Tinh Thần Châu

Chương 1034: Bí mật




"Này..." Đinh Tương nhất thời cảm giác có chút ê răng, người này không ngờ còn chưa từ bỏ ý định, không khỏi nhìn về phía Thương Vân Tín cầu cứu.
 
Có thể tu hành đến nước này phần lớn đều là ngao ra tới, hắn cũng không muốn lẫn vào bên trong ân oán của Dược Thiên Sầu cùng Mục Binh, tuy rằng Dược Thiên Sầu cứu hắn một mạng, nhưng biện pháp trả nhân tình còn rất nhiều, không đáng đem mạng góp đi vào, vạn nhất chọc giận Ô Hùng, cũng không dám cam đoan Ẩn Long sơn trang ở thời điểm mấu chốt có buông tha chính mình hay không.
 
"Dược Thiên Sầu, nếu là đặt ở bình thường, ta ước gì ngươi cùng Mục Binh một sống một chết." Thương Vân Tín nhíu mày trầm giọng nói: "Nhưng là hiện tại...Mọi người lòng dạ biết rõ cũng không cần ta nhiều lời. Đừng nói ta không cảnh cáo ngươi, dù là ngươi giết Mục Binh, Ô Hùng cố nhiên vì mặt mũi của Tiên Đế tạm thời sẽ không tìm ngươi phiền toái, nhưng sau đại hôn Tiên Đế, dựa vào quyền thế của Ô Hùng trong Tiên cung, hắn có một vạn biện pháp cho ngươi sống không bằng chết."
 
Mẹ nó! Đây không phải vô nghĩa sao! Sau đó còn cơ hội đến phiên Ô Hùng? Chỉ sợ Thương Vân Tín ngươi là người thứ nhất sẽ không bỏ qua lão tử! Dược Thiên Sầu đương trường liếc mắt.
 
Kỳ thật hắn cũng biết ở ngay trước mặt mọi người căn bản không có biện pháp giết Mục Binh, không nói trước sẽ có một đại đội người ngăn cản, coi như muốn giết cũng không thể giết ngay trước mặt mọi người, vạn nhất tin tức tiết lộ, dù là Ô Hùng bán mặt mũi cho mình, nhưng Thiên Hạ thương hội sẽ bị tai trơng, dù sao pháp chỉ của Tiên Đế chỉ dành cho mình, chỉ có thể tạm thời bảo chính mình, lại bảo không nổi người trong Thiên Hạ thương hội. Trừ phi mình có thể đem toàn bộ người ở đây giết diệt khẩu thì còn được, nhưng điểm này không thực tế, tóm lại hiện tại muốn giết Mục Binh không thể lưu lại chứng cớ, chỉ cần Ô Hùng không có chứng cớ, hắn phải băn khoăn bên chỗ Tiên Đế, quyết không dám tùy ý động tới Thiên Hạ thương hội. Nếu không mà nói dựa vào thuật ứng biến mưu kế của quân vương như Tiên Đế, chỉ sợ cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt.
 
"Muốn giết hắn cũng không gấp ở tại nhất thời." Dược Thiên Sầu nhìn chằm chằm đạo lưu quang đã sắp biến mất trước mắt, hí mắt nói: "Ta chỉ là cảm thấy được có chút kỳ quái, người này ở Tiên giới có Ô Hùng làm chỗ dựa, muốn kiếm tiền thiếu gì cơ hội lớn vì sao lại đột nhiên chạy tới Minh Giới? Thật không chỉ vì đối phó ta đi! Nhưng lại còn cùng người trong Minh Giới hỗn tới cùng nhau, nói vậy những người bên cạnh hắn tu vi cũng sẽ không thấp! Việc này khẳng định có quan hệ tới Ô Hùng, nếu không bằng vào mặt mũi của Mục Binh còn chưa có tư cách sai khiến được người trong Minh Giới, việc này ở sau lưng nói không chừng còn có bí mật gì, vạn nhất Ô Hùng ở sau lưng Tiên Đế làm ra chuyện gì không dám ra ánh sáng đây? Dự cảm của ta luôn luôn thật chuẩn xác, chẳng lẽ các ngươi không có hứng thú biết? Đinh trưởng lão đi theo sau, ta cam đoan sẽ không động thủ."
 
