Tình Yêu Của Ác Quỷ Máu Lạnh

Chương 24




Đi nửa tiếng, xe dừng lại trước cổng viện tâm thần. Cổng sắt to lớn màu xanh, rỉ gần như hết. Ngọc đỗ xe sang một bên cổng, cả người tỏa ra sát khí. Cô gõ ngón tay lên vô lăng, chần chừ không biết nên vào hay không.

Tiếng cốc cốc vào kính xe kéo suy nghĩ của Ngọc dán vào người bên ngoài. Cô nhấn nút cho cửa sổ xe mở ra.

- Cô gái, đến sao không vào? _ Người phụ nữ gương mặt tươi cười, thân hình hơi béo, mặc bộ áo quần công sở nhìn vào Ngọc hỏi. Trông bà ta cũng tầm tuổi trung niên.

- Bà là..._ Ngọc đưa cặp mắt lạnh lùng nhìn bà ta, giọng nói sắc bén.

- Là viện trưởng viện tâm thần Thanh Sơn này. Cháu đến đây có chuyện gì?

- Tôi tìm người.

- Lái vào trong sân đỗ xe rồi theo cô.

Ngọc đóng cửa kính xe, nhanh chóng đỗ vào trong sân của viện. Bước xuống xe, cô đi cùng viện trưởng vào văn phòng.

- Cháu tìm ai?_ Bà ta đặt li trà nóng trước mặt Ngọc, hỏi cô.

- Nhã Minh Linh.

Động tác uống trà của bà ta khựng lại một chút, sau đó trở lại như thường: - Bệnh nhân đó hết sức đặc biệt, suy nghĩ không thể hiểu nổi, tiếp xúc với cô ta sợ sẽ nguy hiểm.

- Nguy hiểm? Tôi nghĩ bệnh nhân nào cũng nguy hiểm, không chỉ cô ta. Tôi rất muốn gặp cô ta ngay bây giờ._ Ngọc lạnh lùng.

- Được thôi. Đi theo cô.

Hai người đứng lên, ra khỏi phòng. Bước trên hành lang khu nhà cho bệnh nhân, Ngọc sợ muốn đứng tim. Trong phòng, người múa, người đứng trên giường hát, người ngồi co một mình trong góc lẩm bẩm. Đôi người thấy cô liền lao ra hét đến điếc tai. Ngoài sân, người ngồi ngắt hoa, người chạy đuổi nhau, có người muốn đánh nhau bị bác sĩ cản lại... Một cảnh khiến người ta kinh hãi.

Đứng trước cửa một căn phòng, viện trưởng dừng lại. Bà ra hiệu bảo Ngọc vào. Ngọc từ từ đẩy cửa...

"Cháy, cháy đi, đốt hết đi! Đâu rồi, lửa, lửa đâu?" Tiếng hét vọng lên, giọng người điên cuồng. Ngọc vào bên trong, cô ta lao tới cầm tay Ngọc. "Ông ta đâu, ông ta đâu? Tôi giết ông ta, tôi muốn giết chết ông ta!"

Ngọc nhăn mày, giữ chặt tay cô ta. Nhẹ nhàng nói: "Bình tĩnh lại, Minh Linh. Cô không cần giết ông ta, ông ta chết rồi."

Minh Linh nước mắt nước mũi tùm lum đang gào thét, nghe Ngọc nói liền ngước mắt, giọng nhẹ lại: "Thật không? Ông ta chết rồi?"

"Đúng thế. Nào, tới ngồi trên giường nhé. Cô ngồi rồi tôi nói chuyện với cô!" Ngọc nói, cầm tay cô bước về phía giường. "Ngoan lắm." Bà viện trưởng ngạc nhiên, đóng cửa ra ngoài.

Trên chiếc giường đơn nhỏ, Ngọc vuốt mái tóc bù xù của Minh Linh, nhìn cô ta ân cần trìu mến. Một tia sáng lóe lên trong đầu Ngọc, cô cười thầm.

"Nào, để tôi chải tóc giúp Linh nhé! Chải tóc rồi Linh sẽ xinh hơn!

- Thật không?

- Thật!".....

