Tình Yêu Suốt Đời

Chương 133




Giọng nói lạnh lùng Thẩm tĩnh, ánh mắt chán ghét ruồng bỏ.

 

Trân Mộc Mộc không hiểu ý của anh ấy, nói: “Đúng, người phụ nữ như Giản Đường, thật kinh tởm: “Nhầm rồi, tôi nói cô, thật kinh tởm”

 

Trân Mộc Mộc bỗng đơ người ra.

 

Thẩm Tư Cương nói: “Cuối cùng tôi cũng biết, Tiêu Hãng tại sao lại đẩy cô vào tay của Đỗ Lập Quần rồi” Giọng nói Thẩm tĩnh, lãnh đạm nói: “Bởi vì cô, thật kinh tởm”

 

“Tôi…” Cô kinh tởm chỗ nào? Cô kinh tởm chỗ nào chứt “Tôi so với Giản Đường…”

 

“Cô đừng so sánh với Giản Đường. Kể cả cô có sống thêm một kiếp nữa, bất luận là tướng mạo ngoại hình hay là học lực, gia thế, cũng không bao giờ bằng cô ta.”

 

Tướng mạo, ngoại hình, học lực, gia thế…

 

Giản Đường của ba năm trước, không thiếu một thứ nào.

 

Thẩm Tư Cương có một khoảnh khắc cảm thấy khó chịu như vậy. Dường như là mình, đã tận tay kéo Giản Đường từ trên cao xuống dưới.

 

Nhưng hôm nay, những thứ mà Giản Đường đã từng không hề thiếu ấy, đột nhiên lại trở thành một lí do để Trân Mộc Mộc công kích cô ấy.

 

“Boss?” Thẩm Nhất cất tiếng gọi, hình như dạo gần đây Boss đã đơ ra quá nhiều lần rồi.

 

Thẩm Tư Cương bị Thẩm Nhất gọi một tiếng, mới trở lại bình thường, liếc nhìn Trân Mộc Mộc: “Tiết mục biểu diễn vùng vẫy trong nước đó của Giản Đường, là của Tiêu Hằng vốn vì cô mà chuẩn bị”

 

Sắc mặt của Trân Mộc Mộc trở nên trắng bệch!

 

Mở to mắt ra… không! Không thể nào!

 

“Anh lừa tôi! Cậu chủ Tiêu là một người tốt!”

 

Thẩm Tu Gẩn suýt nữa thì bật cười, Tiêu Hăng là người tốt? Là người tốt?

 

Anh ấy lời phải giải thích với Trân Mộc Mộc, quay ra phía Thẩm Nhất gật đầu một cái, Thẩm Nhất lập tức hiểu ý, rồi đến phía trước túm chặt Trân Mộc Mộc.

 

“Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Trân Mộc Mộc vô cùng hoang mang! Cô sợ ông chủ sẽ làm ra chuyện còn kinh khủng hơn bây giờ với cô.

 

“ôn quá”

 

Người đàn ông thốt lên một tiếng, Thẩm Nhất liền lập tức bịt miệng của Trân Mộc Mộc lại, cô bị Thẩm Nhất đưa lên xe.

 

Ở phía trước nhà kho, cộng thêm chiếc BMW của Thẩm Tư Cương, là có tổng cộng 5 chiếc xe con màu đen, đồng loạt liền rời đi.

 

Biệt thự năm ở thành phố S của Tiêu Häằng, là nơi anh thường ở.

 

Năm chiếc xe con màu đen, đỗ ở bên ngoài nơi có người gác cổng biệt thự của Tiêu Hằng.

 

“Gọi điện cho Tiêu Hằng, nói với anh ta răng, Thẩm Tư Cương mang đến cho anh ta một món quà.”

 

Người gác cổng nhìn thấy điệu bộ này, đối phương cũng không phải kiểu dễ đối phó, phong thái khí chất đều như người bình thường, lại nghe thấy ba chữ “Thẩm Tư Cương”, anh làm người gác cổng lâu năm ở khu này, nên cũng từng nghe thấy tên của Thẩm Tư Cương.

 

Không dám thô lỗ, lập tức gọi điện thoại cho Tiêu Hằng: “Cậu chủ Tiêu, ngoài cổng có một nhóm người tới, họ bảo tôi gọi điện cho anh”

 

“Họ nói gì?” Tiêu Hằng chậm rãi nói.

 

“Thẩm Tư Cương mang đến cho anh một món quà.

 

Tiêu Hằng đang uể oải, lập tức nheo mắt lại, đột nhiên cả người bừng tỉnh, căn cắn môi: “Mời cậu chủ Thẩm vào trong ngồi.”

 

Người gác cổng lập tức nghe theo, 5 chiếc xe con màu đen, cuối cùng đỗ ở bên ngoài cổng của biệt thự.

 

“Chủ tịch Thẩm đã đến còn mang theo quà, hơi khách sáo rồi” Tiêu Hằng đang mặc đồ ngủ, dựa người vào cánh cửa, nói với vẻ cười đùa.

 

Thẩm Tư Cương lạnh lùng: “Cậu chủ Tiêu có thói quen đứng nói chuyện ở cửa sao?”