Tình Yêu Thôn Quê

Chương 50






Tuyết năm nay rơi cực kỳ nhiều, hết đợt này đến đợt khác.

Mỗi lần tuyết rơi, trường học lại cho học sinh ra dọn tuyết, nữ sinh không ngừng than thở, đứng ở ngoài trời một hồi là chân tay bị lạnh tê cứng, ngứa ngáy.
Còn nam sinh lại tương đối thích thú, thứ nhất dọn tuyết thì không cần phải lên lớp, thứ hai có thể ở bên ngoài chơi, hơn nữa xúc tuyết cũng chẳng phải là công việc gì khó khăn ~
Lâm Đông Đông cũng không coi việc xúc tuyết là chuyện gì to tát, ngẫm lại hồi cấp hai ngày nào cũng phải lội tuyết đi học mới là cực khổ, cuộc sống hiện tại quả thật cực kỳ hạnh phúc mà!
Hơn nữa cùng chơi đùa với bạn bè cũng rất vui, lần trước dọn tuyết, bọn Tống Lập Quần nhân lúc không có giáo viên ở đó tổ chức chơi trò ném tuyết, mọi người còn đắp tuyết thành một đống, lại hùa nhau khiêng hai tên con trai ném vào, lõm thành hai cái hố hình người, những người xung quanh đứng nhìn đều cười gần chết.
Tiết thứ 3 của buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đến thông báo cả lớp ra sân đến vị trí được phân công tiếp tục dọn tuyết.
Vì vậy giữa những tiếng thở dài của nữ sinh, đám nam sinh reo hò, cầm chổi xẻng bao tải xô đẩy nhau đi xuống lầu.
Trên thao trường có không ít lớn đã tập trung, tiết thứ 3 của buổi chiều hầu hết là tiết tự học, các lớp đều thừa dịp này đi dọn tuyết, dù sao lao động tập thể có tác dụng kích phát tính nhiệt tình hăng hái mà!
Lâm Đông Đông được phân công dọn tuyết ở một bồn hoa, cậu dùng xẻng xúc từng lớp tuyết đọng,mnữ sinh sẽ cầm bao tải hứng, sau đó khiêng đi đổ.
Lúc cậu đang cúi người xúc tuyết hăng say, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc từ sau lưng chạy tới.
Lâm Đông Đông quay đầu nhoẻn miệng cười, "Sao anh lại tới đây?"
Tưởng Hải Dương tháo găng tay đang mang đeo vào cho Lâm Đông Đông, đau lòng oán giận, "Sao không mang bao tay, lạnh cóng rồi đây này!"
"Tối hôm qua phơi trên máy sưởi, sáng nay quên cầm ~" Lâm Đông Đông rụt tay lại không chịu đeo, "Không sao đâu, không lạnh, anh đeo đi."
"Nghe lời!" Tưởng Hải Dương nắm lấy tay cậu cứng rắn đeo vào, cằn cằn liên tục không biết đang dạy dỗ đối phương hay đang tự trách mình sơ ý, "Sáng nay anh quên hỏi bao tay thì em quên mang, không trông chừng em một lúc là không được mà."

Lâm Đông Đông cười hì hì hỏi, "Vậy sao anh biết em không mang bao tay?"
"Nhìn từ xa thấy, anh nãy giờ đứng bên kia nhìn em!" Tưởng Hải Dương đeo bao tay còn lại cho cậu, "Em làm việc chăm chỉ thật, nhìn mấy ngón tay này xem, đỏ chót hết rồi!"
"Hai chúng ta mỗi người đeo một cái," Lâm Đông Đông không chịu mang cái còn lại, "Em đeo một cái là được."
"Đeo một tay thì có tác dụng gì, em cũng đâu thể dùng một tay xúc tuyết được." Tưởng Hải Dương không cho phản bác đè cậu lại tròng bao tay vào, nhỏ giọng dụ dỗ, ""Đông Bảo Nhi nghe lời."
Lâm Đông Đông cuống lên, "Vậy anh thì sao, đưa cho em mang hết anh lấy cái gì mang?"
"Không sao, anh không sợ lạnh, trước đây ở nhà quét sân anh cũng hầu như không đeo bao tay." Tưởng Hải Dương sửa lại dây mũ len bị lỏng ra của Lâm Đông Đông, xác định không còn bị gió thổi rớt, lúc này mới thỏa mãn cười nói, "Được rồi, anh về làm việc tiếp đây."
"Anh đeo..." Lâm Đông Đông còn chưa nói hết, Tưởng Hải Dương đã chạy đi như một làn khói, Lâm Đông Đông còn không kịp kéo!
Cậu nhìn theo bóng lưng Tưởng Hải Dương, cúi đầu áp hai bàn tay vào nhau, gãi gãi bao tay còn vương lại nhiệt độ của hắn, cười ngây ngô quay người cầm xẻng tiếp tục xúc tuyết.
Hoạt động dọn tuyết trên thao trường diễn ra đến tận khi hết tiết 4 mới kết thúc, mọi người chụm tay hà hơi, cầm theo dụng cụ chạy về lớp học, hy vọng có thể cướp được chỗ gần máy sưởi nhất.
Lâm Đông Đông không vội vã, cậu trước giờ không phải là người thích tranh giành, hơn nữa cho dù có chiếm được cậu cũng sẽ nhường cho người khác.

