Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 36: Nhận nuôi




Lộ An Thuần cũng không vì gặp em trai mà không để ý nguyên tắc, cái gì cũng nghe theo anh, cái gì cũng có thể nói chỉ là không nói thích anh.

Có điều cô cũng phát hiện ra, Ngụy Phong đang thăm dò ranh giới cuối cùng của cô, chỉ cần cô hơi lùi lại là anh sẽ lập tức tiến thêm một bước, công thành đoạt đất, cuối cùng hoàn toàn chiếm hữu cô.

Lộ An Thuần đã không phân biệt được là anh không cần thể diện, hay là cô đang… dung túng anh theo bản năng.

Cô gái ngồi chỗ phía sau trên xe gắn máy của Ngụy Phong, cảm nhận được cơn gió lớn quét qua trên mặt châm chích rất nhỏ.

Trước kia cô rất sợ ngồi xe gắn máy, nhưng bây giờ lại rất thần kỳ, cô lại không sợ chút nào.

Chàng trai ngồi phía trước mang đến cho cô cảm giác an toàn không gì sánh kịp, hoàn toàn trung hòa nỗi sợ hãi trong lòng cô.

Thậm chí Lộ An Thuần còn có chút thích cảm giác tự do mà xe gắn máy mang tới, giống như đang bay.

Cô giang hai cánh tay, làm ra tư thế bay lượn. Nhưng một giây sau, Ngụy Phong bỗng nhiên tăng tốc, xe gắn máy phát ra tiếng rền mang tựa như dã thú, vọt nhanh đi.

Lộ An Thuần sợ hãi kêu lên một tiếng, ôm lấy eo anh theo bản năng.

Lưng của anh thẳng tắp cứng rắn, eo lại cực kỳ gầy gò có lực, trên quần áo mang theo hương chanh bạc hà nhàn nhạt của bột giặt, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái.

Biết anh đang làm chuyện xấu, Lộ An Thuần rất bất mãn mà buông anh ra: “Không được tăng tốc!”

“Lên xe của tôi mà còn khoa tay múa chân với tôi, em tưởng em là ai.”

“Em là chị gái của em trai anh.”

“Quan hệ này à, xa.”

“Vậy quan hệ gì mới không xa?”

“Để tôi làm anh rể của Ngụy Nhiên.”

Lộ An Thuần bị anh chọc tức đến mức không nói nên lời, cô dùng mũ bảo hiểm đụng vào lưng của anh.

Ngụy Phong hơi nghiêng đầu: “Yên tĩnh một chút, ông đây đang lái xe.”

Lộ An Thuần khẽ hừ một tiếng, không để ý đến anh nữa.

Xe gắn máy dừng lại ở cửa hàng điện thoại di động trong hẻm Thanh Hà, Ngụy Phong đỡ cô xuống xe, đúng lúc gặp cậu nhóc tan học, trong tay cầm que kem mặt em bé, nhìn thấy Lộ An Thuần thì ngạc nhiên vui mừng đến mức hai mắt tỏa sáng —

“Chị ơi!”

undefined

Lộ An Thuần cởi mũ bảo hiểm ra: “Lâu rồi không gặp, nhóc con.”

Ngụy Nhiên nhanh chóng nhào tới, thân mật ôm lấy cô: “Em đã sắp đọc hết tập đầu tiên của “Tam Thể” mà chị tặng cho em rồi, anh trai em nói chờ đến ngày người tam thể công chiếm trái đất, anh ấy mới cho phép chị tới nhà tìm em chơi.”

“Anh trai em thật sự là một tên bại hoại siêu cấp.”

“Không sai!”

Ngụy Nhiên bĩu môi, dắt Lộ An Thuần vào nhà: “Chị ơi chúng ta cùng nhau chơi game đi.”

“Không được.” Lộ An Thuần cúi người, nghiêm túc chọc vào trán của cậu: “Chị phải làm bài tập, chẳng lẽ học sinh tiểu học không cần làm bài tập sao?”

“Ồ, có.”

“Vậy chúng ta cùng nhau làm bài tập nhé?”

“Được ạ!”

