Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 11: Sạch sẽ




Chúc Cảm Quả ngồi phía sau không dám đụng lung tung, hai tay chống ngay ngắn lên càng phía sau xe mô tô.

Lộ An Thuần ôm eo Ngụy Phong thật chặt, tiếng thét chói tai vang lên, bảo anh đi chậm một chút.

“Em đừng kêu nữa.” Chúc Cảm Quả bất lực nói: “Em kêu như vậy… khiến người ta hiểu lầm lắm, ngồi mô tô thôi mà.”

Cô gái nhỏ nghiêng mặt qua, biểu cảm vô cùng đau khổ: “Bình thường em còn chưa ngồi cả xe mui trần, em sợ mấy thứ này nhất đó!”

“Ờ.”

Cô gái có điều kiện ngồi xe mui trần, bây giờ lại ngồi trên xe mô tô của Ngụy Phong, cũng là chuyện rất thần kỳ.

Đám lưu manh kia bị bỏ xa, mô tô chạy ra khỏi hẻm nhỏ, đi trên con đường nhựa, cảm giác xóc nảy giảm đi đôi chút. Ngụy Phong cũng thả chậm tốc độ xe, quay đầu nói với Lộ An Thuần: “Có thể buông tay rồi.”

Lộ An Thuần ngượng ngùng thả anh ra, nhưng hai phút sau, xe chạy qua một gờ giảm tốc, cô lại ôm lấy anh theo bản năng.

“...”

Địa hình thành phố C gập ghềnh, khi thì lên cao, khi thì xuống dốc, xe máy chạy vào một cầu thang xoắn ốc thật dài giống như DNA, nhà cửa chi chít như mê cung ở hai bên cũng xoay tròn trước mắt Lộ An Thuần.

Lộ An Thuần vẫn luôn sinh sống ở vùng đất bằng phẳng, ban đầu không quen với nơi này lắm, bởi vì cô có chút cảm giác mê muội của 3D, sau này khi chậm rãi quen dần rồi, cô cảm thấy thành phố này… chắc chắn có rất nhiều câu chuyện.

Trên cầu thang xoay tròn, Chúc Cảm Quả đột nhiên hỏi: “Này, tiểu thiên kim, bố em nghĩ thế nào vậy?”

Ngụy Phong cảm nhận được rõ ràng thân hình cô gái cứng đờ.

“Anh… anh có ý gì?” Cô nhạy cảm hỏi.

“Sao bố em lại đặt tên này cho em, Lục An Thuần (陆鹌鹑), bố em thích ăn trứng chim chút lắm sao?”

[1]陆鹌鹑 có phiên âm giống với tên nữ chính, trong đó 鹌鹑 nghĩa là chim cút.

“Trứng chim cút gì chứ, em tên là Lộ An Thuần, Lộ là con đường trong đường dài còn lắm gian truân, An Thuần mang ý yên tĩnh thuần khiết!”

“Ồ, hóa ra là An Thuần như vậy à, anh còn tưởng là chim cút bay trên trời chứ, trước đó anh còn thảo luận với anh Phong, bố mẹ ai lại đặt tên con là chim cút chứ, việc này phải thích ăn trứng chim cút tới mức nào chứ.”

“...”

Ngụy Phong thản nhiên nói: “Chim cút thì có gì đâu, không phải còn có người tên là Gan Heo à?”

Lộ An Thuần cười thành tiếng, kéo dài giọng nói: “Đúng đó đúng đó, anh ~ Gan ~ Heo.”

“Quá đáng rồi nha!” Chúc Cảm Quả lớn tiếng kháng nghị: “Ngụy Phong, cậu lại đi giúp con gái.”

“Lên mô tô rồi thì đều là anh em, không phân biệt nam nữ."

Lộ An Thuần cười khanh khách.

Rất nhiều năm rồi cô chưa từng vui vẻ như vậy, tựa như không cảm thấy sợ hãi nữa, hơi thích ngồi mô tô rồi.

Cô buông anh ra, giang hai cánh tay, tạo thành động tác bay lượn.

“Em cẩn thận một chút!” Chúc Cảm Quả nhắc nhở: “Đừng đắc ý vênh váo.”

“Hai anh đều ở đây, sợ gì chứ.”

Địa hình khác lạ khiến đỉnh của kiến trúc vốn cao ngất lao qua vùn vụt bên người cô. Cô như thật sự biến thành một chú chim cút biết bay, mặc dù bay không cao nhưng cũng có thể hưởng thụ sự tự do một lúc.

Ngụy Phong rịn ga, thoáng tăng tốc độ.

Lộ An Thuần hoàn toàn không sợ nữa, hít thở căng lồng ngực, nhiệt huyết sôi trào, cao giọng la lên: “I can fly!”