Bởi vì nếu có nữ sinh đứng cạnh chờ được sưởi ấm cậu sẽ không thể đành lòng nhắm mắt làm ngơ được.
Về đến lớp học, Lâm Đông Đông đứng gần chỗ của mình giẫm chân, đôi giày bông này của cậu mua năm ngoái, năm nay đi không còn được ấm nữa, ở ngoài trời một lúc lâu giờ chân đông cứng luôn rồi.
Bạn cùng bàn Vương Nghiên cũng đang giẫm chân xoa mặt, than thở không biết bao giờ mới hết mùa đông.
Lúc này một nam sinh cùng lớp ở cạnh cửa gọi, "Lâm Đông Đông, anh của cậu lại đến tìm cậu kìa."
Lâm Đông Đông vội vàng hí hửng chạy ra, vừa đến cửa lớp học, Tưởng Hải Dương đã nhét một cái túi chườm nóng vào ngực cậu, "Cầm đi, ấm lắm."
Đúng là rất ấm, còn hơi nóng nữa.

Lâm Đông Đông cầm lấy túi chườm nóng, cười vui vẻ hỏi, "Anh lấy ở đâu ra thế?"
Tưởng Hải Dương cười xấu xa, "Cướp của Hứa Khải."
Hứa Khải là bạn thân nhất của Tưởng Hải Dương trong lớp, thích cách cậu ta gần giống Tống Dương, vô tư không toan tính, rất dễ ở chung,
Lâm Đông Đông tò mò hỏi, "Thế cậu ta lấy từ đâu ra?"
Tưởng Hải Dương cười hì hì nói, "Lúc nãy người yêu cậu ta đưa đến."
Lâm Đông Đông gật đầu, "Người yêu cậu ta đối xử với cậu ta thật tốt."
Tưởng Hải Dương nhìn quanh một vòng, ghé sát bên tai Lâm Đông Đông nhỏ giọng nói, "Anh cũng đối xử với em rất tốt."
Lâm Đông Đông nhoẻn miệng cười, lườm hắn một cái, "Em vào lớp đây."
Tưởng Hải Dương giơ tay đầu cậu, dịu dàng nói: "Tan học thì xuống lầu nhanh một chút, hôm nay nhà ăn có thêm đồ ăn kèm, chúng ta phải đến sớm, nếu không sẽ bị người khác cướp hết."
Lâm Đông Đông ôm túi chườm sát vào ngực, đi thụt lùi vào trong, cười hì hì nói, "Anh dẫn theo em thì không thể nào chậm nổi đâu!"
Mặc dù mới dọn tuyết xong nhưng sang ngày hôm sau trận tuyết khác đã lại trút xuống.
Buổi sáng lúc Tưởng Hải Dương với Lâm Đông Đông đang ăn cơm ở nhà ăn thì thấy rất nhiều nữ sinh cùng với một vài nam sinh cầm những quả táo tây được bọc trong giấy gói.


Nghe những người xung quanh nói chuyện mới biết, thì ra hôm nay là giáng sinh, mọi người sẽ tặng táo tây cho nhau.
Trong trấn nhỏ không có truyền thống này, Lâm Đông Đông cũng không hiểu ngày lễ của nước ngoài.

