Tinh Thần Châu

Chương 948: Thiên ngoại kim tinh




Lời này làm sao nghe được có vẻ quen tai? Vừa nghe được lời này, Nam Minh lão tổ đang ngồi khoanh chân có chút suy nghĩ, nhất thời tinh thần rung lên. Nhất là câu mở đầu: "Thiên địa hữu chính khí." Đây không phải là câu chân ngôn mở đầu của Tất Trường Xuân sao? Không hổ là đệ tử của Tất Trường Xuân, thì ra là do Tất Trường Xuân thân truyền công pháp a! Như vậy là có thể yên tâm.
 
Trái tim bất an của Nam Minh lão tổ chợt binh tĩnh lại, hắn đối với nhân phẩm của Dược Thiên Sầu có điều cố kỵ, nhưng đối với bổn sự truyền thụ của Tất Trường Xuân vẫn có tin tưởng, lão gia hỏa chiến thiên đấu địa suốt hơn ngàn năm trấn thủ Yêu Quý Vực, hắn không phải là người bình thường, rất là không đơn giản! Có thể nói là tuyệt đại thiên kiêu a!
 
Chuyện đã lâm đầu, hắn cũng phải tự mình an ủi mình. Hắn không biết hiện tại Dược Thiên Sầu sử dụng chiêu này hoàn toàn không có chút quan hệ nào đến sư phụ Tất Trường Xuân của hắn. Hắn chỉ là muốn mượn cơ hội làm kinh sợ Viên Vương, xem như cấp cho Anh Hùng đại quân của mình có thêm một phần bảo đảm trong Thần Khư Cảnh.
 
Nhưng người này lại càng muốn đem bản thân mình biến thành uy phong như thần thoại, suy nghĩ có nên nói lời gì đó để gia tăng thêm khí thế, nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy phong phạm của lão đầu tử là vênh váo nhất, mỗi tiếng nói cử động đều ngưu lóng lánh. Hắn lập tức thuận tay nhặt ra cải biên một chút, nhưng ở trên khí thế thủy chung kém hơn sư phụ của hắn một chút, một bên là giả bộ, một là khai thông thiên địa đọc nhấn từng chữ chân ngôn, ít nhất trong giọng nói đã không đủ đại khí vang vang đến từ tận sự tự tin trong đáy lòng!
 
Giả bộ chính là giả bộ, trên thực tế là dùng thủ đoạn, lại làm sao có thể so sánh với hạo nhiên chính khí chân chính khí thể, căn bản không thể so sánh được. Bất quá phối hợp với thủ đoạn tiếp theo của hắn, hù dọa người một chút cũng là đủ dùng.
 
"Thiên địa có chính khí, phong hỏa lôi điện nghe ta điều khiển, gió giục mây vần..." Trong đầu Viên Vương xoay chuyển lại hàm ý những lời này, nghĩ thầm, khẩu khí thật đúng là khá lớn, cũng không sợ đem đầu lưỡi cắn đứt. Dùng lôi điện đúc thể? Trời quang vạn lý ta xem ngươi làm sao lấy ra lôi điện.
 
Hắn vừa mới ngẩng đầu lên không nhìn nhìn, bỗng nhiên một trận cuồng phong đột nhiên thổi tới, trên đỉnh núi trung trơng toát ra cuồn cuộn khói đen, nhất thời bị thổi tới mức làm người khó bề phân biệt, mái tóc dài như lửa đỏ của hắn cũng bị gió thổi tung bay loạn.
 
"Ách...Thật sự là khởi gió sao?" Viên Vương ngây ra, bỗng thấy bầu trời đầy nắng ráo dần dần trở nên bụi mông mông, cũng không biết có phải do nguyên nhân sau khi khói đen bị thổi tan hay không. Nhưng sau đó sắc trời dần dần trở nên hôn ám liền cho hắn đáp án, mây đen cuồn cuộn dồn dập bay tới dần dần ngưng tụ trên không. Nguồn: http://truyenfull.vn
 
Đợi cho mây đen đã bao phủ trên không, thiên địa trở nên đen thui một mành thì "oanh long long..." một trận thanh âm sấm đánh nặng nề xuyên toa trong mây đen, khiến cho mặt đất bên dưới biến thành một mảnh xanh vàng mênh mông.
 
