Tinh Thần Biến

Chương 90: Tiêu thất





Tần Vũ quay về. Tần Đức lập tức cho người thông báo cho Tần Chính tại Ô Tuyết trấn. Tại Tịch Dương trấn gia nhân của Tần gia lấy lại được vẻ linh hoạt nói cười vui vẻ.
Vào lúc này tại Vị Ương cung trong hoàng cung ở Phách Sở quận
- Truyền lệnh xuống, hai mươi vạn thiết kị của Hạng gia lập tức xuất quân. Phàm gặp quân của Tần gia ở ngoài thành thì hoặc truy sát hoặc bắt làm tù binh. Không cần phải e dè.
Từ đằng sau tấm rèm truyền ra thanh âm của Hạng Ương. Lam tiên sinh nghi hoặc hỏi:
- Sư tôn, người nói chúng ta xuất quan ra tấn công quân đội của Tần gia.
- Không sai.
Hạng Ương bình đạm nói. Lam tiên sinh lập tức khom người nói:
- Sư tôn, đại quân của Tần gia đang ba hướng bao vây Phách Sở quận của chúng ta.Vào lúc này binh lực của chúng ta phòng thủ còn không đủ, sao vẫn còn điều động hai mươi vạn thiết kị? Việc này…..
- Tuyết Mưu, ngươi đã theo ta được bao lâu rồi.
Hạng Ương hỏi. Lam Tuyết Mưu cung kính trả lời:
- Đệ tử đã theo sư tôn cũng gần một trăm năm rồi.
- Gần một trăm năm, lúc đầu ta nghĩ trong đám đệ tử ngươi là người thông tuệ nhất. Chỉ tiếc hiện tại nhìn lại…ngươi thật sự khiến ta thất vọng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạng Ương cất tiếng than. Nghe thấy tiếng than từ trong rèm phát ra trong tâm của Lam Tuyết Mưu như bị điện giật. Đột nhiên, Tuyết Mưu chợt nhớ tới một điều đó là võ công của sư tôn.
- Có phải giữa sư tôn và Tần Đức đã có hiệp ước?
Lam Tuyết Mưu thận trọng hỏi. Hạng Ương phát ra một tràng cười lớn nói:
- Kể ra ngươi cũng không đến nỗi ngu lắm. Dĩ nhiên là giữa ta và Tần Đức có hiệp ước. Chỉ cần ta không đích thân rat tay thì đại quân ba hướng của hắn cũng không được tấn công. Bọn ta hiện tại duy trì thế cân bằng.
Lam Tuyết Mưu nghi hoặc hỏi:
- Cân bằng? Không lẽ khó phá thế giằng co đến vậy sao?
- Đương nhiên không!
Thanh âm của Hạng Ương cất lên mãnh liệt:
- Dù cho thế nào giang sơn của Hạng gia là do ta và phụ thân đánh được. Gần cả ngàn năm nay, ta lúc nào cũng nhìn giang sơn của Hạng gia. Dù cho thế nào đi nữa cũng không ai có khả năng đoạt nó từ trong tay của ta.
Tuyết Mưu lại nói:
- Như vậy có nghĩa là sư tôn đã có đối sách?
Hạng Ương bình tĩnh lại, thản nhiên cười và nói :
- Hiện tại ta chỉ cần thời gian, chỉ cần qua thời gian này thôi. Tứ sư đệ của ta, người có tư chất nhất trong Hạng gia đã theo mệnh lệnh của ta đến một nơi rất bí mật.
Lam Tuyết Mưu gật đầu đồng ý, tự nghĩ sư tôn hiện tại đang còn ở tại Hạng gia dẫn dắc thì chuyển từ thế yếu sang mạnh có khó khăn gì.
- Trong vòng một năm, thủ lĩnh quân đội các phương của Tần gia ta đều sẻ uy hiếp sinh mạng của chúng để bọn chúng phải dựa vào ta, chuyện này đối với ta rất dễ dàng. Đương nhiên, lúc này phản công chỉ là ta muôn nâng cao sĩ khí cho đại quân.
