Tinh Thần Châu

Chương 927: Phong hỏa lôi điện




Nắng gắt, bầu trời xanh trong, núi tuyết, biển rộng.
 
Dược Thiên Sầu sừng sững trên đỉnh đại tuyết sơn, tâm tinh phấn khởi, lại tránh không được có chút kiêu ngạo, nơi này là thế giới của chính mình, là thể giới hoàn toàn thuộc về mình!
 
Hắn cứ như vậy đứng trên đỉnh núi, yên lặng nhìn trên trời dưới đất hồi lâu. Một lúc lâu sau mới chậm rãi thu hồi tâm thần, bỗng nhiên ánh mắt khựng lại, phát hiện mình giống như tên thủ hạ kia, toàn thân hoàn toàn trần trụi đứng trên đỉnh núi. Không cần phải nói, ngẫm lại liền biết khi tu vi đột phá Tiểu Tiên sơ kỳ đã sản sinh hậu quả.
 
Dược Thiên Sầu nhiều ít có chút chột dạ đưa mắt nhìn bốn phía. May là ở đây chỉ có một mình hắn không còn người khác, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Chỉ thấy hắn xòe tay ra, một đạo thủy long dâng lên từ lòng bàn tay, từ trên cao trườn xoắn xuống, bao lấy thân thể hắn rất nhanh tẩy rửa.
 
Tu vi tăng trưởng giúp cho hắn có thể khống chế thủy long thật dễ dàng như thường, toàn thân ba quang lân lân. Dưới tâm tình phấn khởi, nhất thời hứng trí, hắn huy cánh tay chỉ hướng trời cao, thủy long bao bọc tay hắn trườn bay về phía bầu trời, ở trên bầu trời tuyết sơn xoay quanh bay lượn.
 
Thủy long trong suốt, góc cạnh phân mình trông rất sống động, hình tượng chẳng khác gì hình tượng của hồng long uy nghiêm bị xích tại không gian ngầm chứa Thanh hỏa năm xưa mà hắn đã nhìn thấy.
 
Tỏa thích điều khiển một phen, nhưng vẫn khó thể phát tiết tình cảm mãnh liệt đầy ngập trong lòng mình, lần thứ hai hắn huy vũ cánh tay, một con thổ long hoàng sắc từ trong cánh tay hắn trườn bay ra, bay đến không trung cùng thủy long truy đuổi chơi đùa.
 
Dược Thiên Sầu vui mừng phát hiện, song song điều khiển Thổ quyết cùng Thủy quyết vẫn thật dễ dàng như thường, không có chút cật lực. Vì vậy hắn huy cánh tay chỉ lên trời cao, một hoàng kim long ánh vàng rực rỡ từ trong cánh tay trổ hết tài năng bay lên không, gia nhấp vào cảnh song long trêu chọc truy đuổi, trên bầu trời tuyết sơn lập tức xuất hiện kỳ quan ba con rồng cùng bay múa.
 
"Đi!" Dược Thiên Sầu ngẩng đầu nhìn không trung quát một tiếng, đơn chưởng đánh ra một đoàn Thanh sắc hỏa cầu, bắn về hướng không trung, ba con phi long màu sắc khác nhau trông rất sống động lập tức đuổi theo đoàn thanh sắc hỏa cầu kia. Tam long hí hỏa châu, ngươi tranh ta đoạt!
 
Từ sau khi tu luyện thủy, hỏa, kim, thổ quyết, đây là lần đầu tiên hắn cùng lúc thi triển bốn loại pháp quyết. Thời gian trước đây hắn cũng từng thử qua, thế nhưng chỉ có song song khống chế hai chủng pháp quyết, không nghĩ tới khi tu vi đạt được Tiểu Tiên sơ kỳ, cùng lúc khống chế bốn bí quyết không ngờ cũng dễ dàng như vậy.
 
Đã như thế, vậy trở lại!
 
"Đi!" Dược Thiên Sầu hưng phấn lần thứ hai huy lên tay phải, hướng khoảng không đánh ra một chưởng, một đoàn hắc sắc hỏa cầu vù vù bắn về phía không trung, thủy long trong tam long hí châu lập tức đắc ý đuổi theo qua.
 
