Tỏa Hồn

Chương 59: "Một khúc Tương Tư thật sự ủ thành tương tư."



Edit: Nhật Nguyệt Phong Hoa

***

Suy đoán trước đó của Thư Vô Tri không sai. Bọn họ thi thuật sẽ dẫn đến yêu tà đang ẩn núp trong vực sâu Thất Hải.

"Còn nửa khắc nữa!" Thư Vô Tri biết tình thế hiện tại rất nguy cấp nhưng hắn đã bắt đầu thi thuật, không thể dừng lại.

Tô Tiện không đáp, nàng đang thổi sáo đương nhiên không thể trả lời Thư Vô Tri, nhưng trong lòng vẫn cực kỳ sáng tỏ. Bọn yêu tà ngoài sơn động kia như hổ rình mồi, có ý xông vào trong động, mười ngón tay Tô Tiện linh hoạt, tiếng sáo chuyển đổi trong chớp mắt, âm điệu vút cao, âm phong quét qua sơn động. Âm đao vô hình ngưng tụ quanh người, bay thẳng ra ngoài cửa động không chút lưu tình.

Tô Tiện vừa xuất chiêu, yêu vật ngoài sơn động cũng có động tĩnh, vô số khói đen đua nhau len vào trong động. Chỉ nghe tiếng vỗ cách phành phạch truyền tới, đàn dơi máu đã bay vào thạch thất. Có vẻ như chúng không chú ý đến sự tồn tại của Tô Tiện, mục tiêu của tất cả yêu thú là Thư Vô Tri đang thi thuật ở chính giữa thạch thất và Sở Khinh Tửu nhắm mắt, tạm thời mất đi ý thức đứng yên một chỗ bên ấy.

Thấy đám yêu động thủ, Tô Tiện không màng gì thêm nữa, trong lòng chỉ có một ý niệm đó là không thể để Sở Khinh Tửu xảy ra chuyện. Khó khăn lắm nàng mới đi đến bước này, tuyệt đối không để đám yêu thú này phá hoại tất cả.

Sắc máu nổi lên trong mắt, Tô Tiện không dám ngưng thổi sáo, chỉ có thể tăng thêm linh lực, âm đao sắc bén bảo vệ xung quanh Thư Vô Tri và Sở Khinh Tửu, dùng toàn lực ngăn cản yêu thú.

Nhưng số lượng của chúng nhiều hơn tưởng tượng của Tô Tiện nhiều.

Không biết trước đó bọn chúng trốn ở nơi nào, thời khắc này đồng loạt xuất hiện, thét gào điên cuồng như che trời lấp đất. Tô Tiện chỉ cảm thấy đám dơi máu bay lượn khắp bốn bề, bao vây mấy người họ vào trong.

Với số lượng này, có âm đao bảo vệ cũng khó lòng ứng phó hết.

Bên kia mấy con dơi máu há cái miệng đầy nanh vuốt tấn công Thư Vô Tri. Thư Vô Tri đang thi thuật không thể nào phân tâm đối phó nhiều yêu thú tới vậy. Hắn chỉ còn cách tránh đi nhưng bọn chúng quá đông, há có thể né được. Chỉ qua giây lát, trên người Thư Vô Tri đã có mấy vết thương. Sở Khinh Tửu là hồn thể nên không chịu bất cứ thương tích nào, nhưng do Thư Vô Tri thi thuật gặp phải cản trợ nên ánh sáng trong trận pháp ngày cành yếu ớt. Hồn phách Sở Khinh Tửu trong trận cũng khẽ lay động, trở nên nhạt nhòa đôi phần.

"Đừng ngưng tiếng sáo!" Thấy Tô Tiện phân tâm, Thư Vô Tri hô lên, đồng thời bắn tất cả lá bùa có trong tay ra. Hắn rút kiếm, kiếm quang xoẹt qua, cánh tay vừa đổi hướng, vò rượu dưới đất cũng bay lên. Thư Vô Tri linh hoạt bắt lấy vò rượu, hướng miệng vò chuẩn xác ngay trên phù chú rồi đổ xuống. Nhất thời hương rượu tràn ngập trong thạch thất.