Ngụy Nhiên kéo Lộ An Thuần vào phòng, quét sạch mấy cái điện thoại cũ chất đống trên bàn sửa chữa, dành ra một vùng trống có thể làm bài tập cho cô, bản thân cũng bưng cái ghế nhỏ đi tới.

“Chị ơi, câu nào em không biết em có thể hỏi chị không?”

“Có thể chứ.”

“Nếu như không biết hết thì câu nào chị cũng phải giảng cho em đó!”

Lộ An Thuần xoa mái tóc ngắn châm chích trên trán cậu bé, dịu dàng cười nói: “Được, nhưng nếu như câu nào cũng không biết thì chị sẽ bảo anh trai em đánh em một trận tơi bời trước, sau đó mới giảng bài cho em.”

Ngụy Nhiên rùng mình: “Chị ơi, chị thay đổi rồi.”

“Chị thay đổi thế nào?”

“Chị càng ngày càng giống anh trai em rồi hu hu hu.”

Cô liếc nhìn Ngụy Phong, cười nói: “Chị sẽ không nuông chiều em đâu.”

Hai người một lớn một nhỏ cứ nằm sấp trên bàn sửa chữa của Ngụy Phong làm bài tập, Ngụy Phong thay quần áo, kéo ống nước đến bên cạnh cọ rửa xe gắn máy của anh.

Anh dùng đầu ngón tay chặn dòng nước, tạo ra áp lực nước mạnh mẽ, phun lên xe gắn máy rửa đi bùn đất trên xe.

Lộ An Thuần ngẩng đầu nhìn anh.

Chàng trai mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, nửa ngồi bên cạnh xe cọ rửa bánh xe, áo ba lỗ bị nước bắn lên thấm ướt, dán vào cơ bắp căng cứng của anh.

Ánh chiều tà chiếc vào làn da màu lúa mạch của anh, giọt nước chảy xuôi theo cánh tay anh.

Tựa như nhận ra điều gì đó, Ngụy Phong quay đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía cô.

Lộ An Thuần vội vàng cúi đầu làm bài tập.

Ngụy Phong thành thạo lau khô cơ thể rồi đi vào trong nhà, đưa lưng về phía họ cởi bỏ áo ba lỗ ướt sũng, cầm lấy chiếc áo hoodie màu xám rộng rãi thoải mái treo trên tường rồi mặc vào.

Khuôn mặt Lộ An Thuần càng ửng hồng mất tự nhiên, chỉ có thể làm bộ như không nhìn thấy.

Ngụy Nhiên lại bất mãn nói: “Anh! Sao anh có thể tùy tiện cởi áo chứ! Chẳng văn minh gì cả.”

“Đây là nhà anh.” Anh thờ ơ nói: “Cần văn minh gì chứ.”

“Nhưng nhà có khách mà!”

Ngụy Phong mặc áo hoodie vào, ngước cằm lên nhìn Lộ An Thuần: “Chị ấy không tính là khách.”

“Không tính sao?”

“Chị ấy là chị gái em.”

Câu nói như lẽ đương nhiên này khiến Lộ An Thuần hơi động lòng, cảm kích nhìn Ngụy Phong.

Nhưng mà Ngụy Nhiên lại nói: “Xí, chị gái thì chán lắm, em còn tưởng rằng anh muốn nói chị ấy là chị dâu em đấy.”

“Nếu như chị ấy đồng ý thì anh cũng không có ý kiến.”

Lộ An Thuần nhéo tai cậu nhóc, tức giận nói: “Chị gái thì chán ngắt đúng không!”

“Em sai rồi em sai rồi.” Cậu nhóc vội vàng xin tha: “Hu hu, em tập trung làm bài tập đây, không nói câu nào nữa đâu.”

Ngụy Nhiên phát hiện ra, lần này sau khi trở về từ thành phố Kinh, chị thật sự trở nên nghiêm khắc giống như anh trai vậy, không hề khách sáo với cậu.

Không, chị còn nghiêm khắc hơn anh trai cơ.

Xong đời rồi.



Hai người Ngụy Nhiên và Lộ An Thuần, một lớn một nhỏ nằm sấp trên bàn sửa chữa làm bài tập, Ngụy Phong cầm một quyển sách chuyên ngành nguyên lý máy bay, xem một cách hững hờ.

Thỉnh thoảng ngước mắt nhìn hai chị em này.