Hắn nói nhưng thật ra trong lòng cũng nghĩ Mục Binh đang làm ra hoạt động quỷ quái gì. Nhưng lời này còn có chút oan uổng Mục Binh, Dược Thiên Sầu chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ ra, Mục Binh phí nhiều công phu lớn đến như vậy thật đúng là hướng hắn tới, không biết sau khi hắn biết được sẽ có cảm tưởng gì?
 
Câu nói "Vạn nhất Ô Hùng ở sau lưng Tiên Đế làm ra chuyện gì không dám gặp người" lý do mặc dù có chút gượng ép, nhưng Thương Vân Tín và Đinh Tương vẫn nhịn không được tim đập thinh thịch, nếu thật sự trùng họp bắt được nhược điểm của Ô Hùng, thời khắc mấu chốt có thể có trọng dụng.
 
Thấy Thương Vân Tín từ chối cho ý kiến khẽ gật đầu, Đinh Tương lập tức thao khống phi hành thơi gia tốc đuổi theo...
 
"Chưởng môn..." Lời phía sau thủ hạ còn chưa nói xong, Mục Binh lập tức quát: "Câm miệng cho ta!" Trong lòng hắn hận! Nửa đường gia nhấp Tứ Thông thương hội đúng là nửa đường gia nhấp, nếu vừa rồi là đệ tử Nam Thiên Long của mình có ở đây, nhất định sẽ liều mạng bảo hộ chính mình, cũng sẽ không khiến cho mình bị mất mặt
 
Đến dọa người.
 
Tên môn nhân kia gương mặt cóng đờ, nhưng vẫn kiên ứì nói: "Mặt sau hình như bọn hắn lại đuổi theo." Tuy rằng tu vi của hắn cao hơn Mục Binh, nhưng người ta sinh ra được nữ nhi tốt, tìm một nam nhân có quyền thế gả đi, chính mình cũng chỉ đành nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.
 
"Ngô..." Mục Binh xoay người nhìn lại, theo nhân số hình dáng mà mơ hồ có thể phán đoán, quả nhiên là lại đuối theo, gương mặt hắn thoáng biến đổi.
 
Thật ra hắn rất sợ chết, nếu hơi có chút đảm phách, lúc trước cũng không nhiệt náo tới mức để cho nữ nhi ra mặt quản lý, tuy rằng hắn làm cáo mượn oai hùm, nhưng nếu thật sự có người muốn cùng hắn chơi trò cứng rắn, hắn lập tức sẽ sợ hãi.
 
Những người khác cũng quay đầu nhìn lại, Đông Thuận hơi hí mắt nói: "Mục chưởng môn, nếu ta đoán không sai, mục đích lần này ngươi tới chính là muốn lấy tính mạng Dược Thiên Sầu!"
 
Mục Binh nuốt một ngụm nước bọt, hiện tại có chút hối hận không nên tới Minh Giới tìm Dược Thiên Sầu, chẳng qua chỉ cần đợi sau đại hôn của Tiên Đế đến lúc đó còn không phải dễ dàng nghĩ biện pháp thu thập được hắn. Mục Binh đành nghiêng đầu xấu hổ cười nói: "Đông tiên sinh đã đoán được, ta cũng không hề che giấu, đúng là như thế. Hiện tại bọn hắn đã sắp đuổi theo tới, không biết Đông tiên sinh có biện pháp giải quyết tình thế nguy hiểm trước mắt hay không?"
 
"Tình thế nguy hiềm?" Đông Thuận liếc mắt nhìn hắn, vẻ mặt có vẻ khinh thường, ngược lại quay đầu nhìn hai gã mình tu có khí thế quân lữ ở phía sau, cười hắc hắc nói: "Nói vậy bằng năng lực Mục chưởng môn còn không khả năng điều động người của Hắc mình đại quân đến hỗ trợ đi! Xem ra lệnh nữ tế Ô Hùng không hổ là đại thống lĩnh ngoại vụ của Tiên cung a! Cho tới bây giờ ta chưa từng nghe nói qua hắn cùng đại vương chúng ta từng có lui tới, không thể tưởng được ngay Hắc mình đại quân hắn cũng có âm thầm liên hệ."
 