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Đây là gì?_Khang chỉ tay xuống bức ảnh trên bàn.

- Là hình của cô ta 9 năm trước._D - Phía sau còn có cả ảnh của hiện tại nữa.

Khang sững người. Lấy bức ảnh cuối cùng lên. Thì ra, thì ra... là thế.

Hai bức ảnh, một cô bé 8 tuổi, một là Ngọc bây giờ, khổ 20cm×25cm được đặt cạnh nhau. Khang giật mình, đôi mắt kia sao giống nhau như thể? Gương mặt xinh đẹp đó sao lại như một mà ra? Khang nhớ rõ, cô bé 8 tuổi trong ảnh chính là người đã được cậu cứu nhiều năm về trước. Cậu còn nhớ, lúc cô đi còn chẳng thèm tạm biệt, cậu còn chưa kịp hỏi tên cô nữa cơ.

Những kí ức lại ùa về, 3 ngày cùng phòng bệnh, chơi đùa với nhau, trầm tư cùng nhau, ăn cùng nhau, hát cho nhau... biết bao là chuyện vui khác. Có đánh chết, Khang cũng không thể quên.

"Chuyện gì thế này?" Khang vứt đống giấy xuống, vò đầu bứt tai. "Không phải chứ? Ngọc chính là cô bé ngày ấy?" Khang rối bời, xen chút vui mừng. "Phải xác thực."

Cậu cầm máy điện thoại gọi cho Ngọc. Điện thoại đổ chuông nhưng không ai nghe máy. 2 lần, 3 lần, rồi 4, 5 lần vẫn thế. Khang ảo não dựa lưng ra sau, vuốt mặt.

- Cậu chủ, 3 ngày nay công việc không ai xử lí, rất nhiều giấy tờ cùng hợp đồng đang chờ cậu ký duyệt._ Tay hậu cận đứng bên cạnh lên tiếng.

- Ra ngoài đi, tôi sẽ xem bây giờ._ Khang thất vọng nói...

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

......

- Linh à, lúc nãy cô bảo muốn giết ông ta, ông ta là ai?_ Ngọc nhẹ nhàng nắm tay cô gái đối diện. Nhẫn nại hỏi lại câu hỏi đó lần thứ 50.

- Linh, Linh... Ông ta..._ Cô gái đưa cặp mắt long lanh to tròn nhìn Ngọc.

- Linh nói đi, tôi muốn biết.

- Ông ta... là vua. Ông ta ở trong căn nhà to thế này này._ Linh dang hai tay ra. - Ai gặp ông ta cũng phải cúi chào hết á!

- Vậy... Linh nhớ tên ông ta không?

- Tên... tên... Khắc... Khắc Phong... a, đau đầu quá, đau đầu.

"Trát" một phát, Ngọc đánh ngất Minh Linh. Cô lôi khẩu súng giấu trong người mình ra, lên nòng, chĩa vào Minh Linh. "Tại sao cô bị điên? Tại sao?... Nếu tôi giết cô, mẹ tôi có vui không? Dù có giết cô, mẹ tôi cũng không thể sống lại... Tôi sẽ để cô sống, từ từ dày vò cô, để cô phải trả giá! Hừ!" Ngọc cất súng, đúng lúc viện trưởng mở cửa.

Ra khỏi viện, Ngọc ngồi lên xe, cô lấy điện thoại trong ngăn chứa đồ. 5 cuộc gọi nhỡ của Khang. Ngọc gọi lại.

"- Alô._ Khang nghe máy.

- Cậu gọi tôi có chuyện gì?

- Tôi... muốn gặp cô bây giờ.

- Được. Tôi cũng xong việc rồi. Gặp ở đâu?

- Tôi sẽ nhắn tin địa chỉ ngay."

Ngọc cúp máy. Đúng 5 giây sau, tin nhắn của Khang được gửi đến. "Số 7 đường Y, nhà hàng FiveStar".

Ngọc ớn lạnh. FiveStar, cụm từ khiến cô liên tưởng đến khu chung cư 30 tầng đó. Thật đáng sợ. Ngọc nhanh chóng dập tắt suy nghĩ, quay xe rời khỏi đó.