Tương tác của hai người rất tự nhiên, lại có tướng mạo tương tự năm sáu phần, ngồi cùng nhau chính là sự khắc họa chân thật nhất cho bốn chữ “Máu mủ tình thâm”.

Từ sau khi bà mất, nhà bọn họ đã rất lâu rồi không có không khí náo nhiệt ấm áp như thế.

Ngụy Phong cảm thấy rất dễ chịu, tiếp tục cúi đầu đọc sách, đúng lúc này, điện thoại của anh vang lên.

Lộ An Thuần nhắc nhở: “Sau này cậu nhóc làm bài tập thì anh chuyển điện thoại sang chế độ rung đi nha, cái này làm phiền lắm, thành tích của người ta làm sao cao lên được.”

“Thành tích của nó không nâng cao được không liên quan đến chuông điện thoại của tôi, liên quan đến thái độ học tập của thằng nhóc này ấy.”

“Không có đâu.” Ngụy Nhiên luôn miệng phản bác: “Thái độ học tập của em rất nghiêm túc.”

“Thái độ yêu sớm của em còn nghiêm túc hơn.”

“Không có! Anh đừng có bôi nhọ em trước mặt chị.”

Lộ An Thuần dùng mũi chân chọc anh: “Anh nhanh đi nghe điện thoại đi!”

Ngụy Phong cầm điện thoại đi ra khỏi cửa hàng, bước vào trong ngõ nhỏ nghe máy: “Xin chào, ai vậy ạ?”

“Ngụy Phong à, tôi là viện trưởng Vương của viện mồ côi.” Trong điện thoại truyền đến giọng nói hòa nhã hiền từ của một người phụ nữ trung niên: “Cháu còn nhớ tôi không?”

“Nhớ, chào viện trưởng Vương ạ.”

“Lúc bà Ngụy xảy ra chuyện, không phải cháu nhờ tôi tìm một gia đình nhận nuôi cho Ngụy Nhiên sao bởi vì nó hơi lớn tuổi rồi, lại từng được nhận nuôi nên không dễ tìm gia đình cho lắm. Không phải đã trễ nải hơn nửa năm rồi sao, gần đây ngược lại có một gia đình khá là thích hợp, đối phương cũng sẵn lòng gặp nó vào cuối tuần, xem cháu có ý kiến gì không?”

“Điều kiện thế nào ạ?”

“Yên tâm, bố mẹ đều kinh doanh, trình độ kinh tế không có vấn đề, chỉ là trong nhà đối phương có một đứa trẻ, khá là nhỏ.”

Đôi môi mỏng của Ngụy Phong cắn một điếu thuốc, anh cúi đầu châm thuốc: “Nếu trong nhà có con thì không tốt lắm ạ.”

“Tôi nói này Ngụy Phong, cháu có biết đứa trẻ lớn như Ngụy Nhiên tìm gia đình nhận nuôi khó khăn lắm không, hơn nữa nó đã từng được nhận nuôi, đa số bố mẹ đều sẽ để ý, mà cháu còn muốn tìm gia đình có điều kiện kinh tế tốt, không dễ gì mới có được một nhà, bây giờ cháu lại không vui.”

Viện trưởng Vương tận tình khuyên nhủ: “Cháu còn trẻ, không biết trên thế giới này nào có chuyện gì vẹn toàn đôi bên, chu đáo mọi mặt chứ.”

Ngụy Phong dựa vào vách tường đen kịt, đôi mắt đen rũ xuống, nhìn mặt đường đá gập ghềnh.

“Cháu thương lượng với cậu nhóc một chút, sẽ nhanh chóng trả lời viện trưởng ạ.”

“Nhanh nhanh nha, người ta hẹn cuối tuần gặp mặt đó.”

“Được ạ.”

Ngụy Phong cúp điện thoại, nhấn tắt tàn thuốc lên tường gạch đen kịt, đầu ngón tay bị tàn thuốc đốt bị thương cũng không hề nhận ra, anh quay người thì lại nhìn thấy Lộ An Thuần đứng ở cạnh cửa, nhìn anh từ xa xa, không biết cô đã nghe bao lâu rồi.

Anh dừng chân lại, trầm giọng hỏi: “Nghe thấy rồi à?”

