Tình Yêu Lạ

Chương 36




Một thời học sinh ai mà không cúp tiết thì không có kỷ niệm, tôi khuyên ai đang đọc truyện này mà còn chưa từng biết cúp tiết là gì thì hãy học hỏi theo tôi và Quân – có trai dẫn đi cúp ngu dại gì mà không đi (>”<), “đi cho biết đó biết đây, ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn” là vậy! Đi với trai mới biết zui là zì, không đi theo nó nó bỏ cho bớt chảnh.

Những lần tôi cúp nếu đếm ra chắc cũng bộn àh, tôi biết cúp tiết từ lúc còn lớp bảy. Quân thì chắc là khi còn cấp một lận. Hai đứa không nói ra thì thôi, nói tới là có nhiều thứ thấy hợp lạ!! Chẳng hạn: Quân ghét mèo với mấy con chó thì tôi ghét súc vật thậm tệ, mỗi lần con chó nào tới gần tôi là tôi đá nó một phát tưởng đâu hư be sườn trong khi Quân thì cầm gạch ống mà chọi. Hoài Phong căm thù rau mồng tơi thì Tướng Quân chả bao giờ thích canh đó, có một dạo bà chị họ của ảnh nấu canh mồng tơi rồi rủ hai đứa ở lại ăn cơm, tôi nhìn Quân còn Quân nhìn tôi mà cười cho qua bữa. Cứ thấy con chuột là tôi run bần bật lên trong khi Quân có một điểm yếu (Quân’s F.C chú ý nà) là sẽ la làng mỗi khi ai đó mang dơi chuột tới gần ảnh. Nói chung chung là còn nhiều thứ hay ho nhưng tôi sẽ kể vào vài chap tới. Chỉ cần biết hiện tại tôi đang ngồi sau xe của “bồ” mình và hắn chạy thì xé gió lên thôi.

- Xe anh đôn nòng lên chạy nghe thấy ghét quá!! – Tôi nhéo bắp tay Quân.

- Uiiiii daaaaa đauuuuu!! – Anh Quân rên như thể bị ai cắt tiết canh. – “Nó thấy ghét chứ anh có đâu, em thương anh mà…”

- Em ghét mấy chiếc Tem - Lửa thì gặp cái xe anh, bữa trước nó chạy cũng xé gió bạt mây mà có tiếng động gì đâu, bữa nay… nẹt thấy ghét!!!!!!!!!

- Tốn tiền dữ lắm đó! Ngựa thần của anh người ta nể nó nên phải đôn lên mới oách chứ em.

- Oách đâu hong thấy mà tui thấy ông chở tui ngoài đường cái tui thấy người ta rủa trong họng… Mai zìa hong bỏ cái tiếng nẹt này tui cắn ông!!

- Yes madam!

- Gì? – Tôi trợn mắt lên. – “Sir chứ hong có Madam…”

- Dạ thưa pà! Hehhee…

Tôi điên lên:

- Cái gì??

- Dạ hong có gì thưa pà!

Tôi bắt đầu nhảy tưng tưng trên xe, vừa thét tôi vừa ngắt nhéo đủ chổ trên mình Quân.

- Hhá… Nhột!!

- Chết đi!

- Uiiiiii đauuuu!!!

- Chết đêeeeeeee!!

- Coi chừng anh đam ra đường… Nhột…Á ahaha… chết hết lũ bây giờ…

- Im!

- Phong!

Tôi đang giỡn với Quân tới hồi gây cấn thì… ai đó gọi một cái tưởng đâu tôi nhảy xuống xe cho yên chuyện.

Tôi nhìn theo tiếng gọi, ở trong quán nước là chiếc xe Mercedes mười sáu chổ… Biển số… 53M – 5… 2… 00, người lái tên là… (T_T)

- Sao im ru zạ? – Quân thắng xe lại. – “Anh nghe ai gọi em.”

- (T_T) Anh ngu quá!! Sao anh ngừng lại chi zạ? – Tôi lí nhí trong họng.