Hơn nữa cậu thắc mắc: Mấy người này nói tặng táo cho nhau, cậu tặng tôi, tôi lại tặng lại cậu, vậy có khác gì lúc chưa tặng không?
Haiz, phong tục của người thành phố đúng là khó hiểu.
Lúc đi khỏi nhà ăn, Lâm Đông Đông ghé tai Tưởng Hải Dương nhỏ giọng thầm thì, "Anh có muốn nói với ba anh một tiếng không, bảo ba anh giáng sinh năm sau nhập táo tây đưa vào trong thành phố bán, nói không chừng sẽ kiếm lời được nhiều lắm đấy!"
Tưởng Hải Dương khẽ gạt rơi bông tuyết trên đầu cậu xuống, cười nói, "Được đấy, chờ được nghỉ về nhà em nói với ba đi."
Đến khi Lâm Đông Đông về lớp, có mấy bạn nữ trong lớp tặng táo cho cậu.

Cậu không thể từ chối quá rõ ràng, vậy nên cũng nhận rồi theo trình tự tặng ngược lại cho người ta, rồi, thanh toán xong.
Tự học buổi sáng kết thúc, cô bạn cùng bàn Vương Nghiên cho cậu hai viên sô cô la, cô xấu hổ nói là bạn trai mình tặng, rất nhiều, mời cậu ăn thử.
Đúng rồi, còn có một chuyện mà Lâm Đông Đông thắc mắc nữa, đó là chỉ mới lên lớp 10 được nửa năm thôi mà mọi người đã nhanh chóng có người yêu hết rồi!
Cậu nghĩ đến mấy thanh niên lớn tuổi độc thân trong thôn, lòng thầm cảm thán đúng thật là phải đọc sách, nhìn mà xem, chuyện lớn đời người cũng chẳng còn phải lo nữa!
Nhưng nghĩ một hồi lại nhớ tới bản thân mình, lại không còn mặt mũi mà nói người khác.

Cậu mới cấp hai đã có người yêu rồi, không chỉ riêng người yêu, còn làm cả chuyện đó...
Khụ khụ, Lâm Đông Đông chớp mắt, siết chặt sô cô la chạy xuống lầu tìm người yêu của mình, hì hì ~
Vừa mới đến chỗ ngoặt cầu tháng, cậu lập tức nhìn thấy Tưởng Hải Dương đang đứng nhíu mày ở trong góc hành lang, trước mặt hắn còn có hai nữ sinh, phía sau là mấy nam sinh lớp 5 ló đầu ra huýt sáo.
Xem ra là có người tặng táo cho Tưởng Hải Dương, Lâm Đông Đông cười hì hì đi tới.
Thế nhưng không chờ Lâm Đông Đông đến gần, Tưởng Hải Dương đã nhìn thấy cậu.
Lâm Đông Đông nghe thấy Tưởng Hải Dương lạnh giọng nói không cần, sau đó bước qua hai nữ sinh đi về phía cậu.
Lúc này tiếng huýt sáo ở cửa lớp 5 càng thêm lớn, hai nữ sinh kia tức tối quay đầu liếc nhìn Tưởng Hải Dương, sau đó nắm tay nhau bỏ đi.
Lâm Đông Đông nhận ra một trong hai cô gái đó có một người chính là nữ sinh mà hai người gặp lúc đi ra từ nhà ăn hôm hội thao, là nữ sinh mặc bộ lễ phục màu xanh lam, bởi vì cô rất đẹp, lúc ấy còn quay đầu nhìn hai người một cái, nên Lâm Đông Đông có ấn tượng rất rõ.
Nhưng hình như cô ấy lớp 9 thì phải? cậu nhớ rõ hôm hội thao cô cầm biển lớp 9.
Tưởng Hải Dương đến gần, Lâm Đông Đông cười hỏi, "Anh quen cô ấy từ lúc nào vậy?"
Tưởng Hải Dương lập tức nói, "Anh không quen cô ấy!"
"Không quen?" Lâm Đông Đông khó hiểu, "Không quen sao cô ấy lại muốn tặng táo cho anh?"
"Anh không muốn nhận!" Tưởng Hải Dương vội vã nói, "Anh cũng không biết tại sao cô ấy lại tặng táo cho anh, anh không quen, không muốn nhận."
Lên cấp ba lâu như vậy rồi, Lâm Đông Đông không phải cái gì cũng không hiểu, hai mắt cậu đảo tròn, tinh nghịch hỏi, "Có phải cô ấy nhìn trúng anh không?"
"Đừng đùa!" Tưởng Hải Dương hơi lo lắng, chỉ sợ Lâm Đông Đông thật sự nghĩ như vậy, "Anh không quen cô ta!"
Lâm Đông Đông bị la nhưng vẫn cười toe, giả vờ thần bí nói, "Há miệng ~"

