cũng là yêu giới, yêu giới cũng là tiên giới!
- Dám hỏi Lan tiền bối là mấy kiếp tán tiên, không biết có quen Minh Lương chân nhân của Thanh Hư quan bọn ta không?
Thiện Khứ đột nhiên nói.
Vị Minh Lương chân nhân đó không phải là người thường, là tiền bối của Thiện Khứ, cũng là cao thủ mạnh nhất của Thanh Hư quan hiện nay, dĩ nhiên là thập nhị kiếp tán tiên.
- Ta là mấy kiếp các ngươi không cần quản đến, Minh Lương chân nhân? Chỉ là tiểu nhân vật, không biết.
Lan thúc đạm nhiên liền nói tựa như đó chỉ là một con kiến.
Thiện Khứ biến sắc:
- Đạo hữu ngươi có lẽ không nên thái quá vậy, Minh Lương chân nhân của Thanh Hư quan bọn ta hiện nay đã là thập nhị kiếp tán tiên. Dù là đảo chủ của tam đại đảo ở Bạo Loạn Tinh Hải, cũng không dám hạ thấp Minh Lương chân nhân của Thanh Hư quan bọn ta, ngươi không ngờ lại nói người là "tiểu nhân vật"!
Thiện Khứ tức giận.

- Minh Lương chân nhân? Không biết, bất quá trong tam đại đảo chủ, ta có biết tiểu Kim Bằng. Ta cũng đã nói khá lâu với các ngươi rồi, các ngươi có thể li khai được rồi đấy.
Lan thúc cười nhạt nói.
Thiện Khứ hiển nhiên không biết Lan thúc nói "tiểu Kim Bằng" là ai, hắn nghĩ có thể là cao thủ nào đó trong tam đại đảo của Bạo Loạn Tinh Hải.
Người của tam đại đảo, thật không nên khinh thường đắc tội.
- Đạo hữu là người của tam đại đảo Bạo Loạn Tinh Hải?
Thiện Khứ truy hỏi.
- Tiểu bối, ta vừa yêu cầu các ngươi rời đi, các ngươi lại không đi, có vẻ là muốn ta tự tay trục xuất các ngươi.
Lan thúc thở dài một tiếng.
Nghe Lan thúc nói như vậy, bốn người Thiện Khứ đều vận ngưng công lực, bọn họ lo lắng Lan thúc xuất thủ lúc này. Chỉ dựa vào đoạn đàm thoại vừa rồi cũng có thể thăm dò ra, bọn Thiện Khứ xác định, vị Lan thúc này thực lực cực mạnh, ít nhất so với bọn họ mạnh hơn rất nhiều.
- Đạo hữu muốn dùng sức mạnh?
Thiện Khứ mở miệng hỏi.
- Dùng sức ư, tại sao các ngươi luôn nghĩ như vậy?
Lan thúc thở dài một tiếng, lập tức phẩy tay áo. Đồng thời tứ đại tán tiên biến mất tại đại điện như chưa từng có vậy.
Bấy giờ Trang Chung trong lòng rất mừng, bốn tán tiên đó đã là rất lợi hại, nhưng có vẻ như Lan tiền bối còn lợi hại hơn a.
- Lan tiền bối…
Trang Chung vừa định nói, Lan thúc liền cau mày:
- Bằng vào năng lượng của những hộ vệ mà khởi động trận pháp, uy lực xác thật quá bé, cần phải cải thiện đôi chút.
…..
Không trung phía trên biển, tứ đại tán tiên bỗng nhiên hiện ra ở đó.
- Sư huynh, có chuyện gì vậy?
Thiện Minh chấn kinh nhìn bốn phía, chỉ một cái chớp mắt bọn họ từ đại điện Tinh Thần các đã đến trên biển.
Thiện Khứ mặt trầm lắng:
- Thuấn di, hơn nữa còn thuấn di bọn ta đi. Tuy chỗ này cách Tinh Thần các không xa, nhưng không ngờ chúng ta là thất kiếp, bát kiếp tán tiên. Chỉ phẩy tay đã khiến bọn ta trực tiếp bị thuấn di mà đi, loại thực lực đó, có lẽ thập nhị kiếp tán tiên mới có khả năng.
Thiện Khử chỉ là nói "khả năng" có, hiển nhiên đối với thập nhị kiếp tán tiên thực lực có như vậy không hắn cũng không chắc. Xét cho cùng, bị một cái phất tay tuy không có ác ý, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự sợ hãi.
Rất hiển nhiên, Lan thúc muốn giết bọn họ, tuyệt đối chỉ là việc phẩy tay.
- Đi, quay về. Chúng ta đối với vị Lan thúc phía sau của Tần Vũ phỏng chừng còn kém xa. Mang sự tình này nói với Minh Lương sư bá, nếu mà không được, chỉ có thể đợi cao thủ tiên giới hạ phàm.
Thiện Khứ lúc này cảm thấy lời bảo chứng của tiên đế tiên giới cũng không chắc chắn thực hiện được.
Lập tức, tứ đại tán tiên hóa thành hồng quang hỏa tốc nhằm Kim Mộc đảo phi đi.
Ở trong Minh Vương triều.
Một vị thanh niên nam tử khoác trường bào màu trắng, trên khuôn mặt mang nụ cười nhẹ nhàng. Mọi người nhìn hắn cười, tất cả trong lòng không kìm được cảm thấy một trận ấm áp, trong tâm không tự chủ mà có hảo cảm đối với nam tử đó.
Lúc này, bạch bào nam tử đó tựa như đang tản bộ đi trên đại nhai.
Tuy chỉ như tản bộ, nhưng với hai bước chân, đã từ thành tây đến thành đông, một vài bước nữa, bạch bào nam tử đó, đã từ Phượng Dương thành đến Từ Châu thành của Minh Vương triều.
So với "chỉ xích thiên nhai" (nhích chân một cái đi qua ngàn núi) nói chung càng lợi hại hơn. Nếu Tần Vũ ở đó, thì có thể cảm giác được phương thức hành tẩu của bạch bào nam tử này giống với của Lập Nhi. Tốc độ vừa nhanh vừa đơn giản đến mức hãi nhân.