Cô gái im lặng gật đầu.

Trước đó cô từng nghe Chúc Cảm Quả nhắc tới, Ngụy Phong đang tìm gia đình nhận nuôi cho Ngụy Nhiên, cô đã chuẩn bị tâm lý hết rồi, nhưng khi ngày này thật sự đến, cô vẫn cảm thấy bi thương không thôi.

“Em nghĩ thế nào?” Giọng nói anh trầm thấp, không mang theo tâm tình gì cả.

“Anh là anh trai nó, anh quyết định là được.”

Nhiều năm như vậy vẫn luôn là anh và bà Ngụy chăm sóc Ngụy Nhiên, so với anh trai mà nói, anh quản lý từng phương diện của cậu bé giống như người bố hơn.

Mà Lộ An Thuần thì tính là chị, nói là chị gái máu mủ ruột thịt, nhưng trên thực tế thì cô chẳng là gì cả.

Ngụy Phong nhìn đôi mắt cô gái nhỏ đã đỏ lên, trong lòng quặn đau từng cơn: “Em không muốn tôi đưa nó đi.”

“Không có.” Nước mắt của cô rất thành thật mà chảy xuôi theo khuôn mặt: “Em chỉ là không biết sau này sẽ như thế nào, cho nên rất sợ hãi.”

Ngụy Phong bước qua muốn lau nước mắt cho cô, nhưng Lộ An Thuần né tránh.

Ngụy Phong níu lấy cổ áo cô, cứng rắn kéo cô qua, lau nước mắt cho cô, làn da non mịn đều bị bàn tay thô ráp của anh làm đỏ lên.

Anh chưa bao giờ dịu dàng, thô lỗ lại ngang ngược.

“Ngụy Phong, anh hiểu cảm giác bất lực khi không có cách nào kiểm soát vận mệnh không.”

Ngụy Phong không trả lời cô, cùng cô dựa vào mặt tường thô ráp lạnh lẽo, nhìn ánh sao thưa thớt trên bầu trời.

“Lúc vào viện mồ côi, viện trưởng đưa cho mỗi đứa trẻ một hộp hình ghép, bà ấy nói chỉ cần có thể ghép hình hoàn chỉnh thì sẽ có bố mẹ nhận nuôi bọn tôi. Tôi không tin, cảm thấy lý do thoái thác của bà ấy rất hoang đường, nhưng bà ấy thề son sắt, nói người lớn sẽ không nói dối trẻ con, thế là công trình vĩ đại nhất mỗi ngày của tụi nhỏ chính là chơi ghép hình.”

“Sau đó, đám trẻ càng ngày càng ít, bọn nó đều tìm được gia đình nhận nuôi thích hợp, ngoại trừ tôi.”

“Góc trái trên cùng hình ghép của tôi bị mất một miếng, không biết là bị ai lấy đi mất, tôi tìm khắp ngõ ngách của viện mồ côi cũng không tìm được, chắc chắn là ai đó đã nhân lúc tôi không có mặt mà ném nó vào nhà vệ sinh.”

“Chưa ghép hình hoàn chỉnh thì cũng không có bố mẹ nhận nuôi, tôi dần dần không còn tin ghép hình là có thể giúp tôi ghép ra được một mái nhà hoàn chỉnh, tôi quyết định dựa vào chính mình.”

“Khi đó, mỗi một cặp bố mẹ tới nhận nuôi, tôi đều sẽ cố gắng thể hiện, tôi mặc quần áo sạch sẽ, lau bàn, lau ghế, tôi gọt táo cho mấy đứa trẻ, tôi làm tất cả để hấp dẫn sự chú ý của bọn họ… vẫn không làm nên chuyện gì cả.”

“Có một dì lao công nói với tôi, bố mẹ muốn một đứa trẻ ngây thơ thuần khiết, không phải là đứa trẻ lớn vì được nhận nuôi mà vắt óc tìm kế. Tôi lớn quá rồi, không có bố mẹ nào sẽ nhận nuôi tôi.”

Lộ An Thuần hít thở cơn gió lạnh của mùa thu mát mẻ, trong lòng là từng cơn đau đớn.