Tô Tiện biết đã đến thời khắc quan trọng, càng không dám phân tâm. Nàng chuyên tâm quan sát đàn dơi máu xung quanh, lòng thoáng nặng nề, thầm đưa ra quyết định.

Tô Tiện nhắm mắt, đến khi mở ra, đôi đồng tử đã nhuộm đỏ một màu đỏ tươi. Khí tức quanh người bạo phát, một phần linh lực bàn bạc tuôn ra từ trong cơ thể. Cảnh giới Thanh Viêm ban đầu đột nhiên tăng mạnh, đột phá cảnh Tử Tiêu, tiến đến cảnh Huyền Nguyên. Trong khoảnh khắc ấy, không khí trong thạch thất như bị đình trệ. Khí tức mạnh mẽ mà đáng sợ gần như đốt cháy bóng tối xung quanh, khiến căn thạch thất ồn ào trở nên yên tĩnh đến lạ. Chúng yêu thú cảm nhận được nỗi sợ hãi kinh hoàng, run lẩy bẩy trên không trung.

Thư Vô Tri đang thi thuật cảm nhận được động tĩnh bên cạnh, vội vàng nhìn sang Tô Tiện. Nàng vẫn đang thổi tấu Kỳ Hoàng sáo như trước, chỉ là xung quanh bao phủ bởi một tầng sáng đỏ nhàn nhạt. Ly Hồn hỏa tỏa ra từ mặt đất dưới chân nàng, nhiệt độ nóng rẫy của ngọn lửa khiến cả thạch thất như chìm trong địa ngục vô gian.

"Ngươi..." Thư Vô Tri hơi phân tâm muốn nói gì đó nhưng Tô Tiện liếc mắt ngăn hắn lại, tròng mắt đỏ tươi nhưng lại sáng trong không gì bằng như đang nhắc nhở hắn.

Trong lòng Thư Vô Tri thoáng nặng nề nhưng không truy cứu thêm, quay đầu về phía Sở Khinh Tửu, lưỡi kiếm quét qua, kiếm quang rơi xuống đất nổi lên một đóm lửa.

Ầm ầm một tiếng, những tấm phù chú nhuốm máu trên đất đã bị đốt cháy, phát ra ánh sáng bàn bạc. Còn Ly Hồn hỏa dưới chân Tô Tiện càng thẫm đỏ như máu tươi.

Trong màn lửa cháy rực, hồn phách hơi trong suốt của Sở Khinh Tửu có thêm chút màu sắc. Hắn chợt nở mắt, nhìn về phía Tô Tiện.

Hai mắt trầm lặng tựa sao trời, là ánh mắt mà Tô Tiện từng thân thuộc nhất.

"A Tiện." Sở Khinh Tửu thấp giọng gọi.

Tô Tiện không dám dừng thổi sáo, chỉ nhìn hắn chớp chớp mắt, trên mi còn đọng vệt nước mắt chưa khô.

Thư Vô Tri không mấy tình nguyện nhưng trong tình thế này không thể không cắt ngang hai người họ: "Giúp ta!"

Tô Tiện hiểu ý, tăng thêm linh lực cho tiếng sáo. Tu vi của nàng đã tăng lên rất lớn, bây giờ là thực lực Huyền Nguyên vượt xa ngày thường, nên giúp đỡ rất nhiều cho việc thi thuật của Thư Vô Tri. Thư Vô Tri thu lại tâm tình, thấp giọng nói với Sở Khinh Tửu: "Lát nữa có khả năng sẽ hơi khó chịu, ngươi nhịn một chút, xông thẳng ra ngoài, đến khi ra khỏi vực sâu Thất Hải rồi hãy dừng lại. Ngươi rõ chưa?"

