Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 35: Không cưng chiều em thì cưng chiều ai




"Ngôn, tôi về trước đây." Đột nhiên Mạc Vũ lên tiếng. Hắn muốn tìm một nơi thật tốt để cùng người trong lòng “nói chút chuyện” tình cảm. Hắn nghĩ, Diệp cũng sẽ không trách hắn vì đã bỏ đi giữa chừng. Diệp hiểu hắn, nếu không Diệp đã không để cho Thiên Nhất trở lại rồi.

Tề Ngôn gật đầu, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói thêm một câu:

"Cứ từ từ thôi, nước chảy đá mòn."

Mạc Vũ "ừ" một tiếng, cúi đầu xuống kề vào tai một người, nói nhỏ giọng:

"Nếu như cậu không muốn tôi hôn cậu ở trước mặt mọi người thì hãy yên phận một chút." Thấy đối phương run rẩy, hắn cười hài lòng, buông bàn tay đang bịt miệng người kia ra, kéo hắn đi tới chỗ để xe của mình.

"Này! Anh mang Thiên Nhất đi đâu?!" Alex thấy vậy, nhìn theo bóng lưng họ, hỏi to.

Động tác của Mạc Vũ không hề dừng lại, cũng chẳng thèm trả lời câu hỏi của Alex. Ngược lại, Tề Ngôn nhìn thẳng vào mắt của Alex, nghiêm túc hỏi:

"Anh và Thiên Nhất có quan hệ như thế nào?"

Alex nhìn thẳng vào mắt Tề Ngôn, nói:

"Bạn tốt." Trên thế giới có những điều khó hiểu như thế. Hắn và Thiên Nhất, một người hướng ngoại nhưng tính tình cổ quái; một người không thích giao tiếp với người khác nhưng tính tình lại rất tốt, vừa gặp nhau lần đầu đã trở thành bạn tốt. Hình như kiếp trước bọn họ đã là bạn của nhau thì phải.

Hai tay Tề Ngôn tùy ý cắm vào trong túi quần, nói thẳng vào vấn đề chính:

"Tôi hi vọng anh sẽ làm công tác tư tưởng cho Thiên Nhất."

Alex cười mỉa mai, hỏi:

"Anh cảm thấy có khả năng đó sao?" Mình bị người kia đánh, tại sao còn phải nói tốt cho hắn?

Tề Ngôn nghe xong cũng không tức giận, hắn nhàn nhạt nói:

"Vũ đối với Thiên Nhất là thật lòng. Thiên Nhất càng sớm thích Vũ, thì sẽ càng đỡ khổ."

Đúng vậy! Hắn đang nói sự thật. Với tính cách của Vũ thì sẽ không bao giờ buông tay, chỉ biết là, hắn sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để người kia ở lại bên mình.

Alex trầm mặc mấy giây, nghiêm túc hỏi:

"Hắn sẽ đối tốt với Thiên Nhất sao?"

Tề Ngôn không trả lời thẳng câu hỏi của đối phương, mà nhàn nhạt nói:

"Diệp hi vọng bọn họ ở bên nhau."

Alex kinh ngạc mất mấy giây, nghĩ lại nguyên nhân Thiên Nhất xuất hiện ở đây, biết rõ người kia không nói láo, gật đầu nói:

"Biết rồi." Diệp nhìn người cực kỳ chuẩn, hơn nữa mọi người đều phải công nhận là anh ta đối với mình rất tốt. Nếu anh ta đã có ý tác thành cho Thiên Nhất và người đàn ông kia, vậy thì chứng tỏ người đàn ông kia là một đối tượng tốt.

"Tôi đưa anh đi bệnh viện, chuyện ở đây lát nữa tôi sẽ giải thích lại với Diệp." Tề Ngôn nhìn xuống tay hắn, ôn hoà nói. Mặc dù mình đã nắn lại tay cho hắn ta, nhưng đối với người bình thường như hắn ta mà nói, tốt nhất vẫn nên bó bột lại.

Bên này, sau khi Lăng Diệp mang theo Úc Hàn Yên nhảy xong một điệu, liền mang cô đi tới chỗ đôi giày thủy tinh. Anh ôm ngang cô vào trong ngực, định ngồi xuống đi giày cho cô.

Úc Hàn Yên liều mạng lắc đầu, ngăn cản hành động của anh. Trước ánh mắt dò hỏi của anh, cô cười nói:

"Đừng cưng chiều em quá, em tự đi được."

Lăng Diệp nhìn Úc Hàn Yên giống như kẻ ngốc, ngồi xổm xuống đặt cô lên đùi mình, vừa đi giầy cho cô vừa dùng giọng trầm thấp nói:

"Em là người phụ nữ của anh, anh không cưng chiều em thì cưng chiều ai?"

Đối với lời bộc trực của Lăng Diệp, vào giờ khắc này, cảm xúc của Úc Hàn Yên nhanh chóng lớn dần vì một gốc cây đại thụ che cả trời kia. Cô cười, cười rất vui vẻ, rất rạng rỡ. Đột nhiên cô đưa đôi môi đỏ mọng của mình tiến đến, hung hăng hôn hai cái lên hai bên má của Lăng Diệp.

Lăng Diệp quay đầu, đối mặt với đôi mắt sáng như sao của Úc Hàn Yên, trái tim anh không tự chủ được run rẩy. Ánh mắt liếc thấy có người đang đi tới ngần hai người bọn họ, anh áp sát vào bên tai cô, nói nhỏ:

"Anh rất mong chờ tối nay." Sau đó ôm cô đứng dậy.