Hạng Ương thản nhiên nói. Tuyết Mưu ngầm gật đầu.
- Không sai, là sĩ khí.
Trong quân đội mà nói sĩ khí cực kì quan trọng. Trong thời gian này, đại quân của Tần gia chiếm lấy ba quận trong bốn quận của Hạng gia quá nhanh khiến cho sĩ khí của quân đội Hạng gia sụt giảm nghiêm trọng. Vì vậy lúc này việc quan trọng nhất là phải khôi phục lại sĩ khí.
- Bất kể là Mộc gia hay là Thượng Quan gia đã từng đầu phục Tần gia. Nhưng còn các tướng quân, hoặc là phó tướng ta không tin một trăm phần trăm bọn chúng đều trung thành với Tần gia. Chính vì vậy ta lấy cái chết uy hiếp bọn chúng. Hừm, tin chắc rằng bọn chúng quay lại đầu phục ta là chuyện bình thường.
Thanh âm lạnh lẽo của Hạng Ương lại vang lên :
- Lúc này là thời điểm đặc biệt, ta phải dùng tới thủ đoạn đặc biệt. Tần gia thế mạnh, ta phải làm loạn lòng quân và hạ sĩ khí bọn chúng. Khi thời cơ đến đại quân của Hạng gia phản công, thủ lĩnh của bọn chúng bị ta uy hiếp lúc đó lo gì mà không thắng chứ.
Lam Tuyết Mưu lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ.
- Hiện tại phái thiết kị ra ngoài tấn công một vài nhóm quân lẻ tẻ nhằm nâng cao sĩ khí của Hạng gia. Tần gia không đán tấn công chỉ có thể phòng ngự. Ha ha…sư tôn quả nhiên cao minh.
Hạng Ương hiệp ước với Tần Đức chỉ là một kế hoãn binh mà thôi, tiếp theo Hạng Ương làm tiêu hao lực lượng và uy hiếp tướng lĩnh của đối phương. Đồng thời củng cố lực lượng chờ khi đối phương xuy yếu để lật ngược thế cờ.
Cuối cùng Hạng Ương tại Sở vương triều vẫn là một đại hoàng đế đáng sợ.
Hơn nữa, Hạng Ương đã có sự chuẩn bị sẵn. Giả như tấn công thất bại thì con cháu của Hạng gia sớm cũng đã được an bài tại một nơi cực kì bí mật cùng với tất cả tiền tài của Hạng gia. Còn nếu như Hạng Ương vẫn còn sống thì việc Hạng gia một lần nữa đứng dậy không phải là chuyện khó.
- Được rồi, Tuyết Mưu cứ theo như lời ta nói mà làm. Sai thiết kị của Hạng gia làm những chuyện nhỏ thế này thật đúng là giết gà dùng dao mổ trâu.
Hạng Ương thản nhiên cười nói. Thiết kị Hạng gia tất cả tuyệt đối đều là tinh anh, mỗi một người đều đã từng kinh qua các cuộc huyết chiến. Hạng gia thiết ki dưới thời của Tây sở bá vương đã cực kì hiển hách. Sau này do chính Hạng Ương huần luyện không lúc nào buông lơi.
Trong Lôi Huyết quận bị Hạng gia thiết kị binh công kích. Các đội quân lẻ tẻ bị đội quân Hạng gia thiết kị tiêu diệt. Làm quân đóng trong Lôi Huyết quận phải được lệnh rút lui.
Nhất thời sĩ khí của quân Hạng gia đại tăng. Quân đội Hạng gia đi từ thành này tới thành khác, đứng bên ngoài thành khiêu chiến. Tần gia quân đội chỉ có thể treo miễn chiến bài làm cho quân đội Hạng gia càng them ngông cuồng.
Quân của Tần gia mặc dù rất căm giận nhưng quân lệnh như núi, không ai dám chống lại.
