Tình Yêu Khắc Cốt Ghi Tâm

Chương 129




Chương 129: Đến giường đợi tôi

Nước nóng của vòi hoa sen, từ trên đầu ngấm xuống, nhắm mắt lại, mặc cho tâm trạng của mình bay bổng… Vốn không biết rằng, con đường của tương lai, nên đi như thế nào rồi.

Nếu như từ bỏ, thì Giản Đồng, một người vô dụng như cô, bố ruột không thương, mẹ ruột không yêu, chẳng còn gì cả, cũng không phải là không được… Nhưng mà, không cam tâm!

Vào lúc khoản nợ của A Lộc chưa được trả hết, cô càng không có lí do để từ bỏ.

Còn về người đàn ông đó… Giản Đông có chút bực bội. Còn phải lá mặt lá trái với anh đến khi nào chứ?

Không được, không thể khoanh tay chờ chết, vốn dĩ mong muốn anh có thể chán ghét cô sớm một chút, như vậy cũng tốt để thả cô đi, mà cô cũng không cần phải mạo hiểm đi đắc tội với anh.

Còn về chuyện tiên nong… Nói chung, phải nghĩ cách để thoát khỏi phạm vi quan sát của anh trước, Nhìn vào trong gương, cứ nhìn rồi lại nhìn, Giản Đồng đã tắm xong, đem bộ quân áo mặc trên người lúc trước, mặc lại lên trên người, cô lại lề mê ở trong phòng tắm.

Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, dựa vào cảm giác, chắc cũng phải tâm 30-40 phút trôi qua rồi, suy nghĩ rằng nếu người đó vẫn chưa rời đi, cô lề mê ở trong phòng tắm lâu như vậy, thì người đó cũng phải mất kiên nhẫn mà ở bên ngoài thúc giục cô từ sớm rồi.

Nhưng cho đến lúc này, cũng vẫn không nghe thấy tiếng động gì ở bên ngoài.

Trong lòng an tâm, chìa tay đẩy cửa ra, ngẩng đầu liếc nhìn một vòng, cô ngay lập tức đơ người ra… sao có thể?

Ở trước cửa số, dưới ánh đèn, người đó vẫn chưa đi.

Ngôi trên chiếc sô pha đơn bằng da, là một chàng công tử khiêm tốn, dáng vẻ lịch sự, Giản Đồng đứng ở cửa phòng tắm, chân không bước được nữa rồi… Bởi vì, không muốn đứng cách người đó quá gân. Nếu như có thể, việc cô muốn nhất vào lúc này, là “soạt” một tiếng, đóng cánh cửa của phòng tắm lại, tốt nhất là nên ngăn cách một trời một đất, cô và anh.

Nhưng hiện thực là, tình hình còn mạnh mẽ hơn người.

Người đó nghe thấy tiếng động, liền từ cuốn sách ở trong tay ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía của cô, đôi mắt chim ưng, vô cùng sâu lắng, giống với ánh mắt muốn xâm lược.

Nhưng thời gian dừng ở trên người của cô cũng không đến 2 giây, liền lướt qua.

Trong lòng Giản Đồng thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên!

“Xoẹt” một tiếng, tiếng động nhẹ nhàng, bóng hình cao ráo đó, bất ngờ bật dậy từ chiếc sô pha, rôi giơ chân ra, từng bước từng bước, vô cùng ung dung cất bước về phía mình.

Giản Đồng không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của mình, nhưng người đàn ông có thể nhìn thấy rõ ràng.

Sự đề phòng trong ánh mắt của cô, nếu như dựa vào cấp độ động đất để so sánh, vậy tất nhiên sẽ là đề phòng động đất cấp 7 cấp 8…

Trong lòng vút qua nỗi đau tràn lan, anh thì cố tình thờ ơ mọi thứ, trực tiếp cất bước về phía cô.

Anh bước đến gần cô, cô không đứng vững được phải lùi lại nửa bước, nhìn chăm chằm vào.

người ở trước mặt, nhìn anh với ánh mắt như nhìn bọn giặc ngoại xâm tiến vào trong làng năm đó.

Ánh mắt ấy… khiến cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh lại tiến gân một bước về phía cô. Người phụ nữ cuối cùng cũng không che giấu được đi nỗi sợ hãi ở sâu trong lòng mà không thể nói ra, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng hoảng loạn: “Anh…

“Cô đã tắm xong chưa?” Giọng nói trâm tĩnh, cất lên cùng lúc.

Giản Đồng vẫn đề phòng nhìn chăm chú vào.

người đàn ông ở trước mặt: “Ừm… ừm”

“Gô tắm xong rồi, nhưng tôi vẫn chưa tắm”

…“ Giọng nói trầm tĩnh với ngữ điệu lạnh lùng, Giản Đồng nhất thời không nghe hiểu, một lúc sau, mới nhẹ nhàng cất lên một tiếng: “

Bất giác tỉnh ngộ, dường như truy hỏi trong vô thức: “Chủ tịch Trâm muốn tắm ở đây à?”

Giữa hai đầu lông mày của cô nhăn lại… Anh ấy lại đang chơi trò gì thế.

“Chỗ ở của tôi, tôi không tắm ở đây thì tắm ở đâu?” Người đàn ông vượt qua Giản Đồng, từ trên cái giá treo ở bên cạnh cầm lên chiếc khăn tắm sạch sẽ, quay người nhìn về phía bóng hình đang đứng chản ở cửa phòng tảm, nhẹ nhàng liếc nhìn người phụ nữ đang lén lút liếc nhìn ra cửa phòng: “Đừng nhìn nữa, thang máy vừa mới khóa rồi, cô không xuống được đâu. Cô ấy, ngoan ngoãn một chút, ra giường đợi tôi.”