Hắc hỏa vừa ra, Dược Thiên Sầu lập tức cảm giác khống chế có chút trắc trở, dù sao cũng là cùng lúc điều khiển bốn loại pháp quyết, nhưng tay trái hắn vẫn đánh ra một đoàn tử sắc hỏa cầu...
 
Nhưng trong nháy mắt Tử hỏa vừa lên không, toàn bộ ô Thác Châu chợt rung động lên, trong thiên địa tựa hồ có mông mông tử quang lóe lóe, tuy rằng chỉ xuất hiện trong chớp mắt, thế nhưng Dược Thiên Sầu nhìn thấy thật rõ ràng, không khỏi nhìn tử sắc hỏa cầu đang thiêu đốt trên không trung, trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái, đoàn Tử hỏa phảng phất như mồi lửa, thời gian vừa hiện thân hình như đã châm đốt vật gì đó trong Ô Thác Châu...
 
"Ào ào..." Thanh âm sóng vỗ bờ bỗng nhiên kéo dài kích động mà đến, Dược Thiên Sầu bỗng nhiên nhìn lại, chỉ thấy biển rộng xa xa đột nhiên nhấc lên sóng dữ ngập tời, có vẻ dị thường bất an. Mà trên bầu trời biển rộng, sắc trời dần tối, nổi lên một mảnh mây đen đông nghịt, hơn nữa còn có khuynh hướng càng tích súc càng dày, không bao lâu, liền có thể mơ hồ nghe được bên trong truyền đến tiếng sấm.
 
"Chẳng lẽ là...Ánh mắt Dược Thiên Sầu dừng trên đoàn Tử hỏa trên không trung, hắn hầu như tâm ý tương thông với toàn bộ ô Thác Châu, có xảy ra động tĩnh dị thường, trong lòng hắn tự nhiên nhiều ít có chút cảm ứng. Mà sở dĩ ô Thác Châu có động tĩnh dị thường này, hắn rõ ràng cảm giác được quan hệ tới Tử hỏa mình vừa phóng xuất ra.
 
"
Tử hỏa chính là năng lượng gắn bó vận chuyển một giới, hầu như mỗi một giới đều có..."
 
Ánh mắt Dược Thiên Sầu lóe ra thầm thì một tiếng, sau đó song chưởng vũ động triệu hoán, ba loại hỏa diễm trên không trung sưu sưu phóng tới, ba con phi long cấp tốc bay tới vòng xoay quanh người hắn, đảo mắt chui vào thân thể hắn biến mất không gặp.
 
Sau khi Tử hỏa biến mất, mây đen ù ù cuồn cuộn trên bầu trời biền rộng lập tức mất đi tác dụng, liền lặng lẽ quay trở lui. Dược Thiên Sầu càng thêm khẳng định chính suy đoán của mình, hai vi hơi run run, một đoàn tử sắc hỏa diễm bỗng nhiên từ trong thân thể bộc phát ra, khóa cả người hắn bên trong, gió thổi không tiêu tan.
 
Trong tích tắc tiếng sấm khởi lên, ánh mắt Dược Thiên Sầu sáng quắc trành về hướng biển, mây đen đang rút lui lặng lẽ nhất thời lại cuồn cuộn lên, phun dũng đen như mực, tiếng sấm trận trận ù ù truyền tới. Không cần thời gian bao lâu, liền giá lâm tới ngay khoảng không trên đỉnh đầu hắn, trong lúc nhất thời phong vân kích động thiên địa biến sắc, thổi tung tóe đại tuyết sơn, một con điện xà đang ở trong mây đen như mực như ẳn như hiện không ngừng xuyên toa.
 
"Thì ra là thế! Năng lượng vận chuyển duy trì một giới, nếu khống chế tốt, hôm nay thiên địa oai cũng có thể cho ta sừ dụng." Trên mặt Dược Thiên Sầu lộ ra nét cười nhàn nhạt, rốt cục hắn cảm ứng được sự liên hệ giữa mây đen trên bầu trời cùng Từ hỏa, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, yên lặng cảm thụ Tử hỏa cùng mây đen trên đỉnh đầu đang nhè nhẹ tương liên vi diệu biến hóa.
 