Tuy rằng trước đó Nam Minh lão tổ cùng Viên Vương mơ hồ đoán kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng khi hai người thật sự tận mắt nhìn thấy gió giục mây vần trống rỗng xuất hiện, sấm đánh cuồn cuộn thì cả hai khiếp sợ không tin nổi...Chẳng lẽ phong hỏa lôi điện trong thiên địa thật có thể nghe theo hắn điều khiển?
 
Nam Minh lão tổ bỗng nhiên nhìn về phía Dược Thiên Sầu đang khoanh tay mặt đối thiên địa đầy phong phạm nhất phái tông sư, trong lòng không thể không cảm thán nói, không hổ là đệ tử của Tất Trường Xuân, không hổ là Yêu Quỷ Vực chưởng hình sử, cũng không biết rốt cục hiện giờ tu vi hắn cao tới tình trạng gì?
 
"Ca sát sát!" Một đạo sét đánh từ trong mây đen trước khi giáng xuống thương mang đại địa, trước mắt mờ mịt một mảnh, Nam Minh lão tổ hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn điện xà tung hoành trong mây đen, sấm vang chóp giật đã nổi lên đang chờ
 
Phân phó.
 
Cuồng phong không dứt, thổi trúng quần áo ba người bay tung phần phật. Viên Vương nhìn thấy một màn thiên địa lâm vào biến sắc, nháy mắt cảm giác mình thật nhỏ bé dưới thiên địa oai, giống như chỉ cần một trận gió là có thể thổi tan bản thân mình không còn nhìn thấy bóng dáng tăm hơi.
 
"Nam Minh tiên sinh, cần bắt đầu rồi, chuẩn bị sẵn sàng!" Khi Dược Thiên Sầu nói ra lời này thì liếc mắt nhìn Viên Vương. Nếu không phải vì muốn làm kinh sợ người này, căn bản cũng không cần phải làm ra động tĩnh lớn đến như vậy. Trên thực tế hiện giờ hắn đã có thể khống chế lôi điện thật thành thục, giúp Nam Minh lão tổ đúc tiên thể vốn không cần làm ra trường họp quá lớn.
 
"Tốt.., tốt lắm..." Thanh âm Nam Minh lão tổ có chút run rẩy. Hắn nào biết Dược Thiên Sầu làm ra trường hợp lớn như vậy là nhằm vào một mình hắn a! Cũng quá dọa người. Trong lòng hắn đang run sợ không biết rốt cục mình có thể bám trụ được hay không, tiểu tử ngươi ngàn vạn lần đừng có thất thủ!
 
Không kịp cho hắn nghĩ nhiều, "oanh long long..." Một đạo sét đánh đã chui ra khỏi tầng mây đen, trong nháy mắt đánh thẳng xuống trúng ngay trên người hắn.
 
"Tư tư..." Thanh âm vang lên không ngừng, từng đạo điện quang lướt nhanh trên thân hình đang ngồi xếp bằng của hắn. Trong đầu Nam Minh lão tổ vốn đang trống rỗng, nhưng khi cảm nhận được Dược Thiên Sầu đem lực lượng lôi điện khống chế vừa đủ, nhất thời nhẹ nhàng thở ra, bắt đầu dựa theo lời dặn dò của Dược Thiên Sầu cải thiện thân thể của mình...
 
Thật.., thật có thể khống chế lôi điện! Viên Vương trợn mắt há hốc mồm nhìn lên từng đạo sét đánh liên thiên kia. Trong thiên địa luôn luôn "Tư.., tư..." thanh âm uốn lượn vặn vẹo, không ngừng cũng không biến mất. Một màn này làm cho đại não hắn có chút trống rỗng, giống như lôi điện cũng bổ trúng hắn, sau khi chậm rãi phục hồi lại tinh thần, cảm ứng được thiên địa oai vô cùng cường đại lại có thể bị người thao khống, ánh mắt hắn nhìn về phía Dược Thiên Sầu tràn đầy vẻ tôn kính...
 