Tuy nhiên có một đạo quân dám đi từ thành này sang thành khác. Đó chính là Liệt Hổ quân, năm vạn Liệt Hổ quân. Liệt Hổ quân tuy chỉ có năm vạn nhưng đó lại chính là tinh anh của quân đội Tần gia.
Luận tố chất thì tướng sĩ Liệt Hổ quân cùng với Hạng gia thiết kị đều kiên dũng như nhau. Tuy nhiên khả năng tấn công của liệt hổ thì hơn xa tuấn mã. Tướng sĩ Liệt Hổ quân ai cũng cỡi liệt hổ điều này làm mạnh càng them mạnh. Hơn nữa, chỉ cần năm vạn liệt hổ cùng gầm lên, khí thế tuyệt đối có thể làm cho thiết kị mất cả đảm khí.
Năm vạn liệt hổ quân, thật sự khiến cho hai mươi vạn thiết kị Hạng gia không dám tấn công.
Bất quá năm vạn liệt hổ quân có tài cũng bó tay. Vì quân đội tại Lôi Huyết quận tất cả đều phải theo quân lệnh mà rút lui. Chỉ là không ai biết là tình trạng này sẽ kéo dài tới bao giờ.
Tại Tích Dương trấn.
- Đại ca, nhị ca cạn chén.
Tần Vũ, Tần Phong và Tần Chính ba huynh đệ ngồi xung quanh bàn đá tại đình viện uống rượu. Tần Chính sau khi nhận được tin Tần Vũ trở về lập tức vui mừng từ Ô Tuyết trấn vội vàng tới Tích Dương trấn.
Nghĩ tới những năm Tần Vũ còn ở Vân Vụ sơn trang, cảnh ba huynh đệ cùng trong suối ôn tuyền chơi đùa như hiện ra trước mắt. Hiện tại đã trải qua nhiều năm cả ba người ai nấy đều đã có thành tựu. Tần Phong thống lãnh toàn quân công phá Lôi Huyết quận. Hiện tại chỉ mới hai mươi tám tuổi nhưng đã đạt cảnh giới tiên thiên hậu kì. Tần Chính, tương lai sẽ là đại gia chủ của Tần gia thậm chí sau này có thể trở thành hoàng đế của vương triều mới. Tần Vũ, tuy niên kỉ nhỏ nhất…
- Trước mắt đã nhìn thấy sẻ thống nhất Sở vương triều. Ai ngờ đầu xuất hiện ra một lão gia đạt đến cảnh giới siêu cấp cao thủ Nguyên Anh tiền kì.
Tần Phong uống hết chén rượu rồi ném mạnh chén xuống đất, dáng vẻ cực kỳ tức giận. Tần Chính củng than :
- Phụ vương có nói thực lực của Hạng Ương quá mạnh. Cho dù phụ vương cùng Phong bá bá liên thủ cũng không tiếp được một chiêu của ông ta.
Tần Phong nhìn Tần Vũ nói:
- Tiểu Vũ hãy nhớ kỹ, Tần gia chúng ta đặt tất cả hy vọng trên người đệ. Đệ phải luôn nhớ là dù trong trường hợp nào, chúng ta cũng không được thua. Chỉ cần đệ thất bại thì Tần gia chúng ta cũng coi như kết thúc. Vì vậy đệ cần phải nhẫn, nhẫn nại, nhẫn nại cho tới khi nào đệ đủ lực để chiến đấu.
Tần Phong nhìn Tần Vũ tràn đầy hy vọng.
- Tiểu Vũ, đệ nhất định phải nhẫn nhịn.
Tần Chính cũng nhìn về Tần Vũ nói
- Đại ca, nhị ca…
Trong tâm của Tần Vũ lúc này đang suy nghĩ rất nhiều. Tuy nhiên đối diện với đại ca, nhị ca hắn chỉ có thể gật đầu.