"Tổng giám đốc Lăng, chào ngài. Tôi là Bạch Triết Nhã - em gái của Bạch Triết Hiên." Có vẻ như Bạch Triết Nhã không nhìn thấy Lăng Diệp đang ôm Úc Hàn Yên. Cô ta đưa thẳng cánh tay phải thon dài, nhỏ nhắn, mảnh mai của mình về phía Lăng Diệp, cười cười tự giới thiệu về mình.

Lông mi Úc Hàn Yên khẽ chớp. Người kia là đang tới quyến rũ người đàn ông của cô. Thật là không coi cô ra gì.

Sắc mặt Lăng Diệp không biến sắc, anh gật đầu một cái, cánh tay phải đặt bên hông Úc Hàn vẫn giữ chặt, giống như không hề nhìn thấy cánh tay phải của Bạch Triết Nhã đang chìa ra.

Úc Hàn Yên gợn lên một nụ cười xinh đẹp, đưa tay phải của mình ra bắt lấy tay đối phương, nói:

"Xin chào Bạch tiểu thư!"

Bạch Triết Nhã kêu đau một tiếng, sắc mặt cô ta cực kỳ khó coi, nhìn Úc Hàn Yên đầy tức giận.

Úc Hàn Yên vội vàng buông tay đối phương ra, hốt hoảng nhìn đối phương, lo lắng hỏi:

"Bạch tiểu thư, cô không sao chứ?"

Thật biết đóng kịch. . . . . . Bạch Triết Nhã ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không ngừng cười châm biếm nói:

"Úc tiểu thư không phải chưa học qua lễ nghi đó chứ? Chẳng lẽ lại không biết khi bắt tay với người khác chỉ nên dùng lực vừa phải?"

Úc Hàn Yên nghe xong, trong nháy mắt đã nước mắt lưng tròng nhìn Lăng Diệp, đầy oan ức nói:

"Diệp, không phải như vậy mà, rõ ràng là người ta đã khống chế lực rồi." Chưa thu hết móng vuốt của cô, cô nên cảm tạ ân đức mới phải.

Lăng Diệp biết cô đang giả bộ, nhưng vẫn không nhịn được đau lòng, cúi đầu dịu dàng nói với Úc Hàn Yên:

"Em có làm cho cô ta gãy tay cũng không sao mà."

Úc Hàn Yên không khỏi sửng sốt. Cô không ngờ Lăng Diệp sẽ nói như thế. Sau khi đã phản ứng kịp, khuôn mặt cô rạng rỡ như một đóa hoa:

"Diệp, anh thật tốt!"

Bạch Triết Nhã quả thật không thể tin vào tai của mình. Nói gì thì cô ta cũng là một mỹ nhân hiếm thấy. Có người đàn ông nào nhìn thấy cô ta mà không mong muốn được tiếp cận chứ. Anh ta thì tốt hơn, tự cô ta đưa tới cửa, thế nhưng anh ta chẳng những coi như không nhìn thấy cô ta mà còn thốt ra một câu như thế.

Được lắm, được lắm. . . . . .

"Diệp, chúng ta qua chỗ ông nội đi ~" Úc Hàn Yên nhìn thấy Lăng Sanh ngồi cách đó không xa, vui vẻ nói.

"Ừ." Lăng Diệp ôm Úc Hàn Yên đi qua người Bạch Triết Nhã, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho cô ta.

Sau khi dạ tiệc kết thúc, Lăng Diệp đưa Úc Hàn Yên trở lại biệt thự của mình.

"Tiểu Yên, em đi tắm trước đi. Anh xử lý một chút việc đã." Anh ôm Úc Hàn Yên đặt lên chiếc giường trong phòng ngủ trên lầu hai, sau khi hôn cô mãnh liệt một hồi mới dùng giọng hơi khàn khàn nói.

Toàn thân Úc Hàn Yên nằm vô lực trên giường, không còn chút hơi sức nào đáp lại:

"Uhm".

Một lát sau, đã thở đủ rồi. Úc Hàn Yên lăn qua lăn lại trên giường, trong miệng gào khóc:

"A a a, tại sao mình có thể mê sắc như vậy? Lại còn không muốn anh ta dừng!" Cảm thấy phía dưới của mình đã ẩm ướt, cô đưa tay xuống sờ sờ bên ngoài quần lót, máu. . . . . .

Thì ra là dì cả (kinh nguyệt) đã tới, thảo nào hôm nay trước sự trêu chọc của Lăng Diệp cô lại có phản ứng lớn như thế. Đột nhiên cô nghĩ ra điều gì đó, cười xấu xa.

Cô cởi quần áo ra, đi đến bên vòi hoa sen, mở nước, để mặc cho dòng nước mơn trớn khắp làn da trắng không tì vết của mình. Sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, thơm tho, cô mặc một chiếc quần lót vào đi ra ngoài, đến tủ quần áo của Lăng Diệp lấy ra một chiếc áo mi trắng khoác lên người mình, để chân trần chạy tới thư phòng.

"Nhan Dịch, khả năng của cậu chỉ có thế thôi sao? Tôi đã âm thầm giúp cậu nhiều như thế, nhưng đến tận bây giờ cậu vẫn còn chưa nắm được vị trí đứng đầu Nhan gia."

"Được, tôi sẽ cho cậu thêm một số lượng lớn vũ trang nữa."

Úc Hàn Yên đi tới trước kệ sách của Lăng Diệp, đưa lưng về phía anh, đôi chân dài trắng nõn cứ đi qua đi lại chẳng có quy luật gì, thỉnh thoảng cô còn kiễng chân lên, đưa tay ra với với quyển sách trên cao.

Hô hấp của Lăng Diệp có chút dồn dập, anh nói vội vàng một câu:

"Sẽ bàn lại sau" Sau đó cúp điện thoại. Nếu như anh còn không nhìn ra người kia đang dụ dỗ mình, thì đời này anh đã sống quá uổng phí rồi.