- Cái zụ zì zạ? – Quân lại thắc mắc.

- Anh ziết em rồi… (&_&)

- Đi đâu giờ này hả mậy? – Tôi bị ba bắt quả tang… (T_T)

Tiết 36:

- Anh giết em rồi đó, thấy chưa hả?? – Tôi luồng bàn tay ra sau lưng rồi nhéo mạnh vô eo của Quân một cái.

- U… - Quân đau mà không dám la lên, miệng ú ớ còn mặt thì xịt keo cứng đờ mà nhìn tôi. – “Ao ắt ao á ạ?” – Cái mặt hắn thì cười cười còn cái miệng thì lắp ba lắp bắp y chang như thể ai đang tới đòi nợ.

- Ổng lôi đầu tui zìa là tui bị lột da đem đi nhúng lẩu liền luôn đó! – Tôi liếc Quân muốn lọt tròng con mắt ra.

- Tao hỏi mày đi đâu đây? – Ba tôigằng giọng.

Tôi luýnh quýnh, (@_@) thiệt tình là tôi… tôi chả biết nói sao vào lúc đó. Chả nhẽ lại khoanh tay, cúi đầu rồi khai ra là: “Dạ thưa ba, con đang đi chơi với trai!” - Thảm cảnh sẽ bày ra trước mắt tôi, nó sẽ còn khốc liệt hơn thế chiến thứ hai tại Trân Châu Cảng nữa chứ đừng có nói là sẽ…

- Đi đâu kìa? – Tôi lại đạp chân Quân.

- Đi… đi cái mà… đi đâu? - Hắn thì lí nhí, nhìn ra mặt lộ mà không dám quay vào trong vì sợ ba tôi hỏi tới lượt mình.

Pa pa tôi lại lớn tiếng hơn:

- Mày câm hả mậy?

- Ơ dạ… - Tôi giật mình, nhảy dựng lên một cái. – “Ơ… dạ đi chơi!”

- Chết chưa! – Quân khều tôi.

- Mới chín giờ mấy mà đi đâu? Mày cúp tiết hả? Hay mày đi ăn cướp giựt dọc gì của ai? - Ổng nhéo lỗ tai tôi.

- Đ… aa… auuu con pa! Có có… bạn t… í lộn có bạn thân của con ở đây kỳ pa! – (~_~) Vậy là tôi mất sạch! Trước mặt hắn mà bị uýnh đòn coi như là mất hết thể diện, mai mốt sao tôi dám nhìn hắn chứ?! Huuhuu…

- Mày ngon rồi há, dạo này đi học đi hành không lo mà cúp tiết nữa, mai tao zề cho mày một trận cho chừa đi! – Pa tôi nhìn mặt thằng con cưng bằng cặp mắt “bom hạt nhân”, chúa tôi chứng giám.

Quân nãy giờ im lặng tự nhiên ở đâu đâm vô một câu gỡ rối:

- Bữa nay lớp tụi con trống hai tiết cuối bác, cái hai đứa…

- Trống hay tụi bây cúp? – Ổng lườm tôi.

- Trống thiệt mà pa! (^_^!!) – Trót nói láo rồi thì đành phải nói láo tiếp, ông bà đã dạy “phóng lao thì phải theo lao” mà. Dù sao thì nói láo một lần cũng đã tính là nói láo, tôi trước giờ nói “doc” không biết bao nhiêu lần, tính thêm lần này nữa coi như… tiền lãi luôn đi, mai mốt có gì chết xuống âm tàu địa phủ thì người ta cũng tính là tôi nói dóc chứ đâu có đếm số lần.