Đêm tối, trong phòng của Tần Đức
- Vương gia hiện tại quân của Hạng gia không úy kị cái gì, cứ nhằm vào quân đội của chúng ta tấn công. Một vài thành trì hiện không đủ lưong thực. Thậm chí ngay cả Liệt Hổ quân cũng phải đi vận chuyển lương thực. Thật sự là…
Từ Nguyên than. Nhưng để cho Liệt Hổ quân vận chuyển lương thực khiến cho Từ Nguyên không thể nhịn được.
Tần Đức nhìn qua song cửa sổ, long mi khẽ nhíu lại.
- Từ Nguyên, tình thế hiện tại đối với chúng ta vô cùng bất lợi tuy nhìn Hạng Ương uy hiếp đại quân của chúng ta nhưng ta thật sự không dám làm cái gì. Nhưng mà…Hạng Ương là người nào chứ? Là người đã thiết lập ra Sở vương triều, là người khiến cho Sở vương triều từ tam đại vương triều thành một vương triều hùng mạnh.
Tần Đức thất vọng nói.
Tây Sở bá vương chết đi, Hạng gia khi đó trở thành mục tiêu của rất nhiều người. Dưới tình huống đó, Hạng Ương có thể thống lĩnh Hạng gia kiến lập Sở vương triều. Hơn nữa còn thống nhất tam đại vương triều thành một Sở vương triều hùng mạnh. Những thủ đoạn của Hạng ương sử dụng thậm chí còn được ghi chép lại lưu truyền cho đời sau. Trí tuệ của Hạng Ương, tuyệt đối không thể coi thường.
Lão bất tử đó giảo hoạt phi thường, là người đứng đầu của Hạng gia thủ đoạn thì không lường.
- Chúng ta không thể động thủ để Hạng Ương mượng cớ mà thì triển thủ đoạn gì chúng ta thật sự cũng không biết. Hơn nữa cá nhân hắn…bản thân thì quá mạnh là Nguyên Anh tiền kì, chúng ta không thể uy hiếp hắn được.
Tần Đức than dài. Từ Nguyên nói :
- Còn tiểu Vũ và Hắc Ưng, bọn họ không phải là có thể đối phó với Kim Đan hậu kì sao. Bọn họ liên thủ nói không chừng là có thể đối phó với Hạng Ương
Tần Đức nghe nói đến Tần Vũ tức thì cười vui sướng nói :
- May mắn là Tần gia ta có Tần Vũ…nhưng tình hình hiện tại là quan hệ sống chết của Tần gia. Bất quá…..hiện tại không thể để Vũ nhi xuất thủ. Ngươi không phải là tu chân gia nên không thể biết được sự hơn kém giữa hai cảnh giới như thế nào. Sự hơn kém này thật sự rất khó để bù đắp.
Trong ánh mắt của Tần Đức thập phần chắc chắn.
-Tại sao? Vương gia, chúng ta không thể lui nữa. Nếu lui nữa thì chúng ta sẽ rất nguy hiểm. Ai biết được Hạng Ương hắn sẽ chuẩn bị những thủ đoạn gì chứ.
Từ Nguyên đối với Hạng Ương rất e sợ. Một lão già sống gần ngàn năm, không từ thủ đoạn gì lại thêm thực lực bản thân quá mạnh thật sự khó đối phó.
Tần Đức chầm chậm nói :
- Mười năm, hoặc giả là hai mươi năm. Với tốc độ tu luyện của Vũ nhi mà nói thì sau một trăm hai mươi năm nhất định chắc chắn là giết chết được Hạng Ương. Lúc đó để cho Vũ nhi xuất thủ thì Tần gia chúng ta không thể thất bại.
- Một trăm hai mươi năm ư? Một trăm hai mươi năm đủ để phát sinh nhiều chuyện. VớI từng ấy năm đủ để cho Hạng Ương trở mình rồi.
Từ Nguyên lo lắng nói.
- Trở mình?