Chúc Cảm Quả cũng đúng lúc giang hai cánh tay ra, nói lên lời thoại kinh điển của “Titanic”: “You jump! I jump!”

Lộ An Thuần cười nói: “Anh tự jump đi! Em tiếp tục fly với anh Phong.”

“Chuyện gì vậy, gọi cả tiếng anh Phong luôn rồi.”



Nửa tiếng, xe dừng lại ở cửa hàng bán điện thoại cũ, số 38 hẻm Thanh Hà.

Ngụy Nhiên vừa tan học về nhà thấy ba người cùng ngồi trên chiếc mô tô, cậu kinh ngạc đến mức làm rơi mất một nửa kem em bé trong tay.

undefined

“Anh, anh đưa chị gái về rồi!”

Cậu vui ghê gớm, bay nhào tới, xác định thật sự là chị gái xinh đẹp mà cậu nhớ thương thì cũng không buồn ăn kem nữa.

Nguỵ Phong và Chúc Cảm Quả lần lượt xuống xe, lại thấy cô gái nhỏ ngồi trên mô tô, chậm chạp không chịu xuống, trong tay siết chặt áo khoác đồng phục của anh, che chắn làn váy ngắn.

Anh nhìn người đi đường rộn ràng ở đầu hẻm, nói với Chúc Cảm Quả: “Cởi áo ra.”

“Làm gì?”

“Bảo cậu cởi thì cởi đi, nói nhảm nhiều vậy.”

Chúc Cảm Quả cởi áo ra đưa cho Ngụy Phong, anh giữ vai áo, mở rộng che chắn mông của Lộ An Thuần: “Chuyển chân lên phía trước.”

“Ồ.”

Lộ An Thuần dùng khuỷu tay chống bả vai Ngụy Phong, mượn sự che chắn của áo khoác, dịch chuyển chân trái về phía trước, vòng qua phía trước yên xe, cơ thể ngồi nghiêng, chậm rãi đứng dậy.

Ngụy Phòng dùng áo che chắn cho cô, tránh để cô lộ hàng, ánh mắt cũng rất lịch sự mà chuyển về bên hông.

Lộ An Thuần nhanh chóng xuống xe, sửa sang lại nếp gấp trên váy, đồng thời trả áo đồng phục lại cho Ngụy Phong: “Cảm ơn anh Phong.”

Ngụy Phong vắt áo trên vai, quay lại khóa xe máy, trong đôi mắt đen nhánh không có cảm xúc: “Gọi linh tinh gì vậy?”

“Anh Gan Heo cũng có thể gọi mà, em không thể gọi à?” Lộ An Thuần bĩu môi: “Còn nói lên mô tô đều là anh em đấy.”

Anh nghiêng đầu, khóe miệng nở nụ cười lưu manh: “Làm anh em với tôi, em có phần cứng này không?”

Cô gái nhỏ nghe hiểu lời của anh, trong nháy mắt gương mặt hồng lên.

Anh lấy túi đeo chéo trên xe xuống, bước chân lười biếng đi vào cửa hàng điện thoại.

Lộ An Thuần ôm bả vai của cậu học sinh tiểu học, cười cười nói nói cùng cậu đi vào cửa hàng.

“Chị ơi sao chị lại tới cùng với anh trai em vậy?”

“Tới thăm em nè, trên được gặp phải chút phiền phức nhỏ.”

Lộ An Thuần nói lại một cách ngắn gọn chuyện vừa mới xảy ra cho Ngụy Nhiên biết, Ngụy Nhiên có dáng vẻ của ông cụ non, thở dài: “Anh trai em ấy, khiến người ta rất lo lắng, trước kia khi bà còn sống cứ nói bát tự của anh ấy không tốt, luôn gặp xui xẻo, thích gây chuyện.”

“Vậy sao?”

“Vậy thì em có thể phải trông anh ấy cho thật tốt, đừng để anh ấy xảy ra tranh chấp với người ta nữa.”

“Vâng, em sẽ trông coi anh trai em, em trưởng thành rồi!”

Sau khi vào nhà, Ngụy Phong đi đến bàn sửa điện thoại, lấy ra một chiếc máy secondhand từ trong ngăn tủ, thuần thục vặn vít, tháo màn hình, tiện thể lấy một tờ giấy lau bụi trong khe máy.

Móng tay của anh được cắt rất bằng phẳng, gần như sát vào thịt, không hề chừa lại chút chỗ trống nào, chỉ có móng tay ở ngón trỏ có vầng trăng non, những ngón khác đều không có, không giống như Lộ An Thuần, móng tay của mỗi ngón đều có hình cung vầng trăng đầy đặn.