Tưởng Hải Dương không biết cậu định làm cái gì, nhưng vẫn nghe lời há miệng.
Lâm Đông Đông nãy giờ vẫn giấu tay sau lưng, cậu bóc lớp vỏ gói sô cô la ra, lúc Tưởng Hải Dương há miệng thì trực tiếp nhét sô cô la vào trong miệng hắn.
"Ngon không?" Cậu hỏi với đôi mắt lấp lánh.
Tưởng Hải Dương nhai hai cái, gật đầu nói: "Giống kẹo Mạch Lệ Tố nhà anh bán."
"Đây là sô cô la." Lâm Đông Đông rút bàn tay đang giấu sau lưng ra, mở lòng bàn tay chìa ra viên sô cô la còn lại, "Bạn cùng bàn cho em, người yêu cô ấy tặng, hì hì ~"
Tưởng Hải Dương cười bóc vỏ gói đút sô cô la vào miệng cậu, dịu dàng nói, "Đông Đông, trưa nay chúng ta đừng ăn cơm ở nhà ăn nữa, ra ngoài ăn đi?"
"Ăn cái gì?"
Tưởng Hải Dương nghĩ một chút, nói: "Ăn lẩu."
Lâm Đông Đông chớp mắt, "Không phải hôm nhập học chúng ta mới ăn sao?"
Hai người họ quyết định mỗi kỳ nghỉ sẽ đến trước một ngày thuê phòng nhà nghỉ ở lại một đêm, Tưởng Hải Dương nói sau này đều sẽ như vậy.

Nếu không sẽ không có cơ hội thân thiết, hơn nữa Tưởng Hải Dương thích đi thuê phòng với Lâm Đông Đông, chỉ có hai người bọn họ, quả thực tự do thoải mái, ngọt ngào như ngâm trong hũ đường vậy!
"Lần đó khác lần này khác." Tưởng Hải Dương bướng bỉnh nói, "Hôm nay là ngày lễ!"
Lâm Đông Đông mím môi cười, "Ngày lễ gì?"
Tưởng Hải Dương thấp giọng nghiêm túc nói, "Ngày lễ phải cùng người yêu ra ngoài ăn cơm."
Lâm Đông Đông cười đủ rồi lại lắc đầu một cái, "Không đi, đắt lắm, không thể ăn suốt được."
"Đi mà Đông Đông." Tưởng Hải Dương mềm giọng dỗ người, "Không kìm được nắm lấy tay cậu, "Cũng không phải là ăn suốt, một năm chỉ ăn được mấy lần thôi mà."
Thật ra Tưởng Hải Dương không cảm thấy đêm giáng sinh là ngày lễ gì quan trọng, trước đây hắn ngoại trừ tết thì không có khái niệm lễ lạt gì.
Nhưng từ sau khi có Lâm Đông Đông thì không giống vậy nữa, hắn không quan tâm là ngày lễ gì, chỉ muốn dẫn Lâm Đông Đông đi chơi.
Lâm Đông Đông tránh thoát bàn tay Tưởng Hải Dương, đang ở trên hành lang người qua người lại rất nhiều.
"Không đi, hơn nữa bên ngoài tuyết lớn, ra ngoài chi cho chịu tội ~" Lâm Đông Đông cười hì hì nói, "Em muốn ăn malatang, hai chúng ta đi ăn malatang đi?"
Tưởng Hải Dương bĩu môi, "Em thích ăn lẩu."
"Em cũng thích ăn malatang nữa ~" Lâm Đông Đông ngẩng đầy cố ý nhỏ giọng làm nũng, "Anh ơi, em muốn ăn malatang, hai chúng ta đi ăn đi."
Tưởng Hải Dương lập tức đầu hàng, dùng sức xoa gáy cậu, "Được!".