Ngay lập tức, màu máu trên khuôn mặt của cô liền biến mất, không dám tin quay đầu nhìn người đàn ông đang cởi chiếc áo sơ mi, bàn tay buông xuống sát bên người, năm chặt lại, không ngừng năm chặt thành nằm đấm, trong lòng nổi cơn sóng to gió lớn… Lời nói này của anh là có ý gì?

Cúi đầu xuống, trong đầu không ngững suy nghĩ, ra sức chuyển động… Nếu như cầu xin anh ấy… không, vẫn chưa đến lúc cầu xin anh…

“Còn ngây ra đó làm gì? Ra giường đợi tôi…

ừm, không được phép ngủ.” Giọng nói trong trẻo của người đàn ông, không hề nghiêm khắc, nhưng mệnh lệnh lãnh đạm ở trong lời nói, lại khiến cho người ta không dám làm trái lại, câu nói nhấn mạnh nhất “không được phép ngủ” ấy, khiến cho trong lòng Giản Đồng càng thêm hoảng loạn.

Vội vàng đóng cửa phòng tắm lại, cúi đầu xuống, nhìn thấy bàn chân trần, thì mới nhớ ra, lúc tắm, đã để giày ở trong phòng tắm rồi.

Cô lại quay đầu nhìn vào cánh cửa phòng tắm vừa được đóng chặt.

Mặc kệ có đeo giày hay không, chân không phi thật nhanh ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng đến chỗ thang máy, ngón tay ấn vào nút bấm thang máy mấy lần, quả nhiên cửa thang máy không nhúc nhích tí nào.

Trong đầu Giản Đồng nhanh chóng chuyển động, anh đang tắm, thì sẽ để thời gian trống cho mình, nếu như thang máy của tầng này khóa, thì chắc anh sẽ dùng điều khiển hoặc thẻ từ. Quay người đi đến bàn trà, rồi trên tủ giày, tìm đi tìm lại mọi nơi bình thường có thể để thẻ từ hoặc điều khiển.

Bất lực, không tìm ra được gì.

Vừa quay đầu, ánh mắt liền đặt vào trong phòng ngủ từ cánh cửa rơi rụng một chút ánh đèn vàng… Trong lòng bỗng chần chừ, hay là cắn răng, rồi quay lại phòng ngủ.

Tiếng phun của cái vòi hoa sen ở trong phòng tắm vẫn còn, trong lòng Giản Đồng thở phào nhẹ nhõm. Lập tức đi làm một việc quan trọng, một việc đứng đầu sóng ngọn gió – điều khiển hoặc thẻ từ.

Không suy nghĩ gì, lập tức đến chiếc tủ đầu giường tìm, vừa nhanh chóng vừa, vừa hếch cao đôi tai lên, để nghe tiếng nước chảy róc rách của vòi hoa sen ở trong phòng tắm.

Cô không nhìn thấy, cánh cửa của phòng tắm, lặng lẽ mở ra, người đàn ông thong dong ôm lấy cánh tay, đứng ở trước cửa phòng tảm, cho nhất cử nhất động của cô vào trong tâm mắt.

Giản Đồng nôn nóng… rốt cuộc là ở đâu chứt “Ở đâu nhỉ… không phải chứ” Những nơi có thể tìm, cô tìm đi tìm lại mấy lần, nhưng vẫn không tìm thấy.

“Cô đang tìm cái gì thế?” Phía sau, một giọng nói, nhẹ nhàng cất lên, cả người Giản Đồng giống như bị điểm huyệt, sững sờ đứng yên ở chỗ đó.

Người đàn ông thong dong nhìn cô, cũng không thúc giục, cho đến khoảng một phút, người phụ nữ đứng bên cạnh giường, toàn thân cứng đơ chậm rãi quay đầu lại… Bỗng nhiên! Mở to mắt ra.

“Anh, nước, anh, nước… Sắc mặt cô trở nên tái mét, chỉ vào người đàn ông đang đứng ở cửa phòng tắm, lại chỉ về phía cái vòi hoa sen vẫn đang chảy róc rách, vòi hoa sen vẫn chưa đóng, chắc anh vẫn chưa tắm xong, sao lại có thể ung dung đứng ở cửa… Anh nhìn cô được bao lâu rồi?

Giản Đồng không dám tưởng tượng, cánh cửa này rốt cuộc đã mở ra từ lúc nào, người này lại đứng ở phía sau mình từ lúc nào… Ngay lập tức chỉ cảm thấy bản thân giống như trò cười, mọi thứ của mọi thứ đều bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay… Giống như báo hiệu, cô có như thế nào, cũng không thoát được khỏi lòng bàn tay của anh.

Cảm giác này, khiến cô lo sợ mà lại khó chịu.

“ồ… Cô định nói nước vẫn chưa tắt à. Tôi chưa nói với cô sao? Tôi chưa nói với cô, bức tường kính của phòng tắm, bên ngoài không nhìn vào được bên trong, nhưng bên trong có thể nhìn được ra bên ngoài sao?”

“Vậy tôi…”

“Sao cô lại không nhìn thấy à?” Anh thay cô hỏi, cười nhẹ một tiếng: “Vậy có thể là lúc bình thường, cái rèm gió được đóng lại, vừa nấy là tôi đã kéo nó lên.”

Vừa nói, anh vừa đi lại vào trong phòng tắm, đóng vòi hoa sen lại, vào lúc đi ra ngoài, giơ cao chiếc thẻ từ ở trong tay: “Cô đang tìm cái này?”