Anh lại một điếu thuốc ra, cúi đầu châm thuốc, một đóa hoa cam nở ra bên khuôn mặt sắc bén của anh, chợt sáng lại chợt tắt.

“Mãi đến ngày đó, bà Ngụy nhận nuôi Ngụy Nhiên. Bà ấy không phải là bố mẹ, có lẽ bà sẽ không chê tôi quá lớn, tôi rất không có thể diện mà đuổi theo, cầu xin bà nhận nuôi tôi. Bà ấy rất hiền lành, sau khi hiểu rõ toàn bộ tin tức của tôi thì cảm thấy tôi rất đáng thương, thế là bà mềm lòng đồng ý, tôi cuối cùng cũng có nhà.”

Lộ An Thuần dần hiểu ra vì sao anh muốn kể cho cô nghe câu chuyện này.

Sự khát vọng gia đình của những đứa trẻ trong viện mồ côi là thứ cô không có cách nào tưởng tượng được, được nhận nuôi là ước mơ tha thiết của mỗi đứa trẻ.

Ngụy Nhiên không được tính là quá lớn, cậu nên có cuộc sống yên ổn hơn, bố mẹ xứng đáng hơn và… tương lai tươi sáng hơn.

Mà những thứ này thì Lộ An Thuần và Ngụy Phong đều không cho cậu được.

Lộ An Thuần lau sạch nước mắt, gật đầu: “Ngụy Phong, em ủng hộ tất cả các quyết định của anh, nhưng chuyện này anh có nói trước với Ngụy Nhiên để dự phòng không?”

“Trước khi có tin tức xác thực, tôi không muốn nói cho nó biết.”

“Nó ỷ lại vào anh như vậy, em đoán… buồn bã nhiều hơn vui sướng nhỉ.” Lộ An Thuần lo âu nhìn qua anh: “Anh muốn nói thế nào?”

“Vẫn đang suy nghĩ.” Ngụy Phong nhìn về phía cô: “Hay là chị gái ra mặt đi.”

“...”

“Anh tự đi mà nói!”

Ngụy Phong đưa tay xoa đầu cô, cười: “Tính khí thằng nhóc đó ghê lắm, tôi nghĩ cho dù nó muốn phát cáu thì cũng sẽ không cáu với người chị nó thích nhất đâu.”

Lộ An Thuần đẩy tay anh ra, cố ý nói: “Em thì tính là chị gái gì chứ, em chỉ là người ngoài thôi, anh trai mới là người thân nhất.”

“Nói đúng ra, tôi là anh rể.”

“Anh có thể có liêm sỉ chút được không.”

Ngụy Phong khẽ xì một tiếng, ấn tắt điếu thuốc, quay người trở về cửa hàng điện thoại.

Lộ An Thuần nhìn anh chằm chằm thật lâu, mãi đến khi bóng lưng cao thẳng của anh dần rơi vào vầng sáng vàng ấm áp của ngọn đèn.

Như cha như núi.



Cậu nhóc vùi đầu làm bài tập, rất nhạy cảm mà nhận ra, Ngụy Phong và Lộ An Thuần dường như có lời muốn nói.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía hai người.

Hai người này đứng cạnh cửa rất giống thần giữ cửa, ra hiệu ánh mắt cho nhau —

“Mau nói đi.”

“Em nói đi, nó thích em hơn.”

“Không không không, em không xứng, vẫn là anh trai nói đi.”

Ngụy Nhiên nhíu mày: “Rốt cuộc anh chị muốn nói gì?”

Lộ An Thuần ném nồi lên người Ngụy Phong: “Nhiên Nhiên, anh trai có một việc rất quan trọng phải nói cho em biết, sau khi em nghe xong, trong lòng có suy nghĩ gì thì nhất định phải nhớ ra, em nhớ kỹ đây không phải là quyết định, chỉ là trưng cầu ý kiến của em thôi.”

Ngụy Phong xách cái ghế đi qua ngồi xuống, còn chưa mở miệng thì cậu nhóc bỗng nói: “Anh chị vẫn quyết định muốn ly hôn à?”

“?”

Ngụy Nhiên làm như thật mà thở dài, bày ra dáng vẻ thể xác và tinh thần đều mệt mỏi: “Nếu như anh chị muốn ly hôn thì em không theo ai cả đâu.”

“...”