- Cả lớp con hẹn nhau đi vô nhà cô chủ nhiệm chơ, bác không tin thì đi theo tụi con đi! – Quân hết chỉ chỏ trên trời rồi vẽ vòng tròn lẫn hình e – lip dưới đất rồi lại đảo qua năm lần bảy lượt này nọ. Hắn làm cứ như thể là thật. – “Lớp tụi con sắp có đứa chuyển đi Sài Gòn học, thân dữ lắm nên hẹn nhau đi vô ruộng làm tiệc đãi nó đi. Bác biết mà… bạn bè học chung cả năm trời đâu thể nói đi là đi, nhờ có hai tiết trống nên tụi con hẹn nhau đi chơi, chia tay lần gặp mặt cuối cùng. (^_^) Hay bác không tin học sinh thật thà nhất lớp này ạh?” – (@_@) “Học sinh thật thà nhất lớp” áh? Cái gã này… xạo quá mà!

Thiệt hong ngờ là bạn trai của tôi nói xạo khủng khiếp luôn ấy! Hắn nói dóc mà tưởng như thật!

- Nó nói thiệt không? Tao điện vô nhà cô mày mà không có là mày no đòn sáng mai. – Pa tôi có vẻ tin nhưng vẫn còn nghi ngại, ổng nhìn Quân trân trân.

- Bạn t… lộn quài chời, bạn của con nói thiệt đó pa! – Tôi liếc nhìn đồng hồ. – “Xe pa chạy kìa, ba không lên khách réo…” – Hehehe, mấy người khách ở đâu không biết nhưng tôi lại thầm cảm ơn họ, đám dân này xuất hiện thiệt là đúng lúc.



Trước khi nổ máy, ổng còn nẹt lại một câu:

- Liệu hồn mày! – Tia nhìn sấm sét chiếu thẳng vô mặt tôi.

- (~^_^~)Ơ… dạ…



- Đồ con heo! Sao anh ngu quá zạ? – Tôi khó khăn chồng cái nón bảo hiểm vô đầu, không quên móc họng lại Quân thêm vài câu nữa.

Gã gồ gas, gãi đầu bức tóc.

- Tự nhiên bị chửi à chài!!!!! Tui ăn sao ở sao cũng bị bắt lỗi hết áh, sao mà khó khăn quá zạ??

- Lần sau nghe ai gọi tui thì ông doong luôn, ông mà ngu dại thắng xe lại thì tui chết!

- Có lần sau nữa hả? - Hắn cắc cớ hỏi tôi.

(#_#) Bắt đầu lộ cái đuôi hám trai ra, thì ra tôi đã tự tát mình. Câu nói kiểu đó có khác gì mà tự khai ra: “Mai mốt anh nhớ làm vậy hoài hoài là em thích lắm áh! Thích đến chết luôn!”, huhu… sao tôi ngu quá vậy nè?!

- Thì… tới chừng nào mình chia tay thôi! Xàm! Nhảm quá!!!! – Tôi đỏ mặt lấp liếm.

- Thưởng tui đi! – Gã quay mặt lại.

- Vòi vĩnh hả? Tui… tui… tui hong phải hạng tuỳ tiện đâu, chữ trinh đáng giá ngàn vàng nha! - Bắt gặp cặp mắt ma dâm của hắn nên tôi kéo nút áo lại.

- Ahahaha… Pà làm như con gái zạ, con trai chút coi! - Hắn thè lưỡi ra.

- Tui ziết ông!!! Dám chọc tiết tui hả? – Tôi giơ tay ra định bóp cổ hắn.

- Thách luôn nè!

Chưa kịp phản ứng ra sao thì… (~_~) Tôi lại bị hôn theo kiểu cướp giật.

- Ở ngoài đường đó cha!!!!!! - Nắm cổ áo hắn, tôi lôi cái mặt dâm dê vô giáo dục đó ra.

- Kệ! – Nói chưa hết câu thì Quân lên ga một phát. – “Ôm cho chặt, không chặt tui chạy thẳng là bay luôn!”

- --- o0o -----

- Gì mà… gì mà tối ngày bắt tui lội sình là sao? Trời ới… trới ới là trới… chiều nay tôi zìa nhà chà hết tám ký xà bông mới sạch đất trong móng zò tui nè, chết cái bàn chân tui rồi!! - Vừa đi tôi vừa cằn nhằn tới mức độ nhai sắp rách nguyên một bộ áo giáp sắt; chả có gì quan trọng nếu Quân không bắt tôi đi câu cá với hắn, đã vậy lại còn phải chạy long nhong dưới ruộng để ra ngoài ao, cái thứ dân tình gì đâu mà… hẻo lánh tới mức độ nghèo nàn. Ghét quá đi!!!!!