Sở Khinh Tửu gật đầu không hề lưỡng lự.

Tình hình hiện tại không cho phép có một chút do dự nào. Thư Vô Tri khẽ nở nụ cười, tiếp đó lập tức kết pháp ấn, ánh lửa trước mặt chuyển động như có linh tính. Ánh lửa màu bạc vây quanh người Sở Khinh Tửu theo thuật pháp của Thư Vô Tri. Sở Khinh Tửu và Tô Tiện nhìn nhau qua lớp lửa sáng, hai người đều đọc được trong mắt đối phương sự quyết tâm. Giống như ánh mắt mà năm ấy khi Sở Khinh Tửu dẫn Tô Tiện trốn khỏi Huyền Nguyệt giáo.

"Đi!" Bên này, Thư Vô Tri thi thuật làm ánh lửa bạc gợn lên, như tên rời khỏi dây cung mạnh mẽ hướng ra ngoài sơn động.

Hồn phách Sở Khinh Tửu được bao bọc bên trong cũng theo đó bay ra ngoài sơn động, nhưng khi hồn phách đến gần cửa động, văn tự Ma giới trên vách tường đột nhiên tỏa ra ánh sáng dị thường. Lớp sáng tím nhàn nhạt dâng lên trước cửa động, như tơ nhện trói chặt ánh lửa và hồn phách Sở Khinh Tửu lại đó, không cho phép rời khỏi.

Ánh lửa gặp trở ngại, nhanh chóng trở nên sáng ngời, ngọn lửa hừng hực như muốn thiêu đốt tất cả mọi thứ. Lửa bạc và lớp sáng tím chạm nhau, hai nên không ai nhường ai. Khoảng khắc va chạm ngắn ngủi trôi qua, trên cửa động đã bị cháy thành một làn khói trắng mờ mịt.

Tô Tiện đã thổi xong khúc "Xuân Hàn", âm điệu tiếp tục thay đổi, biến thành khúc "Nguyệt Mê Tân Độ" đã dùng ở Huyền Thiên Thí. Ánh mắt nàng không rời Sở Khinh Tửu một khắc nào. Hồn phách hắn được ánh lửa bạc bao bọc ở trong, toàn thân trắng toát nhưng một đám mây trôi dạt trên bầu trời, khói trắng lượn lờ xung quanh như bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến. Tô Tiện biết giây phút này là thời điểm mấu chốt nhất quyết định có thể rời khỏi đây hay không.

Sở Khinh Tửu đang nỗ lực chống lại sức mạnh của Tỏa Hồn trận, nhưng quá trình ấy thật sự khó chịu y như lời Thư Vô Tri nói. Chỉ là trong chớp mắt, hồn phách Sở Khinh Tửu càng trong suốt hơn, hắn khẽ nhăn mày, cắn môi dưới, toàn lực muốn xông ra ngoài nhưng lớp sáng tím nọ cứ chắn trước người. Cho dù hắn cố gắng thế nào cũng không lay chuyển nổi. Tô Tiện nóng ruột, chỉ hận không thể thay hắn nhận lấy những đau đớn kia.

"Tiêu rồi." Thư Vô Tri đứng đằng sau chứng kiến, hắn lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục độ thêm linh lực vào ngọn lửa trắng. Hắn hét lên: "Đừng bỏ cuộc, xông qua nó!"

Sở Khinh Tửu đứng trước cửa động, cả người chìm trong ngọn lửa trắng và lớp sáng tím, hồn phách mơ hồ không rõ có nghe thấy những gì Thư Vô Tri nói không. Tô Tiện kinh hãi trong lòng nhưng không biết phải giúp hắn thế nào. Trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy nàng chợt nghĩ đến một chuyện, ổn định tâm thần, ép bản thân bình tĩnh lại, âm sáo lại đổi, biến thành một nhạc khúc mới. Tiếng sáo thánh thót rót vào tai người khiến người ta tưởng chừng mình đang ở trong mùa xuân ấm áp tháng ba. Mọi thứ xung quanh như bị ảnh hưởng bởi tiếng sáo, trở nên thật tĩnh lặng.