Sau đó hắn lại nhìn về phía Mục Binh nói: "Như thế xem ra, là ô đại thống lĩnh âm thầm ủng hộ ngươi động thủ với Dược Thiên Sầu. Bất quá ta có điều này kỳ quái, chẳng lẽ ô đại thống lĩnh sẽ không sợ tin tức tiết lộ ra ngoài, sẽ rước lấy cơn giận lôi đình của Tiên Đế, phải biết trên người Dược Thiên Sầu mang theo pháp chỉ của Tiên Đế làm việc a!"
 
Gương mặt Mục Binh nhất thời thật khó xem, hắn không biết Đông Thuận này rốt cục lại có lai lịch gì, nhưng lại biết hai gã mình tu kia đích thật là người của Hắc mình đại quân. Trước khi đến Ô Hùng đã từng nói với hắn, Hắc mình đại quân sẽ phái hai người cho hắn làm người dùng liên hệ, nếu thật gặp phải phiền phức gì không giải quyết được, có thể để cho hai người này liên hệ người của Hắc mình đại quân đến hỗ trợ.
 
"Ta nghĩ Đông tiên sinh sẽ không đem việc này tiết lộ ra ngoài đi!" Mục Binh vẻ mặt khó coi nói.
 
"Tự nhiên sẽ không, ta phụng lệnh đại vương tiến đến, nếu đem công việc làm hư hại làm sao trở về giao phó." Đông Thuận cười lắc đầu nói: "Hai thủ hạ này của Mục chưởng môn thế nhưng tu vi cao hơn Mục chưởng môn, vị chưởng môn như ngươi sai khiến họ có được thuận tay sao?" Hai người Mục Binh mang đến tuy rằng không thích nghe lời này, nhưng vì ăn nhờ ở đậu nên nhẫn vẫn phải nhẫn, huống chi người nói lời này lại là Minh Hoàng sơ kỳ tu vi, không phải là người mà bọn họ có thể đối kháng.
 
Thấy hắn càng kéo càng xa, Mục Binh nhìn nhìn phi hành thơi phía sau càng đuổi càng gần, hơi có chút sốt ruột nói: "Bọn hắn chính do ta dâng nhiều tiền tài mời đến, tu vi cao hơn ta không có gì kỳ quái. Đông tiên sinh, hiện tại chính yếu là làm sao thoát khỏi những người phía sau, tên Dược Thiên Sầu này nổi danh là một kẻ điên, sự tình gì đều làm ra được."
 
"Không, không, không, Mục chưởng môn đã lầm, hiện tại quan trọng nhất là không
 
"
"rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr" ế - "ễ - ". Ệ. " T 7"
 
Ứiể để cho người biết ngươi nhằm vào Dược Thiên Sầu là có liên lụy đến đại thống lĩnh Ô Hùng, đây chỉ là chuyện mà có nhân ngươi gạt đại thống lĩnh Ô Hùng làm chuyện sau lưng mà thôi."
 
Đông Thuận cười khoát tay áo, đột nhiên hai tay áo biến dài, hai bàn tay như U Minh quý trảo nhanh như tia chớp bắn ra, trong khoảnh khắc chộp vào đầu hai gã thủ hạ do Mục Binh đưa tới, "
phốc" một tiếng, não bộ bị chộp nổ tung ngay đương trường.
 
Hai người thậm chí cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, lập tức đã không còn tính mạng, thi thể bị hai cánh tay khô gầy phân biệt ném xuống hai bên phi hành thơi. Kết quả đem Mục Binh hoảng sợ tới mức mặt không chút máu, liên tiếp lui về phía sau kích động nói: "
Ngươi.., ngươi muốn làm gì?"
 