Tần Đức lãnh khốc nói :
- Hiện tại với thế cục như vậy Tần Đức ta không thể không hạ mình. Nhưng Hạng Ương muốn trở mình thì ít nhất cũng phải giữ được thực lực quân đội. Hạng Ương cá nhân đối với thủ lĩnh quân đội tối đa cũng chỉ có thể uy hiệp được mà thôi, để ta tăng ảnh hưởng của mình trong quân đội và nâng cao ảnh hưởng của Tần gia.
-Vương gia, với trình độ của Hạng Ương thì muống ổn định đại cuộc cho Hạng gia thì lão nhất định sẻ ám sát người của Tần gia.
Từ Nguyên lo lắng nói.
- Ám sát.
Tần Đức lạnh lùng cười nói :
- Hắn có thể giết nhiều người, ta cũng có thể chết nhưng chỉ cần tiểu Vũ không chết thì sau đó nó sẽ giết Hạng Ương và Hạng gia khi đó cũng sẽ tuyệt…. Nếu hiện giờ chúng ta lấy được thiên hạ nhưng Hạng Ương còn sống thì Tần gia chúng ta ngồi trên giang sơn cũng không yên ổn đâu.
Từ Nguyên khẽ lắc đầu than, trong lòng không thể không thừa nhận là nhẫn nhịn bây giờ là biện pháp tối ưu nhất.
Trong phòng của Tần Vũ
Tần Vũ ngồi trên giường, hai mắt mở ra. Trong mắt dường như bị che đậy bới nước mắt.
- Phụ vương.
Linh thức của Tần Vũ lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ, trong ánh mắt của Tần Vũ lấp lánh tia sáng .
- Phụ vương người yên tâm. Bất luận như thế nào con cũng sẽ không làm người thất vọng. Một trăm hai mươi năm, thật sự quá dài để xảy ra nhiều chuyện. Con không thể chịu đựng sự thống khổ nếu mất phụ vương, mất huynh đệ được.
Tần Vũ đột nhiên trở lại thái độ ung dung nói:
- Sư tôn, xin người hãy phù hộ cho con trong cuộc chiến này.
Nguyên cả ngày, Tần Vũ tại Tích Dương trần rất vui. Ba huynh đệ cùng với Tần Đức thường cùng nhau ngồi trò chuyện. Đã nhiều năm qua, cha con họ hiếm khi nào mà đựơc vui như thế.
Sáng sớm, Tần Đức vừa bước ra khỏi cửa phòng thì đột nhiên…
- Phụ vương, phụ vương tiểu Vũ không thấy đâu cả. Nó chỉ để lại một cái hộp ngọc, con không thể mở được.
Tần Chính cầm cái hộp chạy tới.
- Không thấy.
Tần Đức biến sắc lập tức cầm lấy hộp ngọc. Ông nhìn chăm chú vào cái hộp thấy nó đã bí phong tỏa bởi thủ pháp cấm chế. Chỉ cần là tu chân giả thì đều có thể mở. Tất nhiên nếu không phải là tu chân giả thì căn bản không thể nào mở ra được.
Tần Đức trong lòng chấn động cảm thấy có gì đó bất an lập tức mở phong thư ra xem.
" Phụ vương, khi người mở phong thư này ra thì chắc hài nhi đã đang ở Phác Sở quận rồi. Thiết nghĩ Phụ vương chắc cũng biết tốc độ của hài nhi. Hài nhi bảo đảm trong cuộc chiến này bất luận như thế nào, Hạng Ương chắc chắn phải chết. Tổ Long Quyết do Thủy Hoàng lưu lại chỉ có ghi chép công pháp tu luyện Kim Đan kì.. Nay con lưu lại ba quyển bí tịch trong đó miêu tả cách thức tu luyện để đại thành cảnh giới của Kim Đan, chỉ có điều công pháp của Hải Ngoại Tiên Đảo và công pháp tu chân không giống nhau. Người cũng đừng lo lắng về chuyện này, hài nhi cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.
Vũ nhi lưu bút"