Đèn trần chói mắt chiếu xuống, Lộ An Thuần phát hiện ra hình như trên đầu anh dính vết máu.

“Anh bị thương rồi!” Cô vội vàng đi tới, cúi người sờ lên đầu anh.

Một hồi đau đớn khiến Ngụy Phong nghiêng đầu né tránh theo bản năng, cô không động vào, anh cũng không chú ý đến có một vùng da đầu bị trầy, anh sờ lên vết thương, vết máu rất nhỏ dính vào ngón tay.

“Không sao, trầy da tí thôi.”

“Phải đi bệnh viện, lỡ như vết thương bị nhiễm trùng thì làm sao đây!”

Ngụy Phong không muốn chuyện bé xé ra to, sai Ngụy Nhiên nói: “Học sinh tiểu học, lấy hộp thuốc tới đây.”

Học sinh tiểu học Ngụy Nhiên tựa như con quay đi xuyên qua sân nhỏ, chạy vào buồng trong lấy hộp thuốc, lục ra một đống thuốc từ trong đó —

Thuốc đỏ, cồn, Vân Nam Bạch Dược, Amoxicillin, rễ bản lam…

“Anh trai em thường xuyên đánh nhau, bà chuẩn bị cho anh ấy đấy."

“Anh ấy thường xuyên đánh nhau hả?”

“Vâng.”

Chúc Cảm Quả ngồi trên ghế sô pha chơi điện thoại tiếp lời nói: “Tính tình không tốt, còn độc miệng, cho dù là trong hẻm Thanh Hà này hay là trong trường học trước kia, số người muốn đánh cậu ấy nằm bẹp nhiều lắm.”

“Vậy thì cũng không thể tùy tiện ra tay với người ta được, đánh thắng thì vào cục cảnh sát, đánh thua thì vào bệnh viện, không được lợi ích gì cả.”

Ngụy Phong ngước mắt lên, nhìn cô: “Em đi giảng đạo lý với đám người vừa rồi đi, thử xem.”

“Ồ…”

Cũng phải.

Trong thế giới của anh, chẳng có đạo lý gì để nói cả.

Học sinh tiểu học Ngụy Nhiên dùng bông ngoáy tai chấm thuốc đỏ, nhón chân bôi lên da đầu cho Ngụy Phong, tay chân vụng về làm anh nhíu mày mấy lần, nhưng anh cũng không nói gì.

“Để chị làm đi.”

Lộ An Thuần rút mấy cây bông nắm lại thành một bó, thấm thuốc đỏ, tách sợi tóc của Ngụy Phong ra, nhẹ nhàng bôi lên phần da đầu bị trầy.

Sợi tóc của anh rất mềm, sờ tới sờ lui rất dễ chịu, mềm mại giống như cỏ đuôi chó, nhưng phần tóc ngắn gần cổ lại cứng thẳng gai tay.

Cô dùng bông chấm nước thuốc bôi lên da đầu bị trầy, sợ làm anh đau nên cô làm rất nhẹ nhàng, vừa thoa thuốc vừa thổi lên vết thương, xoa dịu cảm giác đau.

Hơi thở của cô dịu dàng, động tác càng nhẹ nhàng hơn, Ngụy Phong chưa từng được đối đãi dịu dàng như vậy.

Cuộc sống của anh luôn rất khô khan, phản giường cứng ngắc, đồ ăn đơn giản, quầy sửa điện thoại lộn xộn… anh chỉ tiếp xúc với những thứ này.

Đây là lần đầu tiên, anh tiếp xúc với một loại dịu dàng thuộc về con gái, mềm mại thơm thơm.

Thậm chí anh còn có thể cảm nhận được hơi thở của cô mang theo chút hương ngọt ngào.

Ngụy Phong vẫn vùi đầu sửa điện thoại, vờ như không để ý đến chuyện cô gái bôi thuốc cho anh, chỉ có yết hầu ngứa ngáy nuốt không ngừng.

Lộ An Thuần bôi Vân Nam Bạch Dược lên cho anh, sau đó nói: “Thật ra để tránh ngộ nhỡ thì nên cắt phần tóc ở chỗ da đầu bị thương đi, sau này tiện bôi thuốc hơn.”

“Em đi lấy kéo!” Cậu bé tiểu học quả thật nghe lời Lộ An Thuần răm rắp.

Ngụy Phong nhanh chóng dùng một tay túm lấy cổ áo của cậu nhóc tiểu học: “Em dám động vào tóc anh thử xem.”

Lời uy hiếp rất có lực, cậu nhóc lập tức ngoan ngoãn, không dám lỗ mãng nữa.