Sau khi đạo sét đánh thiên liên lùi trở về bầu trời, tiếng sấm trong mây đen dần dần ẩn lui, điện quang biến mất, mây đen cũng bắt đầu nhanh chóng tiêu tán, không bao lâu, bầu trời xanh trong ánh mặt trời chiếu khắp, hết thảy như mộng như huyễn, làm cho Viên Vương tận mắt chứng kiến một màn này thật không dám tin là thực sự.
 
Nhưng sư phụ Nam Minh đang trần trụi chậm rãi đứng lên, mở rộng cánh tay ha ha cười lên điên cuồng không dứt...Điều này đã nói rõ hết thảy, nếu không lão gia hỏa kia sẽ không hưng phấn tới mức đứng trần trụi mà cười vang như thế, đây là hưng phấn tới mức quên hết tất cả a!
 
"Ta nói lão gia hỏa ngươi có phải nên mặc vào quần áo hay không đây, thật sự là có chút khó coi." Dược Thiên Sầu nghiêng đầu nhìn về phía chân trời cười lạnh nói: "Dám cùng thiên địa so sánh xem điểu ai lớn hơn, ngươi là độc nhất trong tam giới, ngươi không sợ bị trời phạt?"
 
"Ách..." Nam Minh lão tổ ngưng bặt tiếng cười, cổ họng giống như bị người bóp chặt, cuống quýt lấy ra quần áo khoát lên. Sự xấu hổ đối với hắn lúc này mà nói cũng chỉ thoáng qua, đối với việc tu vi đạt tới Tiên cấp lại thuận lợi chú tạo tiên thể, điều gì cũng chỉ là mây bay, hiện giờ bản thân mình đã có thể trường sinh bất tử!
 
"Vậy...Dược Thiên Sầu, hiện tại mọi sự đã chuẩn bị, ngươi muốn luyện chế bào bối gì, chúng ta có thể khởi công..." Nam Minh lão tổ tiến đến bên người Dược Thiên Sầu xấu hổ cười nói, đời này đều là người khác cầu hắn luyện bảo, chủ động xin làm đúng là lần đầu tiên. Ngay cả Tất Trường Xuân ở trên tay hắn cũng không từng hưởng qua loại đãi ngộ này. Bất quá ai kêu hắn hưởng được chỗ tốt lớn từ tay người khác, không nhắc trước cũng thật không thể nào nói nổi.
 
Dược Thiên Sầu nhìn hai người trầm ngâm, nói: "Các ngươi đi chuẩn bị trước, chờ ta trở lại sẽ quyết định luyện chế cái gì..." Cương nhu cùng ban, đã làm hai thầy trò phải đầu hàng khuất phục. Trả giá đương nhiên phải đạt được hồi báo, khẩu khí nói
 
Chuyện mơ hồ như dẫn theo hương vị sai khiến thuộc hạ. Hắn vừa nói dứt câu, hóa thành lưu quang nhanh chóng bay về phương xa...
 
Trong tòa sơn cốc tại biển sương mù, Trương Bằng phái người điều tra xong địa hình bốn phía, nhanh chóng an bài đại quân ngay tại chỗ tạo ra công sự phòng ngự, cùng vị trí kín đáo che giấu chỗ lính đóng canh gác, kể cả công sự bí mật từ sơn cốc tỏa ra khắp bốn phương tám hướng...
 
Bên trong sơn cốc, hai thầy trò Dược Thiên Sầu cùng Trương Bằng kéo theo vài người cùng hội họp, không ngừng dùng bùn đất làm thí nghiệm, sau khi làm xong, Trương Bằng lại nhanh chóng mang theo mấy người rời đi. Chờ khi Dược Thiên Sầu chậm rãi đi vòng vo vài vòng trong công sự khổng lồ xây dựng tại sơn cốc, Trương Bằng cầm theo mấy khối ngọc điệp quay trở về giao cho hắn, mà Dược Thiên Sầu dặn dò công việc cho hắn xong mới rời đi, cũng không biết là đi đâu.
 