Hai cánh tay Đông Thuận co rụt lại, song chưởng khủng bố dữ tợn trong nháy mắt đã khôi phục nguyên dạng, nhìn thấy Mục Binh khẽ lắc đầu, hiện tại hắn rốt cục hiểu rõ vì sao đại vương phải phái mình đi làm chuyện như vậy, người này làm chuyện như thế lại mang theo hai người mình hoàn toàn không thể nắm trong tay cùng đi đến, sớm hay muộn sẽ hại chết Ô Hùng.
 
Đồng thời hắn cũng mơ hồ đoán được phía trước đại vương và Ô Hùng phải có bí mật gì đó không thể hấp thụ ánh sáng, sau khi đoán được ý đồ của Mục Binh, còn tưởng rằng đại vương muốn phái mình đến hấp dẫn Thương Vân Tín, làm cho Mục Binh tìm cơ hội giết chết Dược Thiên Sầu, nhiệt náo tới mức trong lòng mình không thoải mái, chính mình căn bản không có chút nắm chắc có thể đối phó tam kiếp họp bích Bạt Kiếm Thức của Tuyệt Tình cung. Hiện giờ xem ra căn bản không phải vì chuyện này, chủ yếu là để cho mình khống chế nếu tình thế vượt qua ngoài ý muốn.
 
Còn về bí mật giữa đại vương và Ô Hùng không thể hấp thụ ánh sáng, đó là chuyện không phải mình có thể quan tâm. Đại vương có thể cho mình đến làm chuyện này rõ ràng là vì tín nhiệm chính mình, nhU Minh vượt rào tìm hiểu bí mật kia, đó là muốn chết!
 
Bất quá làm cho Đông Thuận kỳ quái chính là, nếu thật là có bí mật gì, Ô Hùng sao lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy, bởi vì nguy hiểm bại lộ quan hệ song phương thật quá lớn.
 
Nếu chỉ vì thu dọn một Dược Thiên Sầu, hoàn toàn có thể cho đại vương phái cao thủ đến tự đi làm, căn bản không cần sự xuất hiện của Mục Binh, bởi vì dù Kim Thái có mất hứng, cũng không năng lực thò tay đến Minh Giới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
"Mau bảo hộ ta!" Mục Binh núp phía sau hai người của Hắc mình đại quân phái tới, hai người gương mặt không chút thay đổi nói: "Mục tiên sinh không cần hoảng, Đông tiên sinh động thủ đã cùng chúng ta thương nghị qua, hắn làm đúng, hai người kia nhất định phải thu dọn, không giữ lại được!"
 
"
Các ngươi..." Mục Binh có chút hoảng sợ nhìn lên những người này, bỗng nhiên phát hiện mình đã tiến vào trong ổ lang sói.
 
Đông Thuận lại làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhìn thấy phi hành thơi đuổi phía sau cười nói: "
Kỳ thật Mục chưởng môn quá lo lắng, người của Tuyệt Tình cung có cố kỵ, Thương Vân Tín còn chưa có lá gan đối lập với đại thống lĩnh Ô Hùng. Dựa theo chúng ta phán đoán phía trước, bọn hắn vốn muốn đi Mộ Quang chi thành, chính là tiếp tục chạy đi mà thôi, hẳn không phải là vì đuổi theo chúng ta. Bất quá Dược Thiên Sầu có Thương Vân Tín bảo hộ chứng thật là một chuyện phiền toái, không dẫn dụ Thương Vân Tín rời đi, bằng chúng ta chỉ sợ còn chưa giết được Dược Thiên Sầu, tam kiếm hợp nhất Bạt Kiếm Thức đích xác không phải ai đều có thể ngăn trở."
 
Nghe đến đó Mục Binh dần dần hồi phục lại, nghĩ đến Ô Hùng không đạo lý sẽ hại chính mình, lá gan nhất thời lại lớn lên, chậm rãi hỏi: "
Dù là như thế, Đông tiên sinh lại có biện pháp gì để giải quyết?" Lúc trước nếu hắn không phải băn khoăn Thương Vân Tín, đã sớm kêu mọi người cùng nhau tiến lên làm thịt Dược Thiên Sầu, đâu cần tự rước lấy nhục.