Tình Yêu Quý Tộc

Chương 34




Văn phòng giám đốc tập đoàn AJ – Dương Thế Hùng

Một người đàn ông đang trầm tư suy nghĩ. Suốt một năm qua, không lúc nào ông không bị dằn vặt bởi việc làm của mình. Ông đã lừa dối đứa con trai mà ông yêu quí nhất – Triệt và khiến nó bỏ nhà ra đi vì căm ghét chính ông. Quả thật điều đo khiến ông rất đau lòng nhưng giờ đây, có lẽ sự xích mích giữa ông và Triệt đã có phần nào được giải quyết. Trong lòng ông bây giờ đã có phần nhẹ nhõm hơn.

Mệt mỏi nhìn tấm hình chụp cảnh gia đình mình lúc đang còn hạnh phúc mà trong lòng ông chợt thấy nhớ nhung, khắc khoải vô cùng. Ngắm nhìn bầu trời trong xanh, thả hồn theo từng cơn gió. Ông mong sao mình có thể tới ngay bên người vợ thân yêu – người mà suốt một năm qua ông chưa một lần gặp mặt. Ông đang chờ đợi từng giờ, từng phút đến lúc mà cả gia đinh mình có thể đoàn tụ lại. Nó quả thật là rất lâu.

Cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa làm cho ông chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung vừa rồi. bình tĩnh lấy lại phong thái ông lên tiếng:

- Mời vào.



Cạch…


Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, không khiến ông Hùng phỉa chú ý vì ông nghỉ đó lại là thư kí của mình nhưng thật ra đó lại là người khác.

- Chào ông. – giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của Triệt vang lên khiến ông giật mình.

Vội đưa mắt nhìn về phía người vừa đi vào, ông không giấu nổi sự ngạc nhiên xúc động xen lẫn hạnh phúc của mình. Đã hơn một năm trời rồi cậu không tự chủ động tìm tới ông thế mà giờ đây…

- Chào con, con…

- Hôm nay tôi đến đây là có việc. – cậu nói thẳng.

- ….. – vẫn im lặng không nói gì mà chỉ nhìn chăm chú vào người đang đứng trước mặt mình lúc này. Ánh mắt của ông chứa đầy niềm yêu thương và xúc động.

- Hôm nay, tôi tới đây là có một việc muốn nhờ. – cậu nói tiếp.

“ Một việc muốn nhờ” sao? nếu là cậu muốn thì đừng nói là một mà đến trăm việc, ông cũng sẽ cố giúp cho cậu. ông đã rất muốn được trở thành chỗ dựa vững chắc cho cậu từ lâu lắm rồi.

- Được thôi. Tất nhiên ta sẽ cố giúp con rồi. – ông cố giữ bình tĩnh lại và nói.

- Thật ra, tôi muốn….

……………………………….

Mở mắt ra, trước mắt cô là một căn phòng rộng lớn, sang trọng và… có phần quen quen. Hình như cô đã từng ở đây rồi. Ngồi bật dậy, Xuân vươn vai và lao ra khỏi giường ngay. Bây giờ đã gần 7h sáng rồi. Lần đầu tiên cô ngủ dậy trễ đến như thế. Đang bối rối thì cô nhận ra quần áo của mình có phần hơi lạ. Chiếc áo thun hôm qua của cô, giờ đã được thay thế bằng chiếc áo thun nam rộng màu trắng. Nhìn quanh một lúc rồi cô bước về phía phòng tắm của căn phòng đó, dù gì cũng cần phải tắm rửa một lúc đã chứ.

Vừa đang định mở cửa phòng tắm, cánh cửa đã bật ra và…đập một cái “cốp” rõ đau vào đầu của Xuân.

- Á, đau… - cô rên lên và ngồi thụp xuống vì cú va chạm vừa rồi khiến cho cô cảm thấy hoa mắt, chóng mặt quá.

- Cậu không sao chứ? Sao cậu lại ở đây? – người con trai vừa bước ra từ phòng tắm, lo lắng ngồi xuống bên cạnh cô để hỏi.

- Không sao? sao cậu lại ở đây? – Xuân xoa xoa đầu hỏi Triệt.

- Cậu nói lạ. nhà tớ, tớ không ở chứ tớ ở đâu? – cậu thản nhiên nói vừa đỡ Xuân đứng dậy.

- Ủa, nhà cậu hả? Ừm, hèn gì tớ thấy quen… - cô chợt khựng lại khi nhớ tới một điều không vui lúc trước khi cô đã từng tới đây.

Dường như cũng nhớ tới điều đó, Triệt cũng trờ nên bối rối hơn.

- Ừm, không sao là tốt rồi. Cậu đang định dùng phòng tắm mà, cậu vào đi.

- Hả, à ừm. – Xuân trở nên bối rối hơn hẳn, cô luống cuống lùi về phía sau nhưng lại vô tình vấp phải chân mình và té ra sau. Ngay lập tức, Triệt dùng tay kéo cô lại nhưng do đã muộn rồi, cậu cũng mất đã và té…ập lên cô.

Một cảnh tượng…vô cùng dễ hiểu lầm. một nam đang nằm đè lên một người con gái trong một căn phòng vắng. Đã thế người con trai con đang cởi trần nữa chứ.

Xấu hổ vì việc vừa rồi và cô cảm thấy ngại ngùng khi trong lúc này, cô đang ở rất rất sát với người cậu. Làn da trắng mịn, cơ thể săn chắc đang còn vương lại vài giọt nước, một mùi hương thơm từ người cậu tỏa ra cùng cái hơi ấm của cơ thể đó…nó chợt khiến cô cảm thấy sợ. Kí ức của lần trước chợt ùa về khiến cô cảm thấy run sợ. Ngay lúc đó, cô dùng hết sức của mình đẩy cậu ra. Vội vã đứng dậy và lùi ra xa, cô ấp úng nói:

- Xin…lỗi…cậu…không sao chứ?

Cũng bối rối không kém gì Xuân, Triệt cũng đang cô giữ một khoảng cách đối với cô.

- Không sao. Xin lỗi. Thôi, cậu đi đi, tớ không làm phiền.

- À…ừm. Chào. – cô nghe lời cậu quay đi.

- À, khoan. Cậu…có thể dùng quần áo của tớ nếu cậu cần. – Triệt nói, mặt cậu lúc đó có vẻ hơi đỏ lên.

- Hả? À, ừm, cảm ơn. – Cô trả lời, hơi lúng túng. Nhìn lại bộ đồ nhếch nhách của mình, cô cũng gật đầu và nhận lấy bộ đồ pyjama xanh nhạt từ cậu.