Quân không nói gì, nói cho chính xách là hắn hong thèm nói vì nếu hắn lên tiếng thì tôi sẽ cãi, mà cãi tới đâu thì cãi chứ hắn cũng sẽ thua. Tôi là trùm mà!! Hahahha…

- Ông bị trái thị nó nhét vô họng hay sao mà im ru rồi? – Tôi giơ chân ra đạp vào mông hắn.

Nguyên một dấu bàn chân như “dấu zò khủng long” hoá thạch in lên đó.

- Cái gì mà nhai tới nhai lui wài zạ hả? - Hắn thét lên hết cỡ khi vô cớ bị đạp văng xuống ruộng.

- Tui mới là người phải nói tại sao nè! Dẫn tui đi tới đi lui quài là sao? Tui nói là tui hong thích câu cá mà sao cứ dẫn đi hả??? Ông biết tiếng Việt Nam hong? Hay tui nói tiếng Thái Lan cho ông nghe ông mới chịu?? – Tôi nẹt nguyên một tăng.

- Dẫn cho đi chơi mà than thở hoài là sao? Bộ ở nhà có người hầu riết cái bị bại liệt luôn hả? – Quân quăng hết mớ đồ đi câu xuống đất, ngồi bẹp xuống bờ đê với cái mặt nổi đoá.

Biết lỗi phần mình nhưng tôi cứ lớn tiếng, coi coi ai phải xin lỗi ai.

- Kệ cha tui! Giờ muốn nói lớn tiếng hả? HẢ GÌ?

Ruộng trưa vắng vẻ, tiếng con ruồi bay ngang trên bờ đê thì người ta dưới ranh còn nghe được chứ huống chi…

- Cỡ này nhí nhảnh quá rồi đó! Cứ như con gái àh, dzẹo quá tui gớm lắm! – Quân bốc khói đầu.

- Đi chết đi! – Tôi đạp thêm phát nữa lên áo hắn.

Cái áo lại có thêm “hoa văn” trên đó, một bàn chân đẹp cỡ… Cinderella đã in vào đó. Cái áo trắng và hoạ tiết màu đen. (@_@)

- Đủ rồi nghe! Đừng có thấy tui thương rồi muốn làm gì thì làm, quậy cũng phải có lúc ngừng chứ!

- Mau xin lỗi tui!

- Không!

- Xin lỗi hay là không?

- Thằng này không lỗi thì tội vạ gì phải xin chứ? Đồ ngựa! - Hắn phủi tay một cái phẹp rồi hốt mớ đồ đi câu của mình lên, đứng dậy rồi đi một nước ra ngoài bờ ao.

(@_@) Chết rồi!! Chết rồi!!!! Bữa nay tôi… đã thế thì ra cho tới luôn!

- Ông phải xin lỗi tui! Ông phải xin lỗi tui!

Hắn cứ đi tới.

- Ông không xin lỗi tui ăn vạ! – Tôi nằm phịch xuống bờ ruộng rồi lăn lộn trên đó y chang con heo đất đang ngứa lưng, lộn qua lộn lại y thể người ngoài hành tinh.

Hắn vẫn đi.

- Tui ăn vạ cho ông coi! Tui nằm zạ nè!!! – Tôi thét lên.

Rồi tự nhiên tên đáng ghét đó quay lại.

- Hìi… - Quân ngồi xuống, đưa mặt tới gần tôi. – “Xin lỗi hả? Mơ đi!” - Rồi hắn đứng lên, đi tiếp.

- ĐỒ CON HEO! ĐỒ MẶT MO! CÁI THỨ DÂN NGU CU ĐEN! – Tôi chửi rủa thậm tệ