Hắn cứ đứng như vậy cho lôi điện trên đỉnh đầu xuyên toa mây đen, thân thể bao trùm Tử hỏa đứng nhắm mắt ngây người tròn một ngày đêm, đợi khi hắn mở bừng mắt, chỉ thấy hắn vươn một ngón tay, hung hãn điểm lên đầu một ngọn núi ngay giữa sườn dãy núi, trên không trung "ầm" một tiếng vang chấn hưởng, một đạo sét đánh từ trong mây đen cấp tốc bổ ra, trực tiếp bắn trúng đỉnh ngọn núi.
 
"
Oanh." Đá vụn nát bấy nổ tung, ngọn núi bao trùm tuyết trắng đảo mắt biến mất, chỉ còn để lại một khối đất trống đen kịt, còn đang bốc mùi cháy khét bốc lên khói xanh theo gió núi tan đi.
 
"
Tốc độ thiểm điện, gần như thuấn di, dùng để công kích mà nói...Hắc hắc! Nghĩ không ra Tử hỏa còn có thể dùng như vậy, quả nhiên là thiện dùng ắt vô địch!" Dược Thiên Sầu nhịn không được cười lên điên cuồng ầm ĩ, trước đó có đánh chết hắn cũng không nghĩ tới Tử hỏa còn có thể lợi dụng như vậy.
 
"
Trở lại!" Gương mặt Dược Thiên Sầu lộ vẻ ngoan sắc, song chưởng vươn ra, tử sắc hỏa diễm bao trùm quanh thân cấp tốc chảy về lòng bàn tay của hắn, ở trong hai bàn tay ngưng tụ ra thành một đoàn tiểu hỏa cầu màu tím đậm, ngũ chỉ trảo tới, nhét vào lòng bàn tay, "nha" một tiếng song chưởng bỗng nhiên mở ra...
 
"
Ầm ầm long..." Mây đen trên không trung cấp tốc cuồn cuộn lên, ngọn núi cũng thê lương rống giận, cuồng phong xoay quanh bay lượn, dần dần ngưng tụ thành từng đạo phong nhận hữu hình, rậm rạp trải rộng trên khoảng không, giống như thơi đưa "hưu hưu" xoay tròn loạn vũ.
 
Đúng lúc này, ánh mắt Dược Thiên Sầu chợt bắn về một ngọn núi khác, trong tích tắc phong nhận đang rậm rạp trầi rộng bốn phía cấp tốc điên cuồng bắn ra.
 
"
Bang phanh phanh..." Một trận tiếng bạo hưởng hàng loạt như tiếng pháo vang lên bên tai không dứt, chỉ một thoáng, những phong nhận còn dư lại cùng giải thể, hóa thành cuồng phong cuốn đi khói sương nồng đậm, đỉnh núi cao hơn mười thước hoàn toàn biến mất, bị phong nhận hoàn toàn phân giải, ở tại chỗ chỉ còn để lại những dấu vết thật sâu rậm rạp.
 
"
Còn có!" Dược Thiên Sầu nắm chặt song quyền, theo một tiếng chợt quát của hắn, "ầm ầm long" thanh âm vang lên bên tai không dứt, mây đen nồng hậu trên đỉnh đầu liền kịch liệt hưởng óng. Điện xà xuyên toa cấp tốc quấn quýt ra một đạo sét đánh cuồng phách xuống, "ầm" một tiếng chấn hưởng, lại một ngọn núi bị tạc đến ầm ầm nát bấy. Ngay sau đó lại đạo thứ hai, đạo thứ ba, đạo thứ tư... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
 
Trong lúc nhất thời, lôi điện nảy ra sét đánh dày đặc như màn mưa, từng đạo trườn ra chói mắt, trong thiên địa một mảnh lóng lánh, hầu như làm người ta không thấy rõ cảnh tượng bốn phía. Vô số sét đánh điên cuồng loạn phách khắp bốn phía đại tuyết sơn, thiên địa biến sắc, tiếng nổ vang đinh tai nhức óc, từng đỉnh đỉnh núi trong đảo mắt bị biến thành đất bằng phẳng.
 