Chúc Cảm Quả tưởng tượng ra dáng vẻ Ngụy Phong mất đi một mảng tóc, không nhịn được mà ôm bụng cười: “Đừng nói, còn có hình tượng lắm đó, đảm bảo sẽ khiến tỷ lệ quay đầu nhìn cậu sẽ tăng lên gấp đôi.”

“Được.” Anh đẩy cậu nhóc tiểu học: “Em đi cắt cho anh Gan Heo của em đi.”

“Được!” Cậu nhóc tiểu học hưng phấn cầm lấy cây kéo nhỏ trong rổ may vá của bà nội: “Anh Gan Heo, em cạo đầu cho anh!”

“Đừng đừng đừng, trẻ con nghịch kéo cái gì, mau đặt xuống!”

“Đừng sợ mà!”

“Ngụy Nhiên! Anh cảnh cáo em! Anh Gan Heo giận đấy!”

Lộ An Thuần ngồi trên ghế chân cao bên bàn sửa điện thoại, ánh mắt nhìn theo một lớn một nhỏ đùa giỡn, cô phát hiện ra khóe miệng mình hoàn toàn chưa từng hạ xuống, cô rất thích bầu không khí trong cửa hàng.

Vừa qua đầu lại thì va vào đôi mắt đen nhanh của Ngụy Phong.

Ánh mắt anh rất sâu cũng rất sáng, giống như cỏ rêu xanh biếc sau khi được mưa gió tẩy rửa, trong veo mà sinh động.

Lộ An Thuần theo bản năng nhìn đi chỗ khác, đối mặt với người đàn ông này, lần đầu tiên cô cảm nhận được khó xử.

Ngụy Phong cụp mắt, tiếp tục loay hoay với chiếc điện thoại trước mặt.

Cậu nhóc tiểu học nhanh chóng mất đi hứng thú với anh Gan Heo, chạy đến trước mặt Lộ An Thuần, ghé vào trên bàn hỏi: “Chị ơi, sao mấy ngày nay chị không đến tìm tụi em?”

“Trong khoảng thời gian này chị hơi bận, không phải đang khai giảng sao?”

“Em còn tưởng rằng chị quên tụi em rồi.”

“Sao lại thế?” Lộ An Thuần nhéo khuôn mặt trắng nõn nà của cậu bé: “Chị quên ai cũng sẽ không quên em đâu.”

Cậu nhóc tiểu học lập tức thẹn thùng, lấy ra một xấp thẻ Siêu Nhân Điện Qang từ trong cặp sách hoạt hình cũ kỹ: “Tặng chị nè!”

Chúc Cảm Quả kinh ngạc thốt lên: “Chu choa! Đây không phải là thẻ kim cương bản giới hạn em cất giấu sao, đây chính là tính mệnh gia đình của em à.”

“Vâng, em quý nhất cái này.” Ngụy Nhiên nói chắc chắn: “Tặng cho chị.”

“Món quà quý giá như vậy, chị không thể nhận được.”

“Chị cầm đi mà!” Ngụy Nhiên nhét thẻ vào trong túi áo của Lộ An Thuần: “Tình hữu nghị quý giá của em và chị bắt đầu từ tấm thẻ Siêu Nhân Điện Quang.”

“Được, cảm ơn em, chị sẽ cất kỹ.” Lộ An Thuần sờ lên đầu cậu: “Lần sau chị cũng sẽ mang quà cho em.”

Chúc Cảm Quả thấy hai người chung đụng hài hòa như thế, không nhịn được mà ngo ngoe muốn động: “Nhóc con, em thích chị ấy như vậy, để chị ấy làm chị dâu em thì thế nào?”

Ánh mắt Ngụy Phong như dao liếc cậu ta một cái, anh còn chưa kịp mở miệng nhả ngọc thì lại nghe cậu nhóc tiểu học nói: “Anh trai em không xứng!”

“...”

Ngụy Phong thốt ra: “Sao ông đây lại không xứng?”

“Anh nhìn anh xem, bẩn thỉu.” Ngụy Nhiên ghét bỏ nói: “Trên người chị gái người ta sạch sẽ như vậy, sẽ không thèm thích anh đâu.”

Quả thật, trên người Ngụy Phong có dấu chân, còn có bụi bẩn vì vừa rồi đánh nhau, bộ đồng phục đắt đỏ cũng ngày càng nhăn nhúm.

Trường trung học Nam Gia thật sự không có ai làm đồng phục trở nên giống như anh.

Ngụy Phong lười biếng đứng dậy, đi vào buồng trong thay quần áo, lại nghe Lộ An Thuần ở sau lưng nói với Ngụy Nhiên —

“Trên người chị sạch sẽ là vì anh trai em bảo vệ chị, không để người xấu đụng vào chị.”