Tình Yêu Suốt Đời

Chương 135




Thì ra là thật, cậu chủ Tiêu mà trong lòng luôn nhung nhớ, thật sự cố tính ra tay với cô, trong đầu cô hiện ra hình ảnh Giản Đường ở trong tủ chứa ấy, vùng vẫy đau khổ, biểu cảm ngạt thở, áp mặt vào thành tủ để kêu cứu… cô bỗng run cầm cập!

 

Nếu như không phải do bản thân may mắn, thì tất cả những thứ đó vốn là những thứ bản 4 Đ. T.

 

thân phải trải qual “Thẩm Nhị, cậu nói với anh ta đi”

 

Thẩm Nhị cứng nhắc mở miệng, ngắn gọn đem hết chuyện xảy ra ngày hôm đó nói cho Tiêu Hằng nghe.

 

Sau khi nói xong, Tiêu Hằng nắm chặt tay thành nắm đấm, nhìn về phía Trân Mộc Mộc.

 

Trong đầu anh lúc này rất hỗn loạn… không ngờ được đã xảy ra nhiều chuyện như thế này.

 

Thẩm Tư Cương lạnh lùng: “Tiêu Hằng, cậu làm gì với người con gái này, kể cả có làm cô ấy chết tôi cũng không quan tâm. Nhưng nếu cậu muốn làm chuyện gì, thì hãy làm cho tốt, đừng có để xảy ra sai sót” Thẩm Tư Cương nghĩ đến Giản Đường: “Ngày hôm đó, nếu như không phải tôi trở về kịp thời, thì Giản Đường đã chết rồi.”

 

Tiêu Hằng vội vàng hỏi: “Giản Đường thế nào rồi?”

 

“Cô ta rất tốt, chuyện của cô ta không cần cậu phải quan tâm” Thẩm Tư Cương lãnh đạm nói: “Cậu cũng ghi nhớ rõ cho tôi, sau này cũng làm phiền cô ta nữa. Cô ta là đồ của Thẩm Tư Cương tôi, kể cả tôi không cần, cũng không khiến người khác đến quan tâm”

 

Một câu nói, khiến cho Tiêu Hằng vô cùng tức giận!

 

“Thẩm Tư Cương, cậu nghĩ cậu là ai? Cậu cho rằng mọi thứ ở trên đời này cậu nói thế nào thì sẽ phải thế đấy sao? Cậu nói cô ấy là đồ của Thẩm Tư Cương cậu, thì cô ấy sẽ là đồ của cậu sao?

 

Nếu cô ấy thực sự là đồ của cậu, vậy cậu có biết, cơ thể của cô ấy khác với những người khác không?”

 

Hoàn toàn là cố ý muốn khiến cho Thẩm Tư Cương tức giận, nhưng câu nói này của anh, như chọc vào cái tổ ong.

 

Đôi mắt của Thẩm Tư Cương đột nhiên trở nên lạnh tanh, bỗng nhiên đứng dậy, đi đến trước mặt Tiêu Hằng, vẻ mặt tức giận, lạnh lùng nói: “Nói!

 

Cậu biết cái gì!”

 

Tiêu Hằng thấy Thẩm Tư Cương tức giận, trong ánh mắt hiện ra vẻ ngạc nhiên, nhưng Tiêu Hằng vô cùng nhanh trí, Thẩm Tư Cương trước giờ vui giận đều không thể hiện ra mặt, nhưng lúc này, Thẩm Tư Cương lại vì tức giận, mà mất đi sự bình tĩnh của mọi khi.

 

Nghe thấy câu nói này của Thẩm Tư Cương, rồi lại nhìn lên gương mặt của Thẩm Tư Cương đang chứa đầy sự phần nộ, đột nhiên, Tiêu Hằng liền hiểu ra, Thẩm Tư Cương chắc chắn cũng biết được khuyết điểm trên cơ thể của Giản Đường.

 

Rủ mắt xuống, che đậy đi sự tính toán của đôi mắt, rồi lại giơ mắt lên, Tiêu Hằng vô cùng ung dung: “Những cái nên biết thì đều biết. Tôi không chỉ biết cơ thể của cô ấy khác với những người còn lại, tôi còn từng chạm vào.” Vừa nói, đôi môi của Tiêu Hằng vừa hé ra một nụ cười ác ý, nhìn về phía Thẩm Tư Cương: “Chính là ở… phía sau eo trái.”

 

Trên gương mặt anh tuấn của Thẩm Tư Cương, ác ý, dần dần biến mất, nhưng sâu bên trong đôi mắt đen kia, có chút yên tĩnh trước khi có một cơn bão kéo đến.

 

Anh ấy nhìn Tiêu Hằng một lúc, cuối cùng, cũng chậm rãi mở miệng: “Lần cuối cùng”

 

Một câu nói kỳ lạ, nhưng Tiêu Hằng vẫn nghe hiểu… Thẩm Tư Cương đang cảnh cáo mình, đây là lần cuối cùng, sẽ không để cho anh đến gặp Giản Đường nữa.

 

Nếu không thì, lần sau, e là phải sử dụng bạo lực.

 

Thẩm Tư Cương rất rõ, bản thân lần đầu tiên cần Giản Đường, bất luận hôm nay Tiêu Hằng có nói gì, thì cũng không thể thay đổi sự thực này.

 

Nhưng cho dù Tiêu Hãng có nói nhiều như nào đi nữa, cho dù Tiêu Hằng biết được khuyết điểm trên cơ thể của Giản Đường như nào, Thẩm Tư Cương cũng muốn vứt bỏ mọi thứ ở đây ngay lúc này, trực tiếp quay về, bắt người phụ nữ đó đến trước mặt mình, hỏi cô, Tiêu Hằng làm cách nào để biết!

 

Đôi mắt liếc nhìn sang Trân Mộc Mộc, Thẩm Nhất đến: “Boss, tủ chứa đổ đầy nước mà anh yêu cầu.”

 

“Thẩm Nhất, hành động đi” Thẩm Nhất đã ở bên cạnh Thẩm Tư Cương một thời gian khá lâu, một mệnh lệnh của Thẩm Tư Cương, anh ấy liền hiểu được, lập tức túm chặt lấy Trân Mộc Mộc đang ở dưới đất, rồi ấn đầu của Trân Mộc Mộc vào trong thùng nước đó.

 

“Ọc! Ọc ọc!”

 

Trân Mộc Mộc vùng vãy.

 

Thẩm Tư Cương chìa tay ra, vừa nhìn, vừa lạnh lùng ngồi đếm thời gian: “Một, hai,… bốn phút, hết giờ: Lúc này Thẩm Nhất mới lôi đầu của Trân Mộc.

 

Mộc ra khỏi thùng nước, trước lúc đó, mặc cho Trân Mộc Mộc có vùng vây đau khổ như thế nào, thậm chí đến cuối cùng không còn sức để vùng vẫy nữa, Thẩm Nhất vẫn ở yên không động đậy gì.