Hồn phách Sở Khinh Tửu đang nhạt dần trong làn khói mỏng bất chợt cảm nhận được điều gì. Xuyên qua khói lửa quay đầu lại, nhìn về hướng Tô Tiện.

Tô Tiện kiên định đối mặt với hắn, trong mắt phảng phất ý cười

Đây là khúc "Tương Tư", kể cả Tô Tiện và Sở Khinh Tửu đều cực kỳ quen thuộc. Đây là khúc nhạc năm xưa tại Huyền Nguyệt giáo Tô Tiện đã dạy cho Sở Khinh Tửu. Sở Khinh Tửu mượn đàn của Tô Tiện nói là muốn học đánh đàn, thế là Tô Tiện dạy hắn. Có điều không biết Sở Khinh Tửu là cố ý hay thật sự không có thiên phú trong lĩnh vực này, học đàn biết bao nhiêu năm nhưng vẫn như kẹo bông, đánh chẳng ra gì.

Cũng vì như vậy mà Sở Khinh Tửu luôn có lý do tới tìm Tô Tiện, và Tô Tiện cũng có lý do bảo Sở Khinh Tửu ở lại nói chuyện, đánh đàn, thổi sáo với mình.

Khúc nhạc này kể về một câu chuyện rất xa xưa, đôi tình nhân trong câu chuyện không cùng lập trường và thân phận nên đành chia ngã đôi đường, thoát khỏi trói buộc của vạn trượng hồng trần. Tên khúc tương tư là muốn nói về cô gái trong câu chuyện vừa gặp đã yêu chàng trai nọ và nỗi niềm nhung nhớ khôn nguôi của nàng ấy về sau.

Sở Khinh Tửu theo học Tô Tiện rất lâu, cũng từng hỏi tên của khúc nhạc này nhưng lai lịch và điển cố của nó quá ám muội, Tô Tiện trăn trở mãi không chịu nói ra. Ấy thế mà chẳng ngờ đến cuối cùng, một khúc "Tương Tư" lại thật sự ủ thành tương tư.

Sau này, gần như khúc nhạc đã trở thành ám hiệu giữa cả hai. Tô Tiện chỉ cần thổi một khúc này trong lầu các, không lâu sau đã nghe Sở Khinh Tửu dùng tiếng đàn khó nghe hồi đáp nàng. Một lúc sau, tiếng đàn ngưng là có thể thấy Sở Khinh Tửu nhảy vào từ cửa sổ, lười biếng tựa vào khung cửa nói tiếng sáo của nàng làm ồn người ta quá.

Sau này hai người rời khỏi Huyền Nguyệt giáo, Sở Khinh Tửu chết, Tô Tiện không thổi khúc nhạc này nữa.

Mãi đến tận bây giờ.

Hai người nhìn nhau từ xa, đôi mắt Tô Tiện sáng rực như muôn vạn vì sao trên trời, như muốn xua tan tất thảy u tối trong sơn động này.

Lần này Sở Khinh Tửu nghe hiểu tình cảm của nàng thể hiện trong khúc nhạc.

Sở Khinh Tửu cong môi, nhẹ nhàng nháy mắt với Tô Tiện. Cùng lúc đó ngọn lửa trắng quanh người đột nhiên bùng cháy thành một con rồng lửa, mang theo sức mạnh khổng lồ mạnh mẽ tấn công màn sáng tím phía trước. Lớp sáng từ từ vỡ vụn, tiếng ngọn lửa bạc xé gió như tiếng rồng ngâm xông thẳng ra ngoài. Trong nháy mắt không còn tăm hơi.

- Hết chương 59 -

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.