Cầm mấy khối ngọc điệp, Dược Thiên Sầu cực kỳ hứng thú chạy trở về Đại Diễm sơn, xông vào trong sơn động nhìn thấy hai thầy trò Nam Minh lão tổ, phất phất ngọc điệp trong tay nói: "Khởi công, khởi công, có thể khởi công..." Chỉ thấy hắn thu hồi ngọc điệp lập tức đi tới bên đài cao ngăm đen kia.
 
Nam Minh lão tổ vọt tới bên cạnh hắn, nghi ngờ nói: "Ngươi chuẩn bị luyện bào bối gì?"
 
Dược Thiên Sầu đánh giá thể tích đài cao ngăm đen một chút, hỏi ngược lại: "Ta nghĩ luyện chế một nhóm giập trụ, ngươi cảm thấy thế nào?"
 
"Dùng Thiên Ngoại Kim Tinh luyện chế giập trụ?" Nam Minh lão tổ ngạc nhiên nói: "Như vậy có phải quá uống phí của trời không?"
 
"Giập trụ bình thường tất nhiên không được, nhưng có ngươi ở đây không phải có thể toàn bộ luyện chế thành bảo vật sao?" Dược Thiên Sầu nói xong bỗng nhiên giật mình, nhìn Nam Minh lão tổ cười nói: "Thiên Ngoại Kim Tinh? Xem ra ngươi đã đặt cho nó cái tên rất hay, tên này không tệ, giập trụ luyện chế ra cứ đặt là Thiên Ngoại Kim Tinh chiến giáp đi!"
 
Nam Minh lão tổ không nói gì, đây gọi là thứ gì vậy?
 
"Nam Minh, ta đã nghĩ ra ngoại hình chiến giập của Thiên Ngoại Kim Tinh, ngươi xem thế nào?" Dược Thiên Sầu nói xong tự cười lui ra phía sau vài bước, song chưởng chậm rãi mở ra, đồng tử Nam Minh lão tổ cùng Viên Vương chợt co rụt lại.
 
Chỉ thấy đài cao ngăm đen kia bỗng nhiên giống như sống lại, giống một đoàn kiến đen, như thủy triều hướng dưới chân Dược Thiên Sầu tràn tới, nhanh chóng bò đầy toàn thân Dược Thiên Sầu, một Dược Thiên Sầu toàn thân bọc đầy giập trụ chỉ lộ ra đôi mắt đứng ngay trước mặt hai thầy trò.
 
Điều này cũng chưa tính là xong, giập trụ còn đang không ngừng tự mình đắp nặn hình dạng bề ngoài, từng trùy đinh bén nhọn nho nhỏ lớn chừng centimet che kín bề ngoài giáp trụ. Nhất là hai bờ vai, là trùy hình tam giác phân bố lên ba khỏa lớn chừng một tấc, hai phần khuỷu tay cùng lưng bàn tay, còn có bộ vị đầu gối mắt cá cùng lưng bàn chân đều có trùy đinh sắc bén lớn chừng một tấc, trên lưng lại đeo một thanh trường kiếm hơi nghiêng, toàn bộ giập trụ có vẻ dị thường dữ tợn và tà ác!
 
"Đương.., đương..." Dược Thiên Sầu thân mặc giập trụ đi vài bước, theo mười mấy lỗ nhỏ cơ hồ ngăn trở cả phần miệng phát ra thanh âm Ồm Ồm mắng: "Mẹ nó, Thiên Ngoại Kim Tinh quả thật quá nặng, cứ như vậy không giết được người khác, chỉ có thể ngây ngốc chờ người khác tới giết..." Hắn tiện đà nghiêng qua nhìn Nam Minh lão tổ hỏi: "Nam Minh, ngươi cảm thấy độ dày bao nhiêu là thích họp nhất?"
 
Nam Minh lão tổ dở khóc dở cười chậm rãi đi tới trước mặt hắn, mắt nhìn độ dày áo giáp, phát hiện dày chừng centimet, vô lực nói: "Quá dầy, hơn nữa toàn thân ngươi đều là trùy đinh, không nặng mới là lạ, giảm mỏng chúi phần đi!"