Thẳng đến khi đại tuyết sơn dưới chân lung lay hoảng động, lúc này Dược Thiên Sầu mới buông xuống song chưởng, vô số sét đánh lập tức biến mất. Dược Thiên Sầu nhìn quanh bốn phía, lúc này mới phát hiện ngọn núi dưới chân làm trung tâm, trong vòng vài dặm toàn bộ những ngọn núi nhỏ chung quanh bị lôi điện oanh sụp, trên mặt đất lởm chởm ghồ ghề, ngọn núi dưới chân cao nhất hung hãn biến thành một tòa cô phong cao ngất vững chãi, nhưng cũng mang theo vết rách rộng hẹp không đồng nhất, tùy thời đều có khả năng bị đổ nát.
 
Dư âm tiếng chấn hưởng của sét đánh khắp bầu trời vận còn lưa lại, tiếng sấm trên đám mây đen trên đỉnh đầu cũng đã biến mất, tích tắc toàn bộ thế giới lại khôi phục sự an tĩnh.
 
Tử hỏa dần dần biến mất trong bàn tay của hắn, Dược Thiên Sầu nhìn quanh bốn phía cười lạnh nói: "Phong hỏa lôi điện, thiên địa oai, cho ta sở dụng, hắc hắc! Có cơ hội tìm một ít tên không có mắt thử xem uy lực làm sao, ách...
 
Cảm giác cả người như bị xé rách làm hắn giật mình hít sâu một hơi, cúi đầu vừa nhìn, nhất thời lại càng hoảng sợ, chỉ thấy thịt da bên ngoài thân đang bạo liệt ra từng đạo lỗ hổng, máu tươi đang ồ ồ chảy ròng, có thể nhìn thấy cả huyết quản lẫn thịt tươi đang chuyển động, nói chung toàn bộ thân thể đã bị phá hư rất nghiêm trọng.
 
"Không xong! Chơi quá tay rồi." Dược Thiên Sầu cười khổ, trước đó cảm giác đau nhức dâng lên hắn còn tưởng rằng mình chịu đựng được, không nghĩ tới lại bị thương thành như vậy. Rất hiển nhiên, bởi thân thể thiếu cứng cỏi, mình lại vận dụng Tiên cấp tu vi mạnh mẽ thi triển đại uy lực, kết quả tạo thành thân thể bị hao tổn, không bạo thể xem như đã tốt lắm.
 
"Trước tiên khôi phục một chút, sau đó lại quay về Tiên giới sử dụng thăng tiên thông đạo chú lại tiên thể thôi!" Dược Thiên Sầu bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, ngay tại chỗ khoanh chân ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn lên mây đen đầy trời, đang muốn cho chúng tán đi, bỗng nhiên chợt ngấn ra, nhìn lên mây đen trên khoảng không ngây người.
 
Một màn đưa tới lôi điện vừa rồi, hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút quen thuộc, hình như từng gặp qua nơi nào, nghĩ lại chợt nhớ năm xưa Tất Trường Xuân ở tại Đông Cực Thánh Thổ dùng lôi điện chú tạo tiên thể...
 
Vừa phục hồi lại tinh thần Dược Thiên Sầu ngây ngốc nhìn thân thể đầy thương tích của mình, sau một thoáng do dự gương mặt chợt hiện lên vẻ ngoan sắc cắn răng, mở tung song chưởng, hai luồng Tử hỏa lại bị hắn bốc lên trong tay.
 
"Ầm ầm long." Mây đen trên không trung lần thứ hai cuồn cuộn sấm dậy, điện xà cũng lần thứ hai xuyên toa lóng lánh bên trong. Bỗng nhiên một đạo điện xà nho nhỏ sét đánh bắn xuống, "ầm" bắn trúng ngay trên người Dược Thiên Sầu, tại chỗ nhìn thấy đầu tóc của hắn tạc khởi, cả người cháy đen bị đánh ngã trên mặt đất..." Mẹ nó!" Tiếng mắng chửi vang lên, hắn lắc lắc đầu lại bò dậy ngồi lên...