Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên

Chương 37: 37: Bện Giỏ





Thịnh Kiêu nghĩ, thế này cũng tốt, ít nhất chịu đựng được đau đớn khi chữa trị chân.

Đợi Du Hà đi xa, Thịnh Kiêu trở lại phòng, đọc lại từ đầu đến cuối những thông tin quan trọng trên báo, giấy thảo cũng viết một số ký hiệu và bản đồ tư duy chỉ có mình cô biết.

Đợi cho tất cả mọi người đi làm hết, thím Triệu đi qua: "Cháu gái, cháu có ở nhà không?"Thịnh Kiêu đứng dậy đi mở cửa, còn không quên cầm một nắm long nhãn trên tay: "Thím, cháu có nhà ạ.

"Khi cô nhìn thấy thím Triệu, trước tiên nhét long nhãn trên tay vào túi của bà ta, rồi mới nhận áo mở ra xem: "Thím thật lợi hại.

"Thím Triệu cười to: "Cháu gái, cháu muốn làm vừa người thì hơi khó, cháu nói cái áo này làm to một chút, thì đơn giản lắm, lại không cần nút áo và khóa kéo, rất đơn giản.

"Bây giờ người lao động, đều không hiểu chi phí lao động và dịch vụ.

Thịnh Kiêu cảm thấy mình chiếm lợi lớn, lợi dụng người khác.

Nhưng thím Triệu cảm thấy đưa cái áo là được, bà ta cầm lấy một nắm long nhãn rời đi.


Tuy trên tay cầm một ít long nhãn, nhưng không ngăn được lòng bà ta rất thoải mái.

Thịnh Kiêu cắt bỏ phần màn còn lại, muốn tìm một cái kim nhỏ, tìm nửa ngày trong nhà không có.

Cuối cùng chỉ có thể kẹp vài cái, tùy tiện gấp một cái viền hoa rồi may lại.

Lúc Du Hà trở lại, đã thấy Thịnh Kiêu cắn chỉ khâu, dáng vẻ cắn đứt đầu dây chỉ.

Cậu hỏi: "Cô đang làm gì vậy?"Thịnh Kiêu trả lời cậu: "Làm một cái phụ kiện viền hoa.

"Du Hà hỏi: "Có ích gì không?"Thịnh Kiêu nghĩ một chút, nói: "Tôi chưa nghĩ ra.

"Du Hà xoay người rời đi, Thịnh Kiêu cười to, mới mười bảy mười tám tuổi, để ở thời của cô còn ở trường chuẩn bị thi đại học kìa, suốt ngày mặt nghiêm.


Cô gọi người quay lại: "Không chọc cậu nữa, qua đây giúp tôi một việc đi.

"Du Hà hỏi cô: "Giúp việc gì?"Thịnh Kiêu chỉ vào cái giỏ mây ở góc kia: "Đó là anh bện hả.

"Trong trí nhớ của Thịnh Nghênh Đệ, cô ấy cũng biết bện, nhưng hình ảnh trong trí nhớ là một chuyện, Thịnh Kiêu không biết làm.

Còn Chu Đại Quý là một thợ mộc, cả đời giỏi nhất chính là một đôi tay khéo, kỹ năng này, ông ấy không giữ riêng cho mình mà dạy cho Du Hà.

Du Hà ừ một tiếng: “Là tôi bện.

"Bện giỏ là chuyện quá đơn giản, từ nhỏ cậu đã biết.

Thịnh Kiêu gọi cậu tới: "Cậu bện cho tôi một cái giỏ xách tay, phải dài như này!" Cô cho cậu xem cái túi nhỏ được vẽ cỏ mây cổ điển trong lòng.

Thời đại chẳng qua là một vòng luẩn quẩn, cái túi cỏ mây đơn giản nhất ở đời sau có thể là phong trào một thời.

Đều từng xuất hiện trên các tạp